Logo
Chương 75: Tiểu Bảo Bối

Trở về biệt phủ, Mạc Phàm nhanh chóng thay y phục, tắm rửa sạch sẽ. Công đoạn này không thể qua loa được, vợ hắn vốn là người sạch sẽ, hắn còn lạ gì!

Đôi khi, thắng bại đã được định đoạt ngay từ khâu chuẩn bị.

Sau khi xong xuôi, Mạc Phàm tranh thủ lúc chờ Mục Ninh Tuyết tắm rửa liền bày biện lại phòng ốc. Hắn còn lãng mạn cắm nến thơm, giăng đèn màu khắp phòng.

Mọi thứ phải thật hoàn hảo, Mạc Phàm mới chịu leo lên giường, tiện tay rót hai ly rượu đặt trên kệ rồi chờ đợi.

Cái gì có thể ngăn cản hắn đây? Ác ma huyết mạch lúc này mới thực sự trỗi dậy trên từng dây thần kinh của Mạc Phàm.

Tà Thần, cấm chú, tám hồn cách… Dù thế nào đi nữa, là một người đàn ông, quan trọng nhất là phải biết làm người yêu thỏa mãn!

“Cách~” (tiếng mở cửa)

Mục Ninh Tuyết bước ra, khoác lên mình bộ đồ ngủ ren đen, để lộ làn da trắng như tuyết, hai tay đang bận quấn khăn lau mái tóc.

Nàng từ từ tiến tới, dưới ánh nến đỏ hồng, mỗi bước chân đều mờ ảo, lấp ló nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp thánh thiện, không hề thua kém nữ thần sắc đẹp Aphrodite trong thần thoại. Vẻ đẹp ấy khiến muôn vàn đàn ông khao khát, hoặc chỉ dám cung kính cầu nguyện.

Thấy dãy nến được sắp xếp cẩn thận, Mục Ninh Tuyết bật cười.

"Chờ mong lắm sao?" Nàng hỏi.

“Hệt như lần đầu… thậm chí còn hơn.” Mạc Phàm cố gắng kìm nén con thú đang rục rịch bùng nổ trong người.

“Bịch!”

Mục Ninh Tuyết thả chiếc khăn trên tay xuống, chỉ còn lại bộ đồ ngủ mỏng manh, tôn lên những đường cong mềm mại.

Lớp vải ren đen càng khiến nàng thêm gợi cảm, thần bí.

Người phụ nữ trước mặt hắn… càng ngày càng xinh đẹp, vượt xa vẻ đẹp trần tục.

Vùng Nam Cực nuôi dưỡng làn da, băng tuyết mài giũa dáng người, tạo nên khuôn mặt tựa thiên thần giáng thế...

Thôi, ta không quan tâm nhiều như vậy…

Ta… hết chịu nổi rồi!!!

Mạc Phàm chưa kịp thích nghỉ với cuộc sống thường nhật, vượt quá sức chịu đựng, hắn độn ảnh đến bên cạnh Mục Ninh Tuyết, khiến nàng giật mình lùi lại, vấp ngã.

Nhanh như chớp, Mạc Phàm vịn eo đỡ lấy nàng. Sự mềm mại ấy khiến dã tính trong hắn trỗi dậy. Ở khoảng cách gần, đôi mắt kiêu sa kia càng thêm xinh đẹp. Dù không phải lần đầu, nhưng hai trái tim đồng thanh đập nhanh đến lạ, theo nhịp thở dâng trào, cuối cùng hắn không nhịn được, đặt một nụ hôn lên môi nàng.

Màn dạo đầu có chút cưỡng ép vì sự nôn nóng của Mạc Phàm, Mục Ninh Tuyết bối rối nhưng rất nhanh bắt nhịp, để mặc cho những cảm xúc dâng trào, đầu óc trống rỗng.

Thẫn người…

Nàng nhắm mắt lại, vòng tay qua cổ hắn, không còn muốn giữ lại chút gì bí ẩn, thả mình trôi theo cảm xúc.

