Phía sau dãy núi Anpơ, cạnh học phủ, nhóm bốn người Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch, Trương Tiểu Hầu và Tương Thiểu Nhứ đang nướng thịt, đốt lửa trại hàn huyên.
"Bịch bịch"
Tiếng bước chân vang lên.
"Ngươi và Ninh Tuyết xong việc rồi à? Lâu dữ vậy? Bị thương thế kia mà vẫn sung mãn nhỉ?" Triệu Mãn Duyên bĩu môi trêu chọc.
"Xong cái đầu ngươi! Nàng hơi mệt nên ta đi dạo thôi!" Mạc Phàm gắt.
"Ha ha, tiếc thật. Mà cũng phải, tỉnh lực của nàng hao tổn nhiều rồi, Tâm Hạ cũng đã về Thần Miếu. Xem ra ngươi phải ăn chay một thời gian thôi.” Triệu Mãn Duyên châm chọc.
"Phàm ca, mau ngồi xuống đi, vừa nướng xong, thịt thỏ còn thơm lắm." Trương Tiểu Hầu nói.
Triệu Mãn Duyên ném cho Mạc Phàm một xiên thịt thỏ, hắn chụp lấy ăn ngay khi chưa kịp ngồi xuống.
"Hừ, thịt vẫn hợp khẩu vị, ta đang đói bụng." Mạc Phàm nói.
"Anpơ học phủ tổ chức yến tiệc, vẫn mời chúng ta ăn chay, thật không nuốt nổi. Ước gì có thể thay đổi được cái luật đó..." Triệu Mãn Duyên than vãn.
Cả đám giơ ngón tay cái đồng tình, trừ Mục Bạch.
"Hừ, không ăn thịt một hôm thì chết ai à?" Mục Bạch vừa nói vừa đưa một xiên thịt cho Tương Thiểu Nhứ bên cạnh.
"Cảm ơn, thơm quá!" Tương Thiểu Nhứ vui vẻ nhận lấy.
Ánh mắt Mạc Phàm vô thức đặt lên người cô.
"Này, chúng ta đang hàn huyên tâm sự, sao cô lại có mặt ở đây?" Mạc Phàm nhướng mày hỏi.
"Mấy người cứ hàn huyên đi, tôi lẻn theo vì đói thôi. Không phải chỉ có mấy người biết ăn thịt rừng, tôi cũng chán ngán đồ ăn nhạt nhẽo trong học viện rồi!" Tương Thiểu Nhứ không chịu thua, trùng mắt nhìn Mạc Phàm.
"Còn không thừa nhận là đi theo tên tóc xanh này?" Mạc Phàm làm bộ khinh bỉ, chỉ tay vào Mục Bạch.
"Là tôi á?" Mục Bạch giật mình, suýt làm rơi xiên thịt trên tay.
"Hừ, sao Ninh Tuyết lại thích Mạc Phàm ngươi chứ!" Tương Thiểu Nhứ giận dỗi quay mặt đi, mặt đỏ bừng.
Triệu Mãn Duyên từ đầu đến cuối quan sát tình hình, miệng cười gian xảo.
"Huynh đệ, gọi ta một tiếng ca ca xem nào!" Triệu Mãn Duyên đẩy vai Mục Bạch, nói.
"Tại sao tôi phải gọi anh là ca ca?" Mục Bạch lạnh lùng đáp.
"Ài, nói thật, huynh đệ không biết bản lĩnh lớn nhất của ta là gì sao? Gọi ta một tiếng ca ca, ta sẽ truyền hết bí kíp mấy chục năm kinh nghiệm chinh phục phụ nữ cho ngươi." Triệu Mãn Duyên nói nhỏ vào tai Mục Bạch, liếc mắt về phía Tương Thiểu Nhứ.
"Cút!" Mục Bạch chửi.
Bị chửi ư?
Tiếc là chửi nhầm người rồi.
Liêm sỉ của Triệu Mãn Duyên luôn xếp chót trong đám này, càng bị chửi càng khoái chí.
"Mục Bạch, anh ăn mặn hơn ai còn nói ai? Ngồi cạnh người ta gắp cho thân mật thế kia, định bỏ đói chúng tôi chắc? Mà này Tương Thiểu Nhứ, Mục Bạch vẫn còn là trai tân đấy, hay là cô cứu vớt cậu ta đi, dù sao hai người đều độc thân, cậu ta cũng không tệ đâu." Triệu Mãn Duyên vẫn không ngừng chọc ghẹo Tương Thiểu Nhứ.
"..."
Mặt Mục Bạch đen lại, hận không thể tẩm độc vào xiên thịt giết chết cái tên lắm mồm này.
Trương Tiểu Hầu chăm chú lắng nghe mọi người trò chuyện, cười không ngớt.
