Logo
Chương 42: Linh Sứ Huỳnh Trùng

Nếu không tận mắt chứng kiến, thật khó mà tin được…

Bạch tinh linh trong truyền thuyết, vốn dĩ là những cá thể đại diện cho sinh linh thiên thần, từ khi sinh ra đã mang sắc tố trắng, hấp thụ nguyên tố và tinh hoa của trời đất để lớn lên.

Vì lẽ đó, bạch tinh linh không thể so sánh với những tinh linh khác, dù là về cấp bậc hay huyết thống. Sự tồn tại của chúng luôn ở một đẳng cấp khác biệt, cao sang và tôn quý, không dễ bị vấy bẩn.

Cho nên, việc một bạch tinh linh chân chính xuất hiện đối với Mạc Phàm và Apase đã là điều khó chấp nhận, lại còn xuất hiện ở bên trong hắc ám vi diện, vùng Luyện ngục dày đặc tà khí nhất, chuyện này càng khó hiểu hơn.

“Không có mùi hắc ám sinh vật từ cô ta, ta cũng không biết tại sao một tồn tại thanh khiết như vậy lại đột nhiên xuất hiện ở Luyện ngục này, nơi mà thậm chí tuyệt đại đa số hắc ám sinh vật không thể đặt chân đến.” Ảnh Duệ Trưởng Giả hiểu vẻ mặt của Mạc Phàm, đi thẳng vào vấn đề.

Mạc Phàm đang toát ra vẻ điên cuồng cùng sát khí nồng nặc, quả thật gây ra một áp lực nhất định đối với Ảnh Duệ Trưởng Giả.

“Rào rào rào rào ~~~~~~”

Ở trung tâm thiên linh giới, một nguồn năng lượng tinh khiết khác thường đang dao động, đánh thức đại quân sinh linh, khiến chúng lột xác lên một giới lực cường đại hơn, gần như một lời chúc phúc giáng lâm trên diện rộng.

“Vị đại ca này, đừng mất tập trung như vậy chứ!” Bạch tinh linh Mei từ xa nhắc nhở, tiện thể trêu chọc đối thủ của mình.

Từ lúc bắt đầu cản đường, tâm tư của nàng không hề giống một con quỷ dã hung tàn, mà mọi chiêu số đều mang vẻ trêu đùa, giống như một cô bé trêu chọc anh trai mình.

Yết hầu Mạc Phàm giật giật vì làn sóng lực lượng phía trước. Bầy đàn tấn công này, tuy rằng so với hắn còn chưa xứng để có một cuộc chiến lâu dài, nhưng để vượt qua chướng ngại vật dày đặc như vậy để đến được vị trí bạch tinh linh kia… dĩ nhiên không dễ dàng gì.

Nhất là với tình cảnh hiện tại, Mạc Phàm đang suy yếu đến cực hạn, trên gương mặt hốc hác lộ ra những đường gân, hơi thở không đều. Giết thêm một đạo quân nữa đã khó, huống hồ nếu không đánh cho tan nát, chúng sẽ lập tức được hồi phục.

Apase không biết từ lúc nào đã di chuyển về phía trước một chút, nàng chuyển động như thể tạo ra vô vàn tàn ảnh, len lỏi như mãng xà luồn lách trong rừng nguyên sinh, rồi nhanh chóng cuốn quanh một quân chủ yếu ớt trong số đó mà không gặp bất cứ sự phản kháng nào.

Bàn tay mềm mại của nàng, không hiểu bằng cách nào, đã nằm gọn trong tim gan của tên yêu tinh xấu số kia, Apase bóp chết nó từ bên trong rồi dịch chuyển trở lại vị trí ban đầu.

“Linh sứ huỳnh trùng (đom đóm) này tản ra xung quanh chúng chính là năng lực hồi sinh chủ yếu của bạch tinh linh. Loài thánh trùng nhỏ bé này có khả năng ẩn núp bên trong cơ thể sinh vật, hấp thụ sinh mệnh của chúng, đem đến sự tái tạo kết nối mạnh mẽ nhất theo sức mạnh của cô ta.

Đây không phải là hồi sinh thực sự, mà vốn dĩ ban nãy ngươi không giết được trùng tinh linh này ở bên trong… nó mới thực sự là sinh mệnh của lũ sinh vật ở đây.

“Pặc !!”

Linh sứ huỳnh trùng vừa mới nhúc nhích bay ra khỏi lòng bàn tay Apase hòng hồi phục trạng thái đã bị Mạc Phàm chụp lại, trực tiếp bóp nát thành vụn quang rồi thả xuống đất. Giọng nói của hắn mỗi lúc càng trở nên nôn nóng, mang nặng tử khí hơn bao giờ hết.