Sự đón nhận của Mục Ninh Tuyết khiến Mạc Phàm vô cùng phấn khích, hắn quên hết những kế hoạch ban đầu, chỉ muốn tận hưởng không khí lãng mạn.

Mạc Phàm xoay người, nhẹ nhàng đặt Mục Ninh Tuyết lên giường, vẫn ôm chặt lấy nhau, môi dán chặt. Bàn tay hắn tranh thủ khám phá những đường cong trên cơ thể nàng.

Mỗi nhịp thở của Mục Ninh Tuyết mang theo hơi lạnh băng giá, trong khi hơi thở của Mạc Phàm lại nóng rực. Sự đối lập hòa quyện vào nhau, siết chặt lấy nhau.

Băng giá bao phủ căn phòng, ngọn lửa tình yêu sưởi ấm trái tim, bảo vệ những ngọn nến đang cháy rực.

Mãi một lúc sau, Mạc Phàm mới buông tha đôi môi của Mục Ninh Tuyết, ngẩng đầu nhìn vào mắt nàng.

Ánh mắt nàng tràn đầy yêu thương, xao xuyến.

“Em thật là một người vợ đẹp đến yêu nghiệt, anh không thể nào cưỡng lại được…” Mạc Phàm cười khổ.

Mục Ninh Tuyết vẫn giữ vẻ đẹp tinh xảo như tượng tạc, nhưng đôi má ửng hồng. Hắn lo lắng đã làm điều gì khiến nàng không vui, nhưng có lẽ chỉ vì hắn đột ngột dừng lại, khiến nàng hờn dỗi.

Vẻ mặt hờn dỗi ấy cũng khiến người ta muốn đè ra cưỡng hôn đến mấy kiếp người. Nữ thần quả là nữ thần, dù làm gì cũng đẹp không tì vết.

“Lão công…” Mục Ninh Tuyết khẽ gọi.

Lão công!?

Hắn không nghe nhầm chứ!?

“Tuyết… Tuyết Tuyết, em vừa gọi anh là lão công!?”

Mục Ninh Tuyết không trả lời, chỉ nhẹ nhàng gật đầu rồi xấu hổ quay mặt đi.

Mạc Phàm sững sờ, trong lòng tràn ngập hạnh phúc.

Thiên địa phù hộ!

Nàng thừa nhận rồi, nàng nguyện ý rồi! Lần đầu tiên công bố chủ quyền, nói rõ thân thể này thuộc về ai.

Lão bà, anh đã chờ đợi câu nói này hơn hai mươi năm rồi!!!

Hôm nay, đã làm thì phải làm cho tới bến. Mạc Phàm thề sẽ bế quan tỏa cả Phàm Tuyết Trấn, cùng vợ tham quan thiên cung lạc thú.

Mạc Phàm cởi bộ đồ ngủ trên người nàng, ngắm nhìn vẻ đẹp tựa thiên thần ấy, như lần đầu tiên thưởng thức, cảm giác như đang sống trên thiên đường, hòa mình với nữ thần sắc đẹp, cùng nàng gảy đàn, thưởng thức đào tiên, thổi những điệu nhạc du dương.

Khác với những lần trước, Mục Ninh Tuyết tự tay cởi y phục của Mạc Phàm, vuốt ve từng múi cơ trên người hắn.

Mọi bộ phận trên cơ thể Mục Ninh Tuyết đều được Mạc Phàm khám phá, khiến nàng chìm vào ngây dại.

Sự kích thích khiến nàng trở nên bạo dạn hơn, dù xấu hổ nhưng vẫn cẩn thận mân mê cơ thể Mạc Phàm. Nhìn vẻ mặt tuyệt đẹp của nàng, Mạc Phàm vô cùng sung sướng.

Đôi mắt Mạc Phàm lóe lên tia lam quang... Hắn mỉm cười, nàng cũng vậy, nhưng còn mang theo chút thẹn thùng.

Mục Ninh Tuyết khẽ động, một tiếng rên nhẹ thoát ra. Ký ức về những ngày tháng xa cách bỗng ùa về, nàng xấu hổ quay mặt đi.

