“Ngu ngốc, mang trong mình hồn thiên sứ được thần thánh ban tặng, lại đánh mất tôn nghiêm vì một ả đàn bà không quen biết, cam tâm thế mạng...” Raphael cay độc thốt ra khi chứng kiến Simmons hy sinh vô nghĩa.
Thánh Thành Đại Địa bên dưới hiện lên vẻ vàng son lấp lánh, hoàn toàn không hề đơn điệu, khô cằn như ánh sáng ma pháp mà đại thiên sứ trưởng Michael tạo ra.
Chỉ là sau khi Raphael tung ra một cấm chú cường đại, mấy hecta Thánh đình lập tức bị nhấn chìm xuống lòng hồ.
Có lẽ hắn đã cố gắng giới hạn phạm vi ảnh hưởng của kỹ năng đến mức tối đa. Nếu pháp thuật ban nãy mạnh hơn, không chỉ Thánh đình mà cả tòa thành vàng óng này cũng khó tránh khỏi thủy kiếp.
Trên nền gạch bóng loáng phủ một lớp băng mỏng, tiếng giày cao gót lộc cộc vang lên từ đống phế tích đổ nát.
Xiêm y và mái tóc dài của nàng bắt đầu tung bay, Mục Ninh Tuyết hiện ra trong khung cảnh băng vũ phi thường quý tộc.
Rít gào…
Những tầng chân quyển không rõ từ bao giờ liên tục va chạm, đan xen lẫn nhau, khiến áp suất bên trong xao động, hô hấp trở nên khó khăn, nghẹt thở.
Không gian hùng vĩ với diện tích mấy trăm kilomet vuông của tòa thành bỗng trở nên bức bách, chật chội, tựa như một cánh cổng khổng lồ vô hình đang cố gắng đóng kín lại.
Phải rồi, là gió...
Gió mạnh từ sự thay đổi phong nguyên tố liên tục đảo quanh, từ khắp vùng eo dãy Anpơ đổ về, tụ tập lại, có chút hỗn loạn, có chút khác biệt, nhưng đều hướng đến một mục tiêu duy nhất.
“Thiên Diệp Phong Ngấn!!!”
Khí lưu càng lúc càng mạnh, bị ý niệm của Mục Ninh Tuyết ép thành những lưỡi gió xoáy, quét ra bốn phương tám hướng!
Mặt đất và không khí Thánh Thành đột ngột bị chia cắt thành từng mảng. Từ trên cao nhìn xuống, có thể thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Raphael đứng ở trung tâm cơn bão, cảm giác như đang hứng chịu cuồng phong với hàng ngàn chấn động lạnh thấu xương. Nhưng cái lạnh lẽo này đến và đi rất nhanh, giống như một cơn gió buốt thổi từ Nam Cực, có thể khiến lục phủ ngũ tạng vỡ vụn trong chốc lát.
Trên tầng lưu chuyển không khí cũng chung số phận, xuất hiện vô số vết hàn băng lồi lõm xen kẽ với không khí nhiệt độ bình thường, tạo nên một bức tranh dị sắc méo mó, thảm thương và đáng sợ.
Phong không ngừng biến hóa, liên tục tạo ra những lưỡi dao sắc bén tấn công Raphael, giam hắn trong lồng ngấn thiên diệp, không lối thoát.
Cấm chú phong hệ!?
Còn là cảnh giới đỉnh cấp nhuần nhuyễn.
Điểm bất hợp lý là phong và băng chưa từng hòa hợp, làm sao gió có thể mang theo khí lạnh để tăng cường sức mạnh?
Raphael nheo mắt, nhìn về phía đống gạch đổ nát bên dưới, nơi tọa độ tâm bão hình thành, nơi Mục Ninh Tuyết dựng lên một Tỉnh Tượng khổng lồ. Khóe môi hắn nở nụ cười thỏa mãn.
“Ra là vậy, tạo ra một dãy băng dày đặc, rồi dùng phong hệ ma pháp thổi ngang qua, mượn cuồng bão để chém đứt tinh thể âm hàn. Quá trình này sẽ sinh ra vô số cuồng đao lạnh buốt, hủy diệt nhưng cực mạnh. Còn trẻ mà đạt đến cảnh giới tư duy giác ngộ ma pháp thượng thừa, vượt xa những cấm chú già nua kia, thậm chí ta còn muốn bồi dưỡng.” Ánh mắt Raphael thoáng thư thái.