"Pặc"
"Xì ~~~~"
Năm người khui bia, cạn ly hết mình. Đã lâu lắm rồi họ mới ngồi lại với nhau, hàn huyên tâm sự, lại thêm cảnh sắc hữu tình, cả bọn quyết định uống cạn đêm nay.
Mặt Triệu Mãn Duyên đã đỏ bừng, lời lẽ bắt đầu sâu sắc hơn.
"Nghĩ lại thì, ta chưa từng nghĩ mình có thể giành lại Triệu Thị thành công, lại còn đạt đến cấm chú ở tuổi này. Dù ta rất sợ chết, nhưng không hiểu sao vẫn đồng ý cùng các ngươi vào sinh ra tử, trải qua bao nhiêu kiếp nạn. Thật đáng nhớ!”
Cả bọn hồi tưởng lại những ngày cùng nhau lớn lên, vượt qua bao nhiêu thử thách cận kề cái chết. Người ta nói thực lực của một người quyết định cấp độ mà họ tiếp xúc... Rõ ràng khi ở cao giai, bọn hắn đã bị cuốn vào trận chiến siêu giai cùng quân chủ, lên đến siêu giai lại đi quản chuyện không phải của mình, nhập bọn cấm chú sờ vào đế vương. Bây giờ thì vừa đến ngưỡng cửa cấm chú, còn chưa tận hưởng cảm giác hoành hành xưng bá một phương, lại dám chọc vào cấp bậc thiên sứ, ma thần, thật hoang đường!
"Mà này, Mục Bạch, cái lực lượng kia của ngươi là thứ gì vậy? Dù ngươi chưa lên cấm chú, nhưng khi sử dụng nó thì mấy tên cấm chú cũng chẳng phải đối thủ." Triệu Mãn Duyên thắc mắc.
"Ngày nào đó các ngươi sẽ hiểu." Mục Bạch vẫn kiệm lời.
"Ta cảm thấy nó giống như đến từ hắc ám... Thôi bỏ đi. Mạc Phàm, còn ngươi, ta thấy sức mạnh của ngươi càng kinh khủng hơn." Triệu Mãn Duyên hỏi sang Mạc Phàm.
"Ừm, nói thế nào nhỉ? Nếu ta không dùng đến lực lượng Tà Thần, thì chỉ có ba hệ đạt đến cấm chú!".
"Chỉ có ba..." Khóe miệng Mục Bạch hơi giật, thở dài lắc đầu.
Người khác tu luyện cả đời, vất vả phá tan giới hạn bản thân, đạt được một hệ cấm chú đã là thành tựu không dám mơ tới! Cái tên này lại thốt ra từ "chỉ có..." thật sự biến thái làm người tức điên.
"Phàm ca, nhiều lúc ta muốn đấm vào cái mặt đẹp trai của ngươi!" Trương Tiểu Hầu không nhịn được nói.
Phải nói, từ khi Tà Thần thăng cấp, sau khi lần thứ hai gột rửa hồn cách, dung nhập Hắc Long vào Nghĩa Hồn, Mạc Phàm thay đổi đến lạ thường.
Hắn cao lớn hơn, cơ thể rắn chắc hơn, đường nét trên gương mặt sắc sảo, nam tính hơn rất nhiều. Huyết văn không còn là trạng thái xuất hiện mà vĩnh viễn tồn tại, cùng với mái tóc trắng dài đến vai.
Tuy phiền phức khi phải để Mục Ninh Tuyết cột tóc cho mình mỗi ngày, nhưng chung quy mà nói... rất đẹp trai!
"Vậy ngọn lửa chấn động cả châu lục kia là do anh làm ra?" Tương Thiểu Nhứ hỏi.
"Đó là trạng thái mạnh nhất của ta. Tiếc là gã kia quá đáng sợ..." Mạc Phàm không giấu diếm.
"Dù sao cũng trâu bò thật. Nhớ lại lúc anh làm cả thiên địa rung chuyển, Mục Ninh Tuyết còn đang dưỡng thương đã nhanh chóng biến mất để đi tìm anh, tôi không kịp ngăn cản." Tương Thiểu Nhứ nói tiếp.
"Thật vậy sao?" Mạc Phàm hồi tưởng lại lúc đó Mục Ninh Tuyết đến tìm mình trong tình trạng như vậy, lòng dâng lên một nỗi cảm động. Lúc này cần phải kiềm chế, không được có ý nghĩ tà ác nào làm phiền nàng tịnh dưỡng.
"Ai, các ngươi toàn dùng những sức mạnh kỳ quái, nghịch thiên, khiến những kẻ tầm thường như ta tức chết mất." Triệu Mãn Duyên nhìn Mục Bạch và Mạc Phàm than thở.
"Triệu ca... anh quá đáng lắm đấy. Còn có em nữa... em còn chưa thể tiến tới một hệ cấm chú." Trương Tiểu Hầu xấu hổ cúi đầu nói.