“Hiểu rồi, các ngươi giữ chân cô ta lại, ta không còn thời gian…”

Ảnh Duệ Trưởng Giả đứng một bên ngẫm nghĩ rồi lên tiếng:

Mạc Phàm cũng không có ý kiến gì, hắn thừa biết lão Tôn Giả này vốn dĩ đang run cầm cập khi cảm nhận được khí tức hủy diệt phát ra từ bên trong động, tiện thể mượn cớ để cầm chân giúp hắn. Với thực lực của Ảnh Duệ Trưởng Giả hiện tại, bạch tinh linh kia dù cho thuộc cấp bậc thần chi đi nữa, khẳng định vẫn chưa đủ sức gây ra uy hiếp lớn lao.

Chỉ là coi như một kế hoạch tốt đẹp đi, Mạc Phàm không có tâm trạng lên tiếng, hít sâu một hơi, kìm nén cơn đau từ lồng ngực rồi cực tốc độn ảnh về phía trước như một con hắc điểu tử uyên vượt qua hằng hà sóng sinh vật đang lao đến.

Thiên linh giới của Mei thực sự rộng lớn vô ngần. Bao nhiêu làn sóng thảm sinh vật chướng ngại kia, không hề để cho Mạc Phàm yên ổn chọn lựa tầm nhìn để chớp mắt di động, dĩ nhiên buộc hắn phải chọn cách này để tiến tới.

Bạch tinh linh Mei lờ mờ cảm nhận được hơi thở yếu ớt nhưng vô cùng dồn dập của cái bóng đen kia đang tự do di chuyển trước mặt mình, nàng liền dùng thiên linh sắc tố tạo thành một thanh bạch linh sắc nha, xoay người chĩa tới chặn lại.

Không gian chân quyển chưa kịp hồi phục lại bắt đầu uốn cong thành hình dạng của sáu con thiên nga to lớn vỗ cánh phành phạch, bao trùm che hết tầm nhìn bóng đen kẻ địch phía trước lại.

Ám mạch của Mạc Phàm khiến tay hắn nổi lên một ít lạnh người, báo động rằng nếu trực tiếp va vào cỗ lực lượng kia, thiệt hại sẽ rất lớn, không phải là một cách tốt đẹp gì.

Nhưng vì ám mạch không mang đến nguồn cơn dữ dội, Mạc Phàm một thân chấp niệm, càng cuồng vọng như mãnh hổ, không cho rằng đó là một mối đe dọa nhỏ, nửa điểm chần chừ mới chính là nguy hiểm thực sự.

Trong quá trình độn ảnh chuyển động, Mạc Phàm toàn thân là một đám trùng ảnh hắc ám ở mỗi tế bào trên cơ thể từ bàn chân cho đến tận đỉnh đầu, hắn xoay người một cái, cặp mắt trở nên trắng toát không còn đồng tử, mà từ đỉnh đầu xuống bàn chân lại như xuất hiện thêm vô số bạch lôi cuồng mãnh.

“Roẹt ~~~~~~~~~~~”

Từ trạng thái phi hành vô cùng nhanh, Mạc Phàm trong chớp mắt liền chuyển thành thần ma cực tốc, nhanh đến mức không còn thấy được. Đoạn đường phía sau hắn bỏ lại giống như vừa mới hứng chịu cơn thịnh nộ sấm chớp xé rách không gian, có tia lửa sinh ra từ ma sát, nhưng lập tức tắt đi do chân quyển đến sau chưa kịp chuyển động đồng thời.

Mà trong cái thần ma cực tốc ấy, bạch linh sắc nha của Mei vẫn còn đang chậm rãi vung xuống, chậm đến mức như thể nàng đang bị băng đóng khối vậy.

“Păng !! Păng !!”

Di chuyển nhanh tạo thành quán tính cường đại vốn dĩ là chuyện bình thường, nhưng quá trình thần tốc của Mạc Phàm lại không hề có quán tính phát sinh, hắn cứ như vậy mà dừng lại tức thì ngay trước mặt tiểu yêu tinh kia.

Bất quá, xung quanh hai người họ, dần dần mới thấy được những tia chớp như băng gai thoắt ẩn thoắt hiện.

“Muốn đùa với ta cũng được, nhưng lần tới ngươi nên chọn đúng từ khóa để nói ra !!!” Mạc Phàm cặp mắt trắng toát, lẫm liệt như một vị thần sấm sát tinh trầm giọng nói.

Ngón tay hắn đặt ngay giữa trán nữ hài bạch tinh linh, chỉ cần khẽ nhúc nhích một chút, nàng rất khó bảo toàn tính mạng.

Để lại cho tiểu yêu tinh Mei một trạng thái trống rỗng, có hoang mang, lo sợ, cũng có nhẹ nhõm không sao mở được lời.

Bạch tinh linh, đại diện cho lực lượng thiên thần…

Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng sinh mệnh của mình đột nhiên lại nhỏ bé đến vậy…

Trên thế giới rộng lớn này, thực sự còn có những kẻ chạm tới cấp bậc thần ma… giống như Ngài vậy !!!

Mạc Phàm đã đi vào rồi, hắn triệt để không để lại nửa dấu vết nào ở vùng đất tro tàn này.

Phải mất khoảng vài phút sau đó, những người ở lại mới ngửi được chút ít mùi khét của lôi điện va chạm vào không gian…