Mạc Phàm vốn không quen nghe những bài phát biểu sáo rỗng ở hội trường nội viện, nên ậm ừ cho qua rồi chậm rãi rời khỏi chỗ ngồi.
Ban đầu, hắn định rủ Mục Ninh Tuyết đi dạo quanh học viện, dù sao cảnh sắc Anpơ ở đây có thể xem là tiên cảnh trong số các học phủ trên thế giới. Chỉ là Mục Ninh Tuyết vốn trầm lặng, lại muốn ở lại nghe cho xong, nên thẳng thắn từ chối hắn.
Mạc Phàm đành cười khổ, một mình cuốc bộ, dạo tới khu Roa hoa viên phía sau ngoại viện để thưởng ngoạn.
Vài cơn gió dịu thổi ngang qua người, cái cảm giác ấm áp này không hẳn là quá quen thuộc, nhưng lại tự nhiên như một giác quan, bởi vì nó đã lưu giữ trong cơ thể hắn từ lúc nào. Đặc biệt trong khoảng thời gian ngắn gần đây, Mạc Phàm mới nhận ra được. Khóe miệng hắn cong lên thành một nụ cười thích thú.
“Ngươi vẫn yêu quý vườn hoa này như vậy sao, Lonna?”
Một tia sáng hồn ảnh từ sau gáy Mạc Phàm nhen nhóm hiện ra, từ một chùm sáng trắng chưa định hình, rồi bước ra hoàn toàn, dần dần tạo thành thân ảnh một người phụ nữ tinh khiết.
Nàng có đôi mắt trong suốt như thủy tinh, dáng vẻ nhu mì khiến người ta muốn che chở, khí chất ấy có phần giống Tâm Hạ hay bạch tinh linh Mei.
Nàng chính là Lonna! Thiện hồn trung nghĩa!
Nơi đây, Anpơ học phủ, dĩ nhiên là nhà của nàng. Dù chỉ tồn tại như một hồn cách trong cơ thể Mạc Phàm, nhưng nàng vẫn cảm thấy nơi này có một sức hút mãnh liệt, thôi thúc nàng muốn được ngắm nhìn, muốn được bước ra thế giới thực tại.
Nhưng hiện giờ nàng chỉ là một hồn cách canh giữ bát miếu tà thần, không thể tùy tiện xuất hiện trên nhân gian. Chỉ có thể nhờ ý niệm của Mạc Phàm, giải phóng tỉnh thần lực thành hình, đưa nàng ra ngoài trong chốc lát.
“Nơi này vẫn vậy, thật đẹp!”
Roa hoa viên…
Lonna ngắm nhìn từng bông hoa, ghé sát người xuống hít hà hương thơm, mặc cho những ký ức năm xưa ùa về khiến vành mắt nàng ướt đẫm.
“Mạc Phàm, ngươi có biết tại sao ta đồng ý đi theo Hồng Ma Nhất Thụ không?” Lonna hỏi.
“Đị theo? Không phải Nhất Thụ luôn tìm kiếm, miễn cưỡng thu thập bát hồn thiên địa sao?” Mạc Phàm khó hiểu.
Lonna cười, lắc đầu trước câu hỏi của Mạc Phàm, rồi vui vẻ nói tiếp:
“Đối với ác hồn thì đúng là vậy, nhưng Nhất Thụ không đối xử với thiện hồn như vậy. Sau khi được rửa oan, ta hoàn toàn có thể chọn cách siêu thoát…”
Mạc Phàm kinh ngạc nhìn Lonna, không ngắt lời, lặng lẽ chờ đợi nàng nói tiếp.
“Nhất Thụ không hề cưỡng chế, chỉ đưa bàn tay hiền hòa ra, nhưng ta tự nguyện nắm lấy, tự mình cống hiến cho chủ thể… người xem.”
Lonna nói rồi đặt bàn tay lên vườn hoa dưới chân. Nàng nhắm mắt lại. Ánh sáng bạc đột nhiên phóng thích không ngùng, bao quanh thân thể u linh của nàng, lan tỏa ra tám hướng.