"Lão Triệu, trên thế giới này vẫn còn quá nhiều kẻ mạnh, vô luận là yêu ma đế quốc rộng lớn, hải dương sâu thẳm hay hắc ám vị diện mênh mông vô ngần. Xét về số lượng, chúng ta chỉ như hạt cát trong sa mạc."
"Hơn nữa, ta cảm thấy mình chưa đủ sức mạnh để đối đầu với Lucifer." Mạc Phàm nói.
Cả bọn im lặng. Mạc Phàm chưa bao giờ đánh giá thấp đối thủ.
Chẳng lẽ Lucifer vẫn còn sức mạnh ẩn giấu? Sức mạnh của đọa lạc hồn thai thiên sứ, hay thứ gì đó chúng ta chưa biết?
"Phải rồi, lần trước chúng ta thu được Bích Ngọc Huyền Anh. Mọi người nói đó là tụ hồn bồn chứa của Lucifer!" Trương Tiểu Hầu phá vỡ bầu không khí.
"Bích Ngọc Huyền Anh? Thật sao? Anh đang giữ?" Mạc Phàm sửng sốt hỏi.
Hắn không lạ gì vật phẩm này. Asha Corea từng phân tích, bên trong chứa lực lượng tinh hoa không dưới ngàn năm Thánh Thành hấp thụ.
Nếu gọi tên bảo bối mạnh nhất thế giới để tu luyện lúc này, không ai khác chính là Bích Ngọc Huyền Anh!
"Là giả. Sau khi kiểm tra, tôi phát hiện hàng thật đã bị Lucifer tráo đổi trước khi hắn đuổi theo Đại Thiên Sứ Saga." Trương Tiểu Hầu sầm mặt lại.
Lucifer...
Tên này thực sự khiến người ta kinh ngạc đến cùng cực!
"Thôi đừng nói về hắn nữa. Tiểu Hầu, anh từ bỏ quân đội, có dự định gì?" Mạc Phàm chuyển đề tài.
"Phàm ca, em muốn tự mình mở một phiến quân riêng, nắm giữ lực lượng, có thể hỗ trợ các anh bất cứ lúc nào." Trương Tiểu Hầu nói.
"Tốt, vậy thì chúng ta yên tâm hơn nhiều. Nếu có khó khăn gì, đừng ngại tìm chúng ta." Mạc Phàm nói.
"Không thành vấn đề. Nhưng trước khi rời đi, em đã giúp các anh hoàn thành một số thủ tục quan trọng..." Trương Tiểu Hầu nói.
"Thủ tục gì?"
"Danh sách bốn anh em chúng ta đều được cấp số lượng Đại Địa Chi Nhuỵ để đột phá cấm chú!" Trương Tiểu Hầu cười nói.
"Ồ, phải vậy chứ. Cuối cùng cũng không uổng công cống hiến rồi." Triệu Mãn Duyên vỗ vai Tiểu Hầu, cười đùa vui vẻ.
"Vậy còn tìm kiếm Đồ Đằng thì sao?" Tương Thiểu Nhứ đề cập.
Mọi người im lặng. Đồ Đằng vốn thân thiết như đồng đội, nhắc đến lại gợi lên những cảm xúc phiêu lưu suốt những năm tháng tuổi trẻ.
"Hiện tại có lẽ không cần thiết. Khi bị giam ở Thánh Thành, ta đã nghĩ rất nhiều. Cuộc chiến của Đồ Đằng Sinh Vật đã qua, chúng đã chiến đấu vì nhân loại từ rất lâu rồi. Đây là cuộc chiến của chúng ta, nhân loại phải tự giành lấy thứ thuộc về mình. Đồ Đằng Sinh Vật cần được nghỉ ngơi, hoặc ít nhất, chúng là hàng rào phòng thủ cuối cùng của thế hệ sau nếu chúng ta thất bại." Mạc Phàm vừa nói vừa liếc nhìn Tiểu Nê Thu trước ngực.
Không ai nói gì, nhưng trong thâm tâm mỗi người đều đồng ý.
"Phàm ca, tuy Hoa Quân Thủ rất muốn chúng ta tiếp tục dựa vào Đồ Đằng, nhưng nghe những lời này, em thực sự muốn tự vượt lên giới hạn bản thân, anh em chúng ta sẽ tự mình chiến đấu."
"Hay, nói hay lắm, uống!"
Năm người tiếp tục uống cạn, chén sạch những thứ còn lại.
"Tiếp theo các ngươi sẽ đi đâu?" Mục Bạch hỏi.
"Còn phải hỏi sao? Đồ ăn ngon dâng tới tận cửa, chó cũng biết ra liếm!" Triệu Mãn Duyên không khách khí nói.
"Ta hỏi sau đó!”
"Hoa Hạ, Ma Đô!!!"