Nhưng Mục Ninh Tuyết không có ý định đáp lời hay chất vấn đại thiên sứ trưởng Raphael. Bản tính nàng vốn khác biệt, không phải như Mạc Phàm suốt ngày muốn tranh cãi hơn thua.
Nàng không thích nói thì sẽ không nói, không muốn quan tâm thì sẽ không quan tâm, luôn giữ vẻ lạnh lùng như băng giá.
Mục Ninh Tuyết chỉ xoay người lại, hướng về phía người dân.
Dù sao tòa thành này thuộc về Đại Địa, không có khả năng trôi nổi như Thánh Thành trên không.
Dân thường không thể sống sót trong phạm vi giao tranh cấm chú cấp độ siêu cường.
“Ninh Tuyết, đừng lo lắng, nhiệm vụ sơ tán cứ để chúng ta!”
Một giọng nói trong trẻo vang lên từ khu trại kế bên trung tâm tòa thành. Giọng điệu này rõ ràng đến từ một nữ nhân xinh đẹp nổi bật giữa đám đông đang tìm đường trốn chạy.
Đó là Mục Nô Kiều.
Nàng đã ở bên ngoài Thánh Thành từ lâu, biết rằng nếu tiến vào bên trong sẽ chỉ gây thêm trở ngại cho Mạc Phàm, nên cùng Tương Thiểu Nhứ làm trạm trung gian liên lạc.
Heidy và Blanche sau khi thoát ra cũng đã hội ngộ. Họ đang nỗ lực sơ tán mọi người khỏi cổ thành hoàng kim, tạo hậu phương vững chắc cho Mục Ninh Tuyết quyết đấu.
"Tử Vong Phong Chức!"
Diệp đao từ mắt bão không hề suy giảm. Mục Ninh Tuyết linh hoạt vung tay, gió lập tức kết thành đường may, cuối cùng kéo kín lại, phác họa ra tử vong phong bồng, do vô số phong quỹ chi tơ tạo thành, biến ảo thành những cánh diều cắt xén quỷ dị, giam giữ người bên trong, vặn vẹo, nghẹt thở đến chết.
Từ “Thiên Diệp Phong Ngấn” để khống chế, đến “Tử Vong Phong Chức” để tấn công, mỗi bước đi đều được nàng tính toán hoàn hảo.
Triệt để vây hãm Raphael trong tử vong, bao trùm cả một góc trời.
Nàng không hề xem nhẹ đối thủ, thậm chí còn thừa nhận hắn rất mạnh, cực kỳ mạnh. Cấm chú pháp sư hay thánh ảnh giả nào đứng cạnh hắn cũng khó tránh khỏi thương tích.
Raphael là thủ thành hộ pháp của quang minh thần thánh, có lẽ còn nổi danh trước cả những lãnh tụ khác. Hồn ảnh thiên sứ của hắn đã đạt tới cảnh giới chí cao thượng thừa.
Cấp bậc Sí Thiên Sứ…
Thậm chí còn cao hơn Remiel hai cánh. Nếu không tính đến tu vi tự thân, chỉ việc nắm giữ thiên sứ chi hồn cũng đủ để đúc nên một đỉnh cao mà nhân loại không thể chạm tới.
Hắn cũng là người mạnh nhất sau Michael với mười sáu cánh truyền thuyết.
Phía sau hắn xòe ra mười bốn cánh lam vũ to lớn, che khuất Thánh Thành, tựa như người vác cả đại dương sâu thẳm trên lưng.
Mười bốn cánh thần linh ban ân cho thấy Raphael không thuộc về phàm tục, mà thuộc về Thánh đường, mãi mãi ở trên cao.
“Roạt roạt roạt ~~~~”
Mười bốn cánh Sí Thiên Sứ Raphael quả thực mạnh mẽ hơn tưởng tượng. Đôi cánh khẽ động, cơ thể hắn mềm mại như dòng sông, luồn lách trong lồng giam vô cùng hiệu quả.