Thủy tinh và bạch tố hòa lẫn trên từng cánh hoa, có mượt mà, có trong suốt, cũng có hào quang trắng muốt, xóa tan cảm giác lạnh lẽo theo ngọn gió.
Bạch ngân là loài thực vật thuộc họ bạc, phát triển ở vùng núi cao lạnh lẽo Anpơ, được xem là nữ hoàng băng giá của vườn hoa Roa. Không chỉ vì nó đại diện cho Anpơ tuyết trắng, mà còn vì sương lạnh giá tạo ra nó vốn dĩ đã đạt đến độ tinh khiết tuyệt đối.
Dù về hương thơm hay khí chất, dù về sắc đẹp hay điển tích hình thành, Bạch ngân vẫn luôn đứng đầu trong các loài hoa ở lục địa châu Âu.
Mạc Phàm đứng đó ngẩn người, hắn thậm chí có thể phân biệt được từng gốc Bạch ngân đang sinh trưởng, như thể chính hắn đang thi triển ma pháp.
Khi tỉnh thần lực dần phóng thích, Mạc Phàm cảm nhận được hơi thở của Bạch ngân ngày càng lớn mạnh. Nếu hắn muốn, chỉ cần một cái khẽ động, có thể bao phủ cả dãy núi Anpơ trong sức mạnh của Bạch ngân.
Âm thanh kéo dài, nhịp thở nhẹ nhàng, Bạch ngân như đang ra sức chào mừng sự xuất hiện của Mạc Phàm, cung kính phục vụ, vui mừng tìm được một chủ nhân đích thực.
Cánh hoa Bạch ngân không sắc bén, nhưng có khả năng hấp thụ dinh dưỡng cực kỳ cao. Trong phạm vi hàng ngàn, thậm chí hàng vạn kilomet, Mạc Phàm có thể dễ dàng thu về nguồn lực lượng tinh hoa khổng lồ, mạnh mẽ đến vô song.
So với Phạm Quỳ của Michael, hai loại thực vật này hoàn toàn khác biệt. Phạm Quỳ kinh khủng ở chỗ nó trói buộc, mượn quang năng của mặt trời để tịnh hóa, cũng coi như hấp thu, nhưng thực chất là thiêu đốt, bóp nghẹt đối phương để Phạm Quỳ phát triển nhanh chóng hơn. Vì vậy, nó sẽ vô cùng đáng sợ khi gặp hắc ám sinh vật.
Trái lại, Bạch ngân tinh tế và nhẹ nhàng hơn, như chính bản chất tinh khiết của nó. Dù là tinh hoa, hơi thở của thiên địa, không khí, nguyên tố hay sinh vật… Bạch ngân đều không bài xích. Chỉ cần lay động một cái, dưỡng chất sẽ róc rách thấm vào, mang theo hương thơm lan tỏa đến chủ thể. Cứ như vậy, tất cả đều được truyền đến cho người lãnh đạo, không phân tán, không tự hưởng quyền năng như Phạm Quỳ, nhưng lại khuếch đại sức mạnh của người sở hữu lên gấp nhiều lần.
Cảm giác này giống hệt như một lĩnh vực ma pháp...
Bạch ngân cấm giới?
Mạc Phàm hoàn toàn đắm chìm trong sự tinh khiết, nhu hòa, nhẹ nhàng phiêu đãng. Không có bất kỳ đau đớn nào, mà nếu có, cũng chỉ là sự vuốt ve tâm hồn đầy dịu dàng.
Hắn cảm thấy nếu trước đây không cần chấp nhận sức mạnh Tà Thần, chỉ cần may mắn sở hữu thiên phú liên quan đến hoa Bạch ngân này, thì chỉ cần bế quan tu luyện vài năm, hắn cũng có thể tự mình đột phá, tiến vào cấm chú.
Giống như Mục Ninh Tuyết trải qua Vĩnh Dạ Nam Cực khắc nghiệt để tu luyện, Bạch ngân cấm giới tạo ra một môi trường êm dịu hơn, thoải mái tiếp nhận tinh hoa lực lượng từ núi cao Anpơ để dần dần phá bỏ rào cản mà thăng cấp.
