Chiếc khăn đuôi cáo quấn quanh cổ, người phụ nữ duy nhất trong đoàn tựa đầu vào gốc tùng phủ tuyết trắng, ánh mắt lộ vẻ đăm chiêu rồi thở dài:
"Được rồi, đã cùng nhau đến đây, coi như ta tin tưởng các ngươi. Ta sẽ nói cho các ngươi biết sâm cúc kỳ liên rốt cuộc là gì, đổi lại ta muốn các ngươi, dù thế nào đi nữa, sau hôm nay không được tiết lộ chuyện này ra ngoài. Được chứ?" Lão đại nói.
Những người khác nghe vậy, sự tò mò trỗi dậy mạnh mẽ, hẳn là một bí mật động trời.
"Chuyện đó không khó. Dân làm ăn chúng tôi có thể thề!" Nhóm thợ săn đồng thanh đáp.
Lão đại gật đầu, chậm rãi cất lời. Trong giọng nói của ả chứa đựng sự căm phẫn tột độ, như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ khác:
"Ta bị trúng hàn bách nhiều năm về trước, do một ả đàn bà độc ác hãm hại...”
Hàn bách là một loại độc tố có tính ăn mòn, không thể chữa trị bằng ma pháp. Người trúng hàn bách thân nhiệt rất khó duy trì, dù ở nơi nóng bức đến đâu cũng cảm thấy lạnh lẽo thấu xương, vô cùng đau khổ.
"Sâm cúc kỳ liên trên Kỳ Liên Sơn chính là thần dược, có thể hòa tan băng hàn, giúp cơ thể ta phục hồi, loại bỏ hàn bách."
"Chỉ vậy thôi sao?" Lão nhị nghe xong, có phần thất vọng.
Tưởng bí mật gì ghê gớm, hóa ra chỉ là một loại thảo dược. Dù hàn bách có đáng sợ, nhưng nó cũng hiếm gặp. Trước giờ bọn họ chưa từng nghĩ mình sẽ bị trúng hàn bách, xác suất đụng phải mụ đàn bà độc ác kia gần như bằng không.
Thế là cả đoàn thợ săn mất hứng với câu chuyện sâm cúc kỳ liên, không buồn nghe tiếp.
"Hừ, các ngươi đúng là tham lam, ta còn chưa nói hết!" Lão đại cau mày quát.
"Vẫn còn công dụng khác?"
"Sâm cúc kỳ liên, ngoài công hiệu chữa bệnh, năng lượng bên trong có thể đốt cháy hàn bách, vậy các ngươi nghĩ xem nó mạnh mẽ đến mức nào? Việc đột phá đến cảnh giới mãn tu hiện tại trở nên vô cùng đơn giản, thậm chí nếu gặp kỳ ngộ tốt, nửa bước tiến vào bán cấm chú cũng có khả năng." Lão đại nói.
Phá tầng đến siêu giai mãn tu?
Lý lẽ gì vậy?
Bọn họ, người tu vi cao nhất cũng chỉ là siêu giai nhập môn, cao lắm cũng chỉ đạt cấp thứ hai. Đối với nhiều gia tộc lớn nhỏ, việc thăng một tầng đã khó khăn lắm rồi, nói chi đến chuyện nhảy vọt lên mãn tu thuộc tính!?
Lại còn có thể gặp kỳ ngộ tiến vào bán cấm chú, ả ta coi chúng ta là trẻ con chắc?
"Ngươi... ngươi bịa chuyện để lừa chúng ta!" Lão tam giận dữ quát.
"Hừ, ta đã tin tưởng kể ra bí mật, còn cẩn thận dặn dò các ngươi không được truyền ra ngoài, cớ gì phải lừa gạt? Đằng nào các ngươi cũng không có phần, theo như tính toán, toàn bộ sâm cúc kỳ liên ở đó là của ta!" Lão đại lạnh lùng đáp lại.