Hắn vẫn có thể tìm ra kế hở dưới cuồng phong thiên diệp, dưới sự giằng xé của tử vong phong bồng, dễ dàng né tránh nguy hiểm.
Phong hệ đại diện cho tốc độ nhanh nhất…
Vậy mà ngay cả cấm chú phong hệ cũng không thể làm tổn thương hắn, không theo kịp sự uyển chuyển của cơ thể.
Mục Ninh Tuyết đã sớm chuẩn bị. Thực tế, nàng không đặt nhiều kỳ vọng, chỉ muốn thử nghiệm ma pháp phòng thủ của hắn.
Sau vai nàng, cánh diều được đan lại, xuất hiện phía sau lưng, tạo thành một phong dực màu trắng, cuốn nàng bay lên, thoắt ẩn thoắt hiện, di chuyển ra sau lưng Raphael từ lúc nào không hay.
Nhẹ nhàng hít một hơi, Mục Ninh Tuyết lấy ra Cực Trần Ma Cung, nhưng không dừng lại, tiếp tục tụ tập thiên địa băng tuyết chỉ linh, ngưng kết thành một thanh Cực Trần Hàn Kiếm.
Từ khoảnh khắc ánh mắt Mục Ninh Tuyết trở nên sắc bén, một loại khí thế có thể làm mọi vật xao động yên tĩnh lại lan tỏa ra, nhẹ nhàng như mạch đập. Chỉ một rung động nhẹ nhàng cũng có thể dựa vào kiếm khí hùng dũng thổi tắt mọi nguyên tố xung quanh dám lại gần.
Kiếm băng vừa vung lên, đã tạo ra một tràng khí náo động mấy tầng chân quyển, khiến băng tuyết bình phong vỡ tan trong nháy mắt, lạnh lẽo tràn ngập, kiếm khí thần thánh tràn vào từ mặt đất lên đến bầu trời.
“Phốc, phốc, phốc”
Hàng loạt vết tích công kích mạnh mẽ xuất hiện xung quanh Raphael, tựa như băng vực từ Vĩnh Dạ Cực Nam mở ra, thu gom hàn khí tạo thành những mũi khoan âm độ.
Bạch sắc tuyết kiếm đâm vào không gian, không gian lập tức co rút lại, khiến mọi sinh vật bị méo mó.
Cái thứ hai đâm tới, không gian xuất hiện những vết băng tinh, nhanh chóng đông đặc thành tảng băng trôi nổi giữa bầu trời.
Hàn băng hạ xuống, dù thiên kiếp chém ra vô số mảnh vỡ, số lượng còn tăng lên gấp mấy chục lần, mỗi đường chém xuống có thể để lại địa ngấn gần mười kilomet trên Thánh đình tàn tạ!
Nàng không phải kiếm sĩ, không dùng kiếm để đấu pháp, nhưng Mục Ninh Tuyết lại có tài cầm kỳ.
Múa kiếm như đang nhảy theo một bản nhạc có tiết tấu chậm rãi, để cực trần hàn băng uốn lượn theo, giam giữ thiên địa trong vũ điệu này.
Đồng tử Raphael giờ phút này cũng rung động thất thần.
Mười bốn cánh thủy dực sau lưng Raphael không để lộ nửa điểm sơ hở, vung vẩy tạo ra thủy pháp kỳ dị, mặc cho kiếm kia cắt chém trời cao, mặc cho thành trì dưới chân bị chém thành mảnh vỡ...
Đôi cánh vừa cứng rắn, vừa mềm mại, lại có linh tính bên trong. Mục Ninh Tuyết chém đến đâu, nó tự động di chuyển theo đỡ đến đấy, tốc độ hoàn toàn theo kịp tần suất công kích từ hàn băng trường kiếm.
Mỗi một trảm của Mục Ninh Tuyết đều rơi vào phạm vi mười bốn nhánh sông trên lưng Raphael. Cực trần dù lãnh khốc nhưng không thể chặt đứt dung dịch.
Tương tự, thủy dực chạm vào hàn băng sẽ bị đóng băng, rồi vỡ ra, nhưng thủy dịch lại nhanh chóng hòa tan trở lại.
Dù vậy, Raphael vẫn liên tục bị thương.