Hắn thử nghiệm hấp thụ dưỡng chất, rồi nh ra truyền lại cho từng nhánh Bạch ngân, khiến chúng sinh trưởng điên cuồng, cao lớn hơn ba, bốn lần, đồng thời mang thêm thuộc tính kim hãm di chuyển vô cùng cao.
Đối với pháp sư dưới cấp cấm chú, tốc độ và sự cơ động chưa thể hiện được triệt để, vẫn còn phụ thuộc vào điều chỉnh ma pháp.
Nhưng khi đạt đến cấp bậc cấm chú, cơ thể đã đột phá đến cảnh giới ưu việt. Lúc này, sự linh động và tốc độ sẽ quyết định hơn năm phần thắng khi đối đầu.
Kìm hãm một chút, có nghĩa là trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Mạc Phàm đã có thể phanh thây đối thủ.
Hơn nữa, trạng thái cơ thể được tinh hoa từ Bạch ngân bồi dưỡng đạt đến đỉnh cao, ma pháp cũng được chúc phúc thêm hai thành lực lượng…
Quá mạnh!
Mạc Phàm sung sướng đến toàn thân phát nhiệt.
Không kể đến việc bản thân đang sở hữu hắc ám lực lượng, cốt giữ thần cách Tà Thần, Mạc Phàm sẽ mãi mãi không thể nhận được chúc phúc từ Bạch ma pháp. Nhưng Bạch ngân cấm giới này lại vô cùng mạnh mẽ, mở ra cho hắn một lĩnh vực thuộc tính mới, thoải mái gia trì sức mạnh.
Hai thành… hai thành ở cấp độ này của hắn, thật không thể tưởng tượng được. Thậm chí, nếu có thời gian dài hơn, tự cướp ma năng thiên địa, hắn có thể tích trữ được lên đến ba, bốn thành.
Thật là nghịch thiên!
Hóa ra Lonna, với tư cách là linh hồn được thiên địa ưu ái kết giao thành Bạch ngân, lại có thể sánh ngang với Phạm Quỳ...
Không phải là phá hoại, không có công kích cường hãn, không để lại hậu quả ngàn năm khó tái tạo cho vị diện, mà là khả năng hấp thụ ma năng, tích trữ lực lượng tổng hợp, và giải phóng kìm hãm kẻ địch trên diện rộng lớn vô cùng.
Dù có hơi khác biệt so với chính thống ma pháp mà hắn khổ tu, không có liên hệ tinh tử nối mạch.
Nhưng sức mạnh này cũng không hề thua kém cấm chú!
Với sức mạnh này, Mạc Phàm thầm nghĩ, hắn có thể ngự trị cả phương trời, tự tin tiêu diệt một nhánh quân cấm chú thông thường.
Thậm chí hắn còn có hồn lôi đang hấp thụ và tiến hóa dần dần, có thể dùng nó như một quân bài tủ để đối đầu với Lucifer.
Hừ… Lãnh Nguyệt Yêu Mâu, ngươi chờ đó cho ta!
“Cảm ơn!”
Âm thanh nhỏ vang bên tai, Mạc Phàm đang vui sướng giật mình một cái, không ngờ Lonna lại nói vậy.
“Cảm ơn, người đã rửa oan cho ta sau ngần ấy năm ở nơi này, ta rất cảm kích. Người nói Bạch ngân sẽ không mất đi, phải không?” Lonna nói.
“Lonna...” Mạc Phàm nhìn vào gương mặt hiền hậu của nàng.
Lonna rạng rỡ, mắt híp lại mỉm cười hạnh phúc nhìn Mạc Phàm, khiến hắn chạnh lòng về cô bé xinh xắn nhưng yểu mệnh này.