Ả nhăn mặt, bầu không khí lại trở về tĩnh lặng. Mọi người lẳng lặng chuẩn bị đồ đạc cá nhân rồi nhanh chóng đi ngủ.
Lửa trại tắt ngấm, mọi người tin tưởng kết giới hơn là đốt lửa, sợ đánh động yêu ma. Theo kinh nghiệm, phần lớn sinh vật ở Kỳ Liên Sơn đều có thói quen hấp thụ nguyệt khí vào ban đêm. Đêm tối mới là thời điểm an toàn nhất.
Việc gì phải đốt lửa canh gác để chúng tức giận mà tấn công?
Canh ba điểm, hôm nay có chút khác thường. Ngoại trừ lão đại ngủ say, bốn người còn lại không biết từ lúc nào đã lẻn ra khỏi lều, rón rén đi vòng ra sau rặng hải tú tím lịm.
Những tảng đá hình vòm như trứng rồng nhỏ, được rặng hải tú bao phủ, tạo ra thứ ánh sáng lam chàm kỳ ảo. Nó đẹp đẽ, không bài xích các loài thực vật xung quanh.
Và sâu trong hốc của mỗi rặng hải tú, nơi dồi dào nhiệt hỏa dưỡng chất nhất trên quả núi này, chính là nơi sâm cúc kỳ liên sinh trưởng.
Phải rồi, chính là sâm cúc kỳ liên!
Bốn người còn lại trong đoàn thợ săn, kể từ khi biết được lợi ích của thánh thảo, mỗi người đều nảy sinh những ý nghĩ khác nhau, lòng tham trỗi dậy mạnh mẽ.
Họ không hoàn toàn tin lời lão đại, nhưng sau một đêm trằn trọc, họ không thấy lão đại có lý do gì để lừa gạt. Ngược lại, cứ hái sạch mang về, thảo dược dù sao cũng không thể gây ngộ độc chết người.
Tâm ma trỗi dậy, từng người một thức giấc tìm đến sâm cúc kỳ liên. Họ biết rõ có người khác cũng có ý định tương tự. Kẻ khôn núp lùm chờ đợi, kẻ dại xông lên hái trước.
Lão tứ đúng là kẻ dại nhất. Hắn không nhận ra mình đang bị theo dõi, trực tiếp tiến đến rặng hải tú, khom người dùng dao phay ma cụ cắt một nhánh sâm cúc kỳ liên.
Đối với người lành nghề, thực vật có độc sẽ phản ứng với dao phay ma cụ, hoặc lưỡi dao sẽ bị gỉ sét, hoặc nhuốm màu lục diệp.
Nhưng sau khi lão tứ cắt xuống nhánh thảo liên đầu tiên, lưỡi dao chỉ dính một chút màu hạt dẻ.
"Không độc, không độc, ha ha, vậy là lão đại không lừa mình!" Lão tứ kích động cười lớn.
Trên tay hắn là nhánh sâm cúc kỳ liên màu gạch non xấu xí, khác biệt với hầu hết các loài thực vật khác, nhưng ánh sáng phát ra lại dễ dàng nhận biết, nhanh chóng lọt vào mắt ba người còn lại.
"Đông! Đông! Đông!”
Chuyện gì đến cũng phải đến. Lão nhị là người thứ hai xông ra. Vốn là một lôi hệ siêu giai pháp sư, hắn không coi ai ra gì, kể cả một triệu hoán sư cùng cấp bậc tu vi như lão tứ. Một đạo Yên hình minh lôi sáng rực như sao chổi quét ngang bụng lão tứ, lập tức hạ sát hắn.
Đồng thời, lão ngũ, kẻ khôn ngoan nhất, biết chắc chắn không chỉ có lão tứ và lão nhị ở đây, mà còn có một kẻ đang chờ thời cơ, kẻ tu vi cao nhất trong số bọn họ, lão tam.