Mỗi lần chặn hàn băng kiếm, vô số hoa tuyết rơi ra, mang theo hàn băng âm độ đâm tới đối phương không thương tiếc.
Băng xích đan xen dày đặc trong khu vực.
Cơ thể Raphael xuất hiện ngày càng nhiều vết rách và hàn băng xâm nhiễm. Hắn không thể thoát khỏi điệu múa công kích của Mục Ninh Tuyết, tình huống trở nên vô cùng thảm hại.
Nhưng hắn không cho phép nàng chèn ép quá lâu.
Raphael là đại thiên sứ duy nhất chỉ tu luyện một hệ, đó là thủy.
Hắn vốn là trời sinh hồn chủng thủy hệ, lại được ban tặng thủy vực truyền thừa.
Hệ thứ hai của hắn là băng hệ, nhưng ngay từ khi thức tỉnh, tinh trần của nó đã tan chảy thành thác nước, đổ vào thủy hệ.
Vì vậy, thủy hệ của Raphael đại diện cho sức mạnh tuyệt đối, là hoàng đế thủy tề ở quang minh tòa thành.
“Dịch Thủy Hà Kiếm”.
Raphael bắt đầu phản công, lấy ra một thanh kiếm thủy vực màu xanh đậm. So với màu xanh trắng của Cực Trần Hàn Kiếm, thứ Raphael cầm trên tay mềm mại hơn nhiều, giống như một cây roi, có thể kéo dài vô tận và sắc bén vô song.
Mỗi lần hắn vung kiếm, thủy lực sẽ phá tan đám băng xích cản đường.
Dịch Thủy Hà Kiếm trên tay Raphael tượng trưng cho thủy hệ, Hàn Băng Trường Kiếm của Mục Ninh Tuyết đại diện cho băng hệ.
Băng và thủy vốn tương sinh, không như khi gặp hỏa hệ là tương khắc.
Băng sinh ra từ thủy ở nhiệt độ thấp, nhưng thủy cũng sinh ra do băng tan.
Trải qua vạn năm tranh giành sự sống, không biết ai là kẻ thượng phong.
Hôm nay, hãy định đoạt mối quan hệ cộng sinh này!
Bầu trời Thánh Thành vốn chia hai màu hắc ám và quang minh, giờ đã biến đổi, chỉ còn lại một màu duy nhất, màu lam biếc của Bắc Băng Dương.
Tiếng va chạm của hai thánh kiếm không hề chói tai, mà du dương như tiếng dương cầm và vĩ cầm hòa tấu, mang đến cảm giác bình lặng, sâu lắng, đồng thời ẩn chứa sức mạnh diệt ma rung động.
Raphael được hưởng lợi từ thủy dực linh tính, có thể yên tâm tấn công mà không lo bị phản công. Nhưng tốc độ của hắn thua Mục Ninh Tuyết rất xa. Nếu không nhờ thiên sứ chi hồn ban cho đôi cánh linh tính, đầu hắn đã rơi xuống không dưới ba lần.
“Đây, đây là... thật đẹp, giống như cầm kỳ trong ma pháp vậy, đây chính là thần tiên giao chiến sao?” Mục Nô Kiều tròn mắt nhìn Mục Ninh Tuyết trên không trung.
“Raphael như đang vẽ hình thủy long trên những cơn sóng dữ, còn Ninh Tuyết múa hình Nguyệt Nga trên những ngọn núi băng. Thật bất hạnh cho ai dám xen vào giữa trận đấu này.” Tương Thiểu Nhứ há hốc mồm nói.
“Lão sư, Mục Ninh Tuyết… nàng bằng tuổi ta thật sao?” Heidy thất thần hỏi Blanche.
Heidy có chút ghen tị với Mục Ninh Tuyết. Về nhan sắc, nàng cảm thấy xấu hổ khi đứng cạnh. Giờ chứng kiến Mục Ninh Tuyết ngang ngửa với Sí Thiên Sứ mười bốn cánh, Heidy cảm thấy mình không xứng đứng chung mâm chứ đừng nói đến so sánh.
“Cả nàng và Mạc Phàm thật… có phần không giống người thường.” Blanche bất đắc dĩ cười khổ giải thích.