“Bạch ngân trong nhân gian còn đại diện cho một thứ nữa… đó là yêu đời, là thanh xuân hạnh phúc. Ta muốn đến với người, vì từ lúc người xuất hiện, ta đã hiểu rằng Bạch ngân một ngày nào đó sẽ lại sinh trưởng tốt đẹp, không chỉ ở Anpơ. Người giống như ngọn lửa hi vọng, ta tự hào mang đến nhánh nhỏ niềm tin…” Lonna hạnh phúc ôm lấy một nhánh hoa.
Ấm áp…
Cô bé này vốn dĩ ấm áp như vậy.
Mạc Phàm chỉ tiếc rằng ngoài hắn ra, không ai có thể nhìn hay nghe thấy Lonna. Linh hồn vốn không giống như triệu hoán sinh vật, nếu không hắn đã có thể để nàng gặp lại viện trưởng Perry và lão sư Galan một lần.
Hai người bọn họ vẫn luôn xem Lonna như con gái, bất luận có phẫn nộ thế nào vì nghĩ nàng phản bội, có tức giận ra sao khi nghĩ nàng nói dối, tình cảm ấy thực sự không thể vứt bỏ. Huống hồ khi mọi chuyện đã sáng tỏ, có lẽ nỗi hối hận và day dứt vẫn còn chôn giấu đâu đó trong góc khuất trái tim mỗi người.
“Ngươi có nguyện vọng gì đặc biệt không, Lonna?”
“Người đã hoàn thành hết cho ta rồi!”
Mạc Phàm thở dài, có chút thẹn lòng.
“Bất quá, có chuyện này ta luôn muốn hỏi người!” Lonna nói.
“Có thể hỏi được?”
“Linh hồn Bạch ngân trong ta cho phép ta nhìn thấu linh hồn bất cứ ai. Từ lần đầu nhìn thấy người, ta đã phát hiện có chút khác lạ!”
“Khác lạ?” Mạc Phàm sửng sốt.
“Người rốt cuộc bao nhiêu tuổi? Linh hồn ta thấy được của người hoàn toàn không có sự bào mòn thời gian theo quy luật tương tự với nhân loại!” Lonna ậm ừ nhưng vẫn cố hỏi.
Không phải người thường!?
Lão tổ tông còn chưa sinh con đẻ cái, đừng làm ta đau lòng…
“Có lẽ do ta từng hòa trộn hồn cách với ác ma từ rất lâu, dẫn đến huyết mạch thay đổi.” Mạc Phàm cố gắng nghĩ ra một cách để trả lời.
Hắn còn muốn nói thêm rằng sự thần kỳ của hắn đến từ một vị diện khác, nơi không tồn tại khí tràng hay ma pháp, rất có thể đó là nguyên nhân khiến hồn cách của hắn khác biệt.
Nhưng hắn không biết phải giải thích thế nào để Lonna hiểu được.
Ai mà tin được cái chuyện nhặt được một mặt dây chuyền lạ từ một ông lão sau trường học, rồi đùng một cái mở mắt ra sống ở một vị diện khác?
“Nếu người không muốn nói, ta cũng không ép. Có một số chuyện rất bí ẩn về người, ta chỉ thắc mắc chứ không hoài nghi. Dù sao cũng rất cảm tạ người!” Lonna cười ôn hòa, nhún vai rồi hòa tan trở lại thành thần cách bên trong cơ thể Mạc Phàm.
"Lộc cộc ~~~"
Một thân ảnh nữ khác đang xách hai chậu nước tới, định tưới cho bồn hoa Roa, và nhanh chóng chạm mặt Mạc Phàm.
“Ngươi đã trở thành cao giai pháp sư rồi?” Mạc Phàm nhìn Lý Vũ Nga nói.
Ừ”
Lý Vũ Nga che miệng cười, rồi nói tiếp:
“Từ lần đầu chúng ta gặp ở New York, ngươi đã nói mong muốn trở thành đệ nhất pháp sư, có nên chúc mừng ngươi không?”
“Ha ha…”
Cả hai cùng nhau ôn lại chuyện quá khứ, Mạc Phàm cũng phụ Lý Vũ Nga tưới nước cho hoa rồi nhanh chóng cùng nhau nhập tiệc.
