Nghe vậy, Quan Ngư có chút không vui, trừng mắt nhìn Mạc Phàm, phản bác:
"Đừng xem thường ta quá. Dù cho là cấm chú sư đến đây, thì đây cũng là một chi nhánh bộ lạc của Côn Lôn. Lần trước chúng ta chủ quan nên mới toàn quân bị diệt đấy!"
Quan Ngư hiểu rõ, bộ lạc Dã Ngưu nổi tiếng dai dẳng và kiên trì. Đừng thấy chỉ có quân chủ dẫn đầu mà coi thường. Dã Ngưu tộc được Côn Lôn thánh địa ưu ái ban cho khả năng phòng ngự vượt xa tu vi thực tế.
Bản thân Quan Ngư tu vi bán cấm chú, dư sức đánh một trận với hầu hết chí tôn quân chủ. Nhưng lần trước giao chiến, hắn không tài nào gây tổn thương dù chỉ một trong thập đại Dã Ngưu đứng đầu. Làn da của chúng quá cứng cáp, như được bọc bởi nhiều lớp thạch yêu siêu rắn vậy.
"Quan Ngư, ta rất khâm phục cách nhìn toàn cục của ngươi. Điểm này, ta cũng lo lắng và buồn phiền không kém gì ngươi đâu. Yên tâm, nếu đánh không lại, ta tuyệt đối sẽ chạy đi cầu cứu.” Mạc Phàm chắc nịch nói.
Nghe vậy, Quan Ngư định nói gì đó, có chút khó tin, nhưng nhớ lại những lần Mạc Phàm phá vỡ giới hạn trong quá khứ, hắn đành lùi lại phía sau.
Thở dài một tiếng,
Mạc Phàm bước lên phía trước, từ từ lơ lửng giữa không trung. Đồng tử của hắn chợt lóe lên ánh sáng nửa bạc, nửa lam. Tay phải hắn cũng bao phủ bởi tầng tầng lớp lớp vật chất màu đen.
"Hắc Ám La Bàn – Thập Tự Trận Đồ!"
Một thập tự trận đồ khổng lồ màu đen hiện ra dưới chân Mạc Phàm, xung quanh viền bạc dày đặc của lăng kính chân không. Bên trong là mười chuôi kim la bàn hắc ám, mỗi chuôi dài mấy chục mét, được bao bọc bởi hắc ám quỷ dị nồng nặc, xoay vòng quanh mình và xoay quanh tâm điểm với gia tốc tăng dần.
Quá trình này khiến không gian xung quanh trở nên quỷ dị, nửa hư nửa thực. Mỗi mũi kim la bàn đều không chĩa về một mục tiêu cố định nào, đồng nghĩa với việc mọi mục tiêu đều có thể là đích đến.
"Thích sát!"
Mạc Phàm vung tay, thập tự trận đồ trung tâm đột nhiên rung động. Theo quán tính xoay vòng không ngừng, mười chuôi kim la bàn cực hạn đồng thời nhận được một lực lượng kinh hồn, bộc phát trọc khí đen kịt, đột ngột nổ tung bắn ra, bay thẳng về phía bộ lạc Dã Ngưu đang lao đến từ bốn phương tám hướng.
“Păng păng păng~~~”
Lực nổ phóng thích tạo ra áp suất lớn, rung chuyển cả không vực. Nhưng dù Mạc Phàm đang chưởng khống thứ nguyên la bàn hỗn loạn, nơi đây vẫn hoàn toàn tĩnh lặng.
Mười kim châm la bàn khủng bố phóng ra, hình thành những quầng hắc quang thần tốc cuồn cuộn như vũ bão, lao tới. Tựa hồ xung kích đi đến đâu, mọi thứ từ rừng rậm tuyết trắng đến bình nguyên rộng lớn đều sẽ bị hủy diệt không thể phục hồi. Nhưng cuối cùng, mọi thứ vẫn trơ trọi như chưa có gì xảy ra.
Từng đạo kim châm la bàn mang theo lực xuyên thấu cực mạnh, quét ngang một vòng tròn bán kính hàng chục cây số. Thập đại Ngưu Thú vừa kịp nhận ra điểm đen lam quỷ dị xung quanh Mạc Phàm, chưa kịp thích nghi thì đã cảm nhận được mùi vị tử vong áp bức. Những tia sáng đen như laser bắn tới quá nhanh, khiến chúng không kịp nhúc nhích.
“Xoẹt xoẹt xoẹt~~~”
Hắc ám kim châm phá không, mọi thứ diễn ra trong im lặng. Trước hàng ngũ đông đảo của bộ tộc, thập đại dã ngưu cự thú đột ngột đổ rầm xuống mặt tuyết. Thân thể to lớn gần một cây số của chúng bị xuyên thủng, tan nát từ bên trong. Xung quanh thi thể, đàn tộc ngơ ngác nhìn khí tức hắc ám bốc lên, dần dần mục rữa.