Lão tam là song tu thổ hệ và thực vật hệ siêu giai, thậm chí còn gánh vác nhiều trách nhiệm hơn cả lão đại trong các hoạt động tại Kỳ Liên Sơn. Nếu lão ngũ xông ra, hoặc đợi đến cuối cùng, chẳng khác nào tự nộp mạng.
Nhưng hắn lại có sức mạnh... của ám ảnh hệ.
Ám ảnh hệ trong màn đêm này có ý nghĩa gì?
Ám sát!
Lão ngũ hiểu rằng lão tam đang theo dõi cẩn thận, khi ra tay sẽ vô cùng đề phòng. Nhưng nếu lão ta vẫn đang theo dõi tình hình, đồng nghĩa với việc lão ta sẽ không lơ là cảnh giác. Lão tam không bao giờ ngờ rằng mình lại bị ám sát từ phía sau, thay vì lão nhị ở phía trước.
"Trước lão tam, sau lão nhị!" Lão ngũ nở nụ cười tự tin, trong chốc lát biến thành một cái bóng đen, len lỏi cực nhanh trong bóng tối lạnh lẽo.
"Roẹt ~~~"
"Roạt ~~~"
Lão đại mở mắt, trên môi nở một nụ cười đắc ý. Làm sao ả không hiểu được sự tình, không hiểu được lòng tham của đám thợ săn này.
Thảo dược?
Hừ, cho dù thần dược hoa đào tái thế cũng không thể kích phát năng lượng từ siêu giai tép riu lên mãn tu được.
Nhưng ả biết rõ, sâm cúc kỳ liên không độc không có nghĩa là an toàn khi sử dụng. Nhiệt độ cực cao bên trong sẽ thiêu đốt sinh mệnh, kể cả hàn bách cũng khó lòng trung hòa được sức mạnh khủng khiếp này.
Nhưng nếu kẻ khác nuốt vào thì khác.
Hạch tâm tiêu hóa trong dạ dày sẽ đốt cháy tên đó trước, ả chỉ việc moi bụng hắn ra, bóc lấy sâm cúc kỳ liên rồi từ từ tiêu thụ lớp thứ hai này, sẽ an toàn và hiệu quả loại bỏ hàn bách.
"Loại chuyện này, ngoài đại thế gia tộc ta ra, lũ chó vịt thợ săn các ngươi biết được hay sao?" Lão đại vừa đi vừa cười nhạo báng.
Nhưng giây phút thoải mái của ả không kéo dài được lâu.
"Á á á..." Lão đại đột nhiên hoảng sợ hét lên.
Rặng hải tú, thảm thực vật tím lịm, tại sao lại giăng đầy mạng nhện tơ băng thế này?
Còn nữa, lão nhị, lão tam, lão tứ, lão ngũ... toàn bộ đều bị treo lên bằng tơ băng, với tư thế vặn vẹo như bạch cốt thi ma. Xương quai, xương cổ, xương sườn vặn vẹo, hai mắt chảy ra một thứ chất lỏng đen ngòm trôi ngược xuống, vô cùng đáng sợ.
Kinh hoàng!
Lão đại kinh hoàng đến nỗi mặt mày tái nhợt, như tổn thọ mất nửa đời người!
"Ta trước giờ không thích đánh giết phụ nữ, nhưng lòng dạ của ngươi như vậy thì không xứng sống trên lãnh địa của ta!" Một giọng nói đĩnh đạc vang vọng khắp nơi.
Trên ngọn tùng cao vút, lộ ra một thân ảnh nam nhân lực lưỡng khoác bộ áo lông ám sư, làn da ngăm đen, cơ bắp rắn chắc, đôi mắt tím lịm như tà chu chuyển kiếp.
"Vậy nên, ngươi muốn tự kết liễu, hay để ta giúp ngươi?" Ám sư nam nhân lạnh lùng nói.
Dù có chút khác lạ, lão đại vẫn dễ dàng nhận ra diện mạo người này.
"Đội... đội trưởng!" Mục Đình Dĩnh sợ hãi quỳ xuống.