Nàng tận hưởng cảm giác tê dại lan khắp cơ thể. Bầu ngực căng tròn, thân thể mềm mại để mặc Mạc Phàm chiếm đoạt. Nàng hòa mình vào nhịp điệu, tiếng thở dồn dập vang lên.

Tà Thần, ác ma huyết mạch, trước mặt băng tuyết ma nữ, ý chí chiến đấu bỗng tan biến. Hắn ôm chặt lấy cơ thể lạnh giá của nàng, trao trọn yêu thương, đưa nàng lên đỉnh cao của khoái lạc.

Một ngày…

Hai ngày…

Thời gian thấm thoắt trôi qua, những âm thanh ái ân trong phủ Mạc Phàm mới có dấu hiệu giảm bớt.

Không phải vì cách âm kém, mà vì sao ai ai trong vùng lân cận cũng có thể nghe thấy?

Phải mạnh mẽ, thăng hoa, mãnh liệt đến mức nào mới tạo ra âm thanh như vậy!?

May mắn thay, Chước Vũ rất hiểu chuyện. Cô chọn cách phong tỏa khu vực, ngăn chặn âm thanh lan xa, cuối cùng chỉ có cô và Du Sư Sư đỏ mặt suốt cả tuần!

Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết ngồi dậy, vẫn không mảnh vải che thân, tựa vào nhau âu yếm.

“Tuyết Tuyết, từ nhỏ anh đã có ước mơ có một tiểu bảo bối với em… em nghĩ sao!” Mạc Phàm hôn nhẹ lên trán nàng.

Mục Ninh Tuyết đã qua tuổi hai mươi bảy. Nàng mong muốn khoảng cách giữa mình và con cái càng ngắn càng tốt, để, có thể hiểu con hơn.

“Ừ!”

“Em nghĩ con chúng ta sẽ là con trai hay con gái?” Mạc Phàm hỏi.

“Trai hay gái em đều thích!” Mục Ninh Tuyết trả lời.

“Nếu là con trai thì tên sẽ do em đặt, còn con gái là do anh. Em thấy sao?”

Đặt tên cho con là một trải nghiệm hạnh phúc. Nàng rất vui vẻ nghĩ đến điều đó.

“Đặt bây giờ luôn sao?”

“Phải, tên gọi phải thật ngẫu hứng, mới chân thật.” Mạc Phàm nói.

“Chúng ta đã trải qua nhiều khó khăn. Anh đã hai lần suýt mất mạng. Em không muốn con mình phải chịu đựng như vậy. Nhưng em cũng không muốn nó sống dưới cái bóng của cha. Vậy thì đặt là Mạc Vĩ Kỳ, Vĩ của vĩ đại, Kỳ của cát tường.” Mục Ninh Tuyết nói.

“Mạc Vĩ Kỳ… vợ anh đặt tên cũng thật uyên bác, ý nghĩa.” Mạc Phàm cười nói.

“Thế còn con gái?”

Đôi mắt Mạc Phàm lóe lên tia lam quang. Hắn ôm chặt Mục Ninh Tuyết vào lòng, thì thầm vào tai nàng.

“Mạc Thiên Hy!”

Mục Ninh Tuyết cảm thấy xúc động. Cái tên nghe rất hay, nhưng nàng không hiểu ý nghĩa.

Thấy vẻ mặt khó hiểu của nàng, Mạc Phàm càng thêm vui vẻ.

“Em không cần phải cố gắng tìm hiểu ý nghĩa đâu. Anh đặt tên đó... đơn giản vì anh thấy nó đẹp!”

“Anh…”

“Đừng giận. Mạc Thiên Hy của chúng ta nhất định là người xinh đẹp nhất, sẽ không thích một người mẹ hay giận dỗi chồng đâu…” Mạc Phàm vừa nói vừa đẩy Mục Ninh Tuyết xuống cưỡng hôn lần nữa.

Lại thêm một tuần!!!