Mười con yêu ngưu vô địch quân chủ, một đòn miễu sát, không một tiếng động hủy thiên diệt địa. Âm thanh duy nhất có lẽ chỉ là tiếng cơ thể khổng lồ ngã xuống.
Quân địch sống sót thì chạy tán loạn, kinh sợ như gặp thần chết. Ngay cả Quan Ngư vốn xấu xí, giờ cũng đờ đẫn như khúc gỗ.
Phòng ngự của bọn chúng chắc chắn cao hơn nhiều so với quân chủ cấp bậc!!!
Sao lại có thể dễ dàng như vậy!?
Không gian xung quanh bán kính vài km, bị áp súc bởi hắc ám la bàn, lại không hề rung chấn dù chỉ một chút.
Trong ký ức của Quan Ngư, hệ mạnh nhất của Mạc Phàm là lôi và hỏa, nhưng hắn không hề sử dụng. Thậm chí, so với những cấm chú pháp sư mà Quan Ngư biết, Mạc Phàm còn mạnh hơn gấp bội.
Mạc Phàm sở hữu sức mạnh gì vậy? Dù hắn đã kể lại rất kinh khủng, nhưng khi tận mắt chứng kiến hắn thi triển năng lực dung hợp không gian, hỗn độn và ám ảnh hệ, thật sự khiến người ta chấn động, như thể thần giáng thế, vung tay là có thể mang đến diệt vong.
Một lúc sau, Quan Ngư mới tĩnh tâm lại, tiến về phía Mạc Phàm, kéo dài giọng nói:
"Ngươi thật khiến ta không biết giấu mặt vào đâu. Thời gian trôi qua, ngươi đã đẹp trai đến mức khủng bố rồi, mà thực lực thì ta vĩnh viễn không theo kịp!"
"Ta được như ngày hôm nay là nhờ may mắn hơn người thôi!" Mạc Phàm đáp.
"Hóa ra quốc nội chúng ta cuối cùng cũng có một vị thứ nguyên cấm chú ra đời, lại còn cường đại đến vậy..." Quan Ngư cười khổ.
"Ha ha..." Mạc Phàm cười trừ, không nói gì thêm.
Thực tế, hắn chẳng muốn nói rằng mình còn chưa đạt được cấm chú ở bất kỳ thứ nguyên ma pháp nào. Mặt khác, hắn cũng rất mong chờ ngày đột phá tu vi. Nhưng nói ra lúc này thì có vẻ trêu ngươi.
Tiểu Mei bên cạnh Mạc Phàm hiểu ý, bật cười thành tiếng. Cảm giác nhìn thấy tỷ phu của mình soái khí như vậy, thật sự nhìn mãi không chán.
Dã Ngưu bộ tộc ban nãy đã chạy tán loạn, bọn họ mặc kệ chúng, tiếp tục hành trình về phía trước.
Đoạn đường này thuộc về huyết băng cảnh sắc. Cứ mỗi trăm bước chân lên đốc cao, nhiệt độ lại giảm từ nửa bậc đến hai bậc.
Sau bốn trăm bước đầu tiên của dị sắc giới, trước mặt họ hiện ra một hoang đồng tuyết phủ, nhìn thoáng qua giống một sơn trại trắng xóa, phía trên có nhiều tảng băng thạch trong suốt.
“Nhiễu nhiễu ~~~~”
Trên đỉnh đầu Quan Ngư, đột nhiên có vài giọt nước lạnh như băng rơi xuống. Tất cả đều là băng tra, giọt băng. Do sương mù che khuất tầm nhìn nên họ không để ý.
Quan Ngư ngẩng đầu lên nhìn kỹ lại, thì ra vùng này đã bị băng sương bao phủ dày đặc. Khi màn đêm buông xuống, các băng thạch bắt đầu chảy giọt.
Nước gặp lạnh đóng băng là chuyện bình thường, nhưng băng lạnh ở Côn Lôn lại nhỏ giọt, nếu không tận mắt chứng. kiến, ai cũng không thể tin được.
Tiến lại gần, Quan Ngư đột ngột kêu lên:
"Mạc Phàm... mau... mau lại đây!!"
"Sao vậy, ngươi tìm thấy gì à?"
Mạc Phàm và Tiểu Mei nhanh chóng chạy tới chỗ Quan Ngư. Vừa đến nơi, Mạc Phàm cũng kinh ngạc không nói nên lời.
Đó là một khối băng trong suốt, và rõ ràng... bên trong là một thi thể!!
Mạc Phàm và Quan Ngư nhìn thấy thi thể này, không thể giữ được bình tĩnh!!
Dáng người này, khuôn mặt này...
Là Nam Giác!!!
. . . . .
