Logo
Chương 96: Hắc Ma Lôi Hoàng

II

Đôi mắt Mạc Phàm dị sắc, ánh nhìn sắc bén. Vô số luồng sáng hắc ám bao phủ lấy hắn nhưng không hề tan rã, ánh sáng huyết sắc cuộn trào, hòa quyện cùng những tia chớp đen mờ ảo, lan tỏa đến từng bộ phận cơ thể, dần hình thành một chiến bào ma linh màu đỏ sậm!

Trước đây, dù sở hữu lôi kỹ năng siêu nhiên, hắn vẫn không thể điều khiển sấm chớp thành phục trang vũ khí như Chúc Mông. Nhưng giờ thì khác, song hồn lôi đạt đến đỉnh cấp, đặc biệt là Luyện Ngục Ma Lôi vô định biến hóa, cộng hưởng ý niệm với thần khí Hồng Ma Hữu Kiếm, khiến Mạc Phàm thực sự trông như Lôi Thần giáng thế.

Thêm vào đó, nhờ bát hồn thiên địa phụ trợ, quy tắc một người không thể dung nạp song hồn chủng cùng hệ cũng bị hắn phá vỡ một cách dễ dàng!

Ở phía bên kia, Băng Ngưu thú vương cảm nhận được sự biến đổi thần thánh đang diễn ra trên người Mạc Phàm, một nỗi bất an mãnh liệt trào dâng trong lòng nó. Không khí xung quanh dường như đặc quánh lại trong khoảnh khắc. Mỗi nhịp hô hấp đều là sấm chớp cuồng nộ, không hề nghi ngờ, đây là sự kinh khủng của diệt thế.

Khoảng cách giữa chúng quá xa, sau hơn ngàn dặm phi hành, nó không thể lấy đà tấn công phủ đầu Mạc Phàm. Đành phải dốc toàn lực phòng thủ, chờ đợi cơ hội phản kích.

"Nếm thử đi!"

Mạc Phàm gầm lên, vung mạnh Hồng Ma Hữu Kiếm lên cao, tạo thành một lưỡi thượng nguyệt cổ xưa giữa đêm tối, rồi giáng một kích mạnh mẽ từ không trung.

Một đạo sấm sét địa ngục bộc phát, nhưng lại giáng xuống từ thiên không, lấy khoảng cách thiên địa làm thước đo, nhát chém khủng khiếp xé toạc Côn Lôn Thánh Địa, tử vong thiểm điện ma quỷ điên cuồng xé rách tầng khí quyển, oanh tạc về phía Băng Ngưu thú vương.

Sự kết hợp giữa Bạo Quân Hoàng Lôi và Luyện Ngục Ma Lôi tạo nên một uy lực vô cùng khủng khiếp. Sắc thái lôi đình của cả hai hồn chủng kết hợp thành thánh kiếp Hắc Ma Lôi Hoàng, ngưng tụ trên thanh thần khí màu đen đỏ khổng lồ, không ngừng hấp thụ và khuếch trương uy lực.

Là Hồng Ma Bổ Thiên!!!

Hồng huyết thiểm điện liên tục chớp nổ trên bầu trời, khiến toàn bộ bầu trời Côn Lôn bị hắc quang, huyết quang nuốt chửng. Dù đêm tối vốn là một màu đen vô tận, vạn vật lúc này cũng mờ mịt, nhuốm một màu huyết tử quỷ dị, âm u, hắc ám.

Với đẳng cấp Đế vương, tốc độ phản xạ của Băng Ngưu thú cũng rất kinh người. Nó dường như nhận ra sức mạnh kinh khủng của nhát chém, vội vàng bộc phát man lực né tránh.

May mắn cho nó, đây là lần đầu Mạc Phàm thử nghiệm sử dụng thần khí Luyện Ngục, hắn cũng vung kiếm sai lệch. Góc độ, lực, thời gian và nhịp thở đều không hoàn hảo, tạo nên một nhát kiếm lệch pha.

"Đông!! Đông!! Đông!!"

Âm thanh nuốt chửng vang lên, như một lưỡi dao lam cắt xuống. Dù thiểm điện chớp giật đùng đùng, vẫn không có bất kỳ tiếng nổ chấn động nào xảy ra.

Đạo hắc huyết tử lôi kia đánh xuống, dù không trúng thân thể Băng Ngưu thú vương, nhưng một cảnh tượng kinh thế hãi tục đã diễn ra. Trong phạm vi bị đạo Hoàng Ma Lôi Ngục chém xuống, một mảng băng tuyết mênh mông của Côn Lôn đại địa biến mất không dấu vết, chỉ còn lại một mảnh không gian tối tăm và trống rỗng, bên trong vang vọng âm thanh lách tách của vô số song lôi chớp giật!

Đó là kích thức thứ hai của Hồng Ma Hữu Kiếm, không phải phụ hiệu.

"Thiên quân lôi hình!" Mạc Phàm phun ra bốn chữ này.

Không gian tối tăm bao quanh tạo ra một khí tràng vô cùng khủng khiếp, sóng xung kích bùng nổ như bạo quân, phát ra lôi lực rung trời chuyển đất, biến thành trường thương, cự chùy, vòng xoáy khổng lồ, hoặc vạn quân Cự Xà cấu thành từ Hắc Ma Lôi.

"Hống hống hống ~~=~"

"Oành oành oành~~~"

Băng Ngưu thú vương dù tránh được đạo lôi kiếm hủy diệt, nhưng lập tức bị dư uy thiên quân vạn mã của lôi ngục bủa vây, cào xé.

Thân thể to lớn kia tuy cường tráng, nhưng vết chém đen nghịt của Hồng Ma Hữu Kiếm để lại kéo dài vô tận, sóng biển tử vong tràn vào toàn bộ thân thể Băng Ngưu thú vương, oanh kích dữ dội, đánh bay nó đến tận bên kia dãy bình nguyên mới dừng lại.

Lôi ti lôi đình, vạn quân thiên lôi triệt để phô diễn thần uy. Dù không trực tiếp cuồng bạo như nhát chém bổ thiên, dù không thể xuyên qua, cắt đôi cơ thể đế vương hung thú, nhưng nó mang đến sự dày vò thống khổ nhất.

Cánh rừng, đồi núi, thung lũng trên cơ thể Băng Ngưu thú bị đoàn Cự Xã thiểm điện oanh tạc tan nát, chỉ còn lại một mảnh hoang tàn, giống như đầu trâu trụi lông, vô cùng chật vật...

Quan Ngư đứng từ xa quan sát trận chiến, nhìn thấy cảnh tượng chấn động này, đôi mắt hắn trừng lớn như muốn rớt ra ngoài, cằm cũng không tự chủ được muốn rơi xuống đất!

Cái này... đây thật sự là ma pháp sao?

Ma pháp của nhân loại từ khi nào đã đạt đến trình độ này?

Có lẽ hôm nay là ngày dài nhất trong cuộc đời hắn. Hắn sẽ không còn bất cứ dị nghị nào với Mạc Phàm, từ cái chết của Nam Giác cho đến thực lực khủng bố đang nghiền ép cả Đế vương mạnh mẽ... Quan Ngư không cần phải tiếp thu thêm gì nữa.

Trong lòng hắn trào dâng sự mong chờ. Hắn siết chặt tay, mong chờ giây phút Mạc Phàm kết liễu kẻ đã giết đồng đội của họ...

"Ma… năng, chẳng phải ma pháp của nhân loại cần ma năng để thi triển sao? Ngươi… ngươi làm sao không mất chút ma năng nào?" Hai hốc mắt Băng Ngưu Thú vương như sơn động lóe lên, nhận ra điều quỷ dị trên cơ thể Mạc Phàm.

Nhìn thấy con cuồng ngưu hoảng loạn, Mạc Phàm cười khẩy, thu thanh cự kiếm về, không tiếp tục chém xuống, chỉ là phơi bày hình hài la sát Tà Thần, yên vị, không hề tắt đi khí thế.

Cơ thể khổng lồ của nó, cùng huyết mạch Côn Lôn ngàn năm chiến đấu cũng sẽ kiệt quệ. Nhưng tên nhân loại kia lại liên tục tung ra sát chiêu thuần chất ma năng mà vẫn không suy giảm. Làm sao nó không kinh ngạc cho được.

"Yêu thú các ngươi luôn tự cho mình ở trên nhân loại, đặt nền móng vững chãi ép bọn ta phải tin rằng nó là đúng. Nay ta chỉ muốn làm ngược lại." Mạc Phàm nói, không trực tiếp trả lời câu hỏi của Băng Ngưu.

"Gầm gầm gầm ~~~"

Bị coi thường, đế vương Côn Lôn phì phò hơi thở nóng rực, chồm dậy lao đến tấn công Mạc Phàm.

Nhưng đúng lúc này, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Từ mũi chân đến toàn bộ cơ bắp trên cơ thể Băng Ngưu thú vương, vô số hoa lá màu trắng, trong suốt như thủy tinh mọc ra, mang đến một mùi hương tinh khiết cắm sâu vào bên trong cơ thể, hình thành nên đại nguyên sinh thủy ngân nở rộ.

Thủy ngân và bạch tố hòa lẫn trên từng cánh hoa, vừa mượt mà, vừa trong suốt, vừa có hào quang trắng, tạo nên cảm giác thanh dịu theo ngọn gió.

Bạch ngân cấm giới!!

Đúng vậy, là bạch ngân nở rộ. Bạch ngân thuộc giống thực vật, phát triển ở Anpơ núi cao lạnh lẽo. Nhưng tại Côn Lôn, dù cách xa nửa bán cầu, với thời tiết tuyết phủ quanh năm, bạch ngân vẫn cực kỳ thịnh vượng.

Thân thể Băng Ngưu thú vương là thảm địa băng sinh lạnh lẽo, trở thành nơi tuyệt vời để bạch ngân phát triