Logo
Chương 37: Bước Vào Luyện Ngục

II

Cái gì mà đời này ở lại hắc ám vị diện!?

Đừng đùa với tôi!!

Cái nơi tối tăm này, đến thức ăn toàn là nhuyễn trùng hôi thối, lại còn chẳng có đường phố, không đô thị, không hàng quán, thứ mỹ vị duy nhất chỉ có thể quanh quẩn bên cạnh loại đàn bà đáng sợ này.

Nói lý ra thì chúng ta quan hệ thân tín trao đổi… ép người quá đáng rồi đấy…

Mạc Phàm vừa buồn cười vừa bất lực. Đúng là hắn từng nghĩ đến việc sẽ vĩnh viễn chôn thân ở hắc ám vị diện này, nhưng không phải trong tình huống chó mèo giành giật thế này, hoàn toàn không dám tưởng tượng nổi.

Vốn tưởng rằng mình khổ cực phấn đấu, cũng coi như một anh hùng cái thế vô song, có thể giẫm nát mọi dã man và tanh tưởi của thế giới này, viết nên trang sử kiêu hùng để từ từ kể cho lũ con đông đúc với các bà vợ… ai dè cuối cùng vẫn phải bám váy hết mỹ nhân này đến nữ thần khác, bất chấp nguy hiểm để giải cứu thế giới.

Đau khổ hơn nữa là, cuối cùng có khi chính mình vạn kiếp bất phục, bị hai ả nữ hoàng vong linh và hắc ám bộ tộc chiếm hữu như sủng vật riêng.

Bất đắc dĩ vẫn phải ậm ừ cho qua. Đừng nói là từ chối để tự tìm đường sống, chuyện đó không thể nào. Lúc này hắn như cá mắc lưới độc, chống cự chỉ có nghĩa là tự nộp mạng. Chỉ hi vọng sau này thể hiện tấm lòng chân thành… được tính là công đức, may ra nàng sẽ buông tha.

Mạc Phàm mặt mày nhăn nhó, cứng đờ đi theo Mạn Châu Vu Hậu xuống họa cảnh ở tầng hầm bên dưới hắc ám hoàng cung, tất nhiên còn có Ảnh Duệ Trưởng Giả đi cùng.

Mỗi một tầng hầm, Mạc Phàm đều chú ý quan sát kỹ những bức tường bao quanh. Chúng được khắc bằng hồng quang, tạo nên những hình ảnh kỳ dị, khó hiểu, nửa giống sinh linh bóng đêm, nửa còn lại giống đội quân ky binh hắc ám đến từ nhân loại. Tất cả chỉ chít từ mọi ngóc ngách, dày đặc hết lớp này đến lớp khác, từ tầng trên xuống tầng dưới, quỳ rạp xuống.

Quỳ xuống, có nghĩa là họ đang bị một thế lực nào đó nô dịch, đàn áp, hoặc họ đang quỳ trước vị hoàng đế của mình.

Lực lượng kiểu này, nếu gã hoàng đế nào đó thật sự muốn đem đi càn quét nhân loại vị diện, thì dù tất cả các pháp sư chung sức ra tay, chỉ sợ chưa đến một tháng đã phải giương cờ đầu hàng.

"Trước mặt ngươi chính là đại môn luyện ngục." Đột nhiên Mạn Châu Vu Hậu cất giọng.

Mải dán mắt lên vách tường, Mạc Phàm có chút ngơ ngác quay người lại, lúng túng nói:

"Không phải Luyện ngục... là tử thần địa ngục sao? Cùng với Minh giới, Tà miếu, Hắc ám tập khu là bốn cương thổ bên trong hắc ám vị diện, đường vào lại trùng hợp nằm ở hoàng cung Ảnh Duệ bộ tộc?"

"Đa số loài người các ngươi chẳng biết gì về chúng ta, ghi chép và sách vở chỉ là bề nổi. Kẻ mà nhân loại nên sợ hãi không phải một gã hắc ám vương nào đó mở cổng ban phát hắc ma pháp, mà chính là Ảnh Duệ gia tộc."

"Nếu một ngày nào đó ta cảm thấy không vui, đem cái đại môn này mở ra triệt để, thật khó lường chuyện gì sẽ xảy ra với thế giới, với mọi vị diện." Mạn Châu Vu Hậu nói.

Mạc Phàm nghe xong giật nảy mình. Căn nguyên hoàng tộc vốn dĩ là cơ sở để mình tồn tại trong thế giới ma nguyên này, nằm ở đỉnh chuỗi thức ăn, lại còn nắm giữ tử thần trong tay, mấy ai dám chọc vào?

Hắn lại đặt ánh mắt lên những bức tường. Đây đã là tầng cuối cùng, đồng nghĩa với việc sắp phải đối mặt với nhân vật chưa thấy mặt đã khiến người khác sởn gai ốc kia.

"Chỉ có một cái bóng đen đứng đó?" Mạc Phàm chỉ tay về phía trung tâm bức họa cảnh.

Ảnh Duệ Trưởng Giả cùng Mạn Châu Vu Hậu nhìn theo hướng tay Mạc Phàm.

"Ngươi thấy có gì không đúng?"

"Tất cả đội quân đều tỉ mỉ, tinh xảo, vì sao chỉ có người lãnh tụ của họ… đến nửa điểm hình thái trang bị, tóc tai, mặt mũi cũng không có bất kỳ phác thảo nào?" Mạc Phàm thắc mắc.

"Vương tử vốn dĩ hình thù là như vậy, lẽ nào phải có dáng vẻ thực sự mới được coi là cái gì đó trong mắt ngươi sao?" Mạn Châu Vu Hậu quả quyết đáp.

Câu trả lời này không thể cự tuyệt được, tuy không thỏa đáng nhất nhưng Mạc Phàm cũng không tìm ra được cách nào thích hợp hơn để giải đáp sự tò mò của mình.

"Đi vào thôi!"

Mạn Châu Vu Hậu tiến tới đại môn, đặt bàn tay lên vách đá rực rỡ đang sôi trào như liệt diễm. Nếu tinh ý, có thể nghe được một chút âm thanh quỷ dị phát ra từ môi nàng, giống như thần chú huyết mạch hắc ám gia tộc.

"Xào xoẹt xào xoẹt xào xoẹt ~~~~~~~"

Trong giây lát, ngọn lửa trước mắt bùng ra trăm ngàn mảnh vỡ hồng quang, phá hủy mọi thứ xung quanh, nuốt chửng Mạc Phàm, Vu Hậu và Ảnh Duệ Trưởng Giả vào ánh sáng rộng lớn đang không ngừng bốc cháy này.

Vừa bước qua cửa, cả ba đã cảm nhận rõ rệt áp lực đến tột độ từ bên trong đại môn. Thời gian trôi qua, ai nấy đều không mở nổi mắt, cơ thể bị đề nặng đến mức không thể chịu nổi.

So với những bức bách tinh thần trong quá khứ, Mạc Phàm có thể khẳng định ngay lập tức, luyện ngục này tuyệt đối là đỉnh cấp, đây tuyệt đối là chèn ép lên cả linh hồn.

"Tách tách tách ~~~~~~"

Sau một hồi lâu, khi màn sương trắng tan dần, họ mới nhận thức được mình đang ở đâu.

Nhìn xung quanh, giống như đang mắc kẹt trong một sơn cốc đất đen.

Chính giữa sơn cốc là một cái đầm lầy lõm xuống, diện tích rộng mấy chục ngàn km vuông. Nếu so sánh toàn bộ đầm lầy chiếm cứ sơn cốc như một cái hồ, thì vị trí nhô lên mà họ đang đứng giống như một ốc đảo hoang vắng.

"Người mà ngươi muốn cứu có lẽ đang ở bên dưới cái đầm này!" Mạn Châu Vu Hậu nói.

"Vừa qua đại môn, tôi tưởng mình đã đi vào luyện ngục thực sự rồi chứ?" Mạc Phàm hỏi.

"Luyện ngục là cổ nguyên nhất bên trong hắc ám vị diện, cái mà ngươi đề cập không chỉ có một mà tới tận bốn cái, chúng ta đang đứng là ở tầng thứ nhất."

Mạc Phàm kinh ngạc, trợn tròn mắt. Hóa ra hắn đã từng ngâm mình trong cái đầm lầy này, bản thân cứ tưởng đã trải qua toàn bộ khảo nghiệm, ai ngờ chỉ mới một tầng còn chưa xong.

"Luyện ngục thực sự, mỗi tầng được nối với nhau bởi khải môn điểm đầu và điểm cuối. Mỗi một linh hồn xuống đây đều phải trải qua gột rửa đau đớn tột cùng, còn sinh vật sống thì càng phải chịu thống khổ, dẫn vặt đến mục nát cả thể xác lẫn linh hồn."

"Ngươi muốn mở ra cánh cổng để tiến vào tầng tiếp theo, phải vượt qua sinh linh thống trị ở tầng đó. Nhưng với tình trạng hiện tại của ngươi, ta e rằng nơi này đã là tử địa." Mạn Châu Vu Hậu nói.

Lời này của nàng không sai chút nào. Khuôn mặt Mạc Phàm trắng bệch như đổ bệnh. Dù cho có là đế vương sinh mệnh, gánh trên mình thời gian tuần hoàn, còn có thiên sứ tội ấn… hắn còn chưa chắc có thể thắng được quân chủ cấp bậc.

Tuy nhiên, được Vu Hậu và Ảnh Duệ Trưởng Giả giúp đỡ trong tình cảnh này là vô cùng quan trọng đối với Mạc Phàm.

"Bất kể là tầng thứ nhất hay tầng cuối cùng, đã đến đây rồi tôi nhất định phải mang nàng ra!" Mạc Phàm nói, giọng yếu ớt.

"Ảnh Duệ Trưởng Giả, ngươi nói từ trên thân của nhân loại có thể đạt được nhiều lạc thú, đây chính là lạc thú mà ngươi nói tới sao? Một gã đàn ông ngu ngốc vì một người phụ nữ không rõ còn sống hay không mà đâm đầu vào chỗ chết?" Mạn Châu Vu Hậu nở một nụ cười chế giễu trên khuôn mặt lạnh băng.

"Hê hê hê, ngu ngốc cũng có lạc thú của ngu ngốc. Bất quá nếu hắn thông minh hơn một chút, ta chẳng có gì để thưởng thức." Ảnh Duệ Trưởng Giả trả lời.

Hắn nhanh chóng hòa mình vào tàn ảnh sau lưng Mạc Phàm. Đối với kẻ thù trước mắt không mấy rõ thực lực, Ảnh Duệ Trưởng Giả vẫn không muốn chính diện lộ diện.

Hai người còn lại tiếp tục đi một quãng ngắn nữa để đến vực đầm.

Khí lưu bắt đầu trở nên nặng nề trở lại. Một màn sương huyễn ảo nhẹ nhàng, không rõ từ đâu xuất hiện, đang bao phủ lấy ốc đảo này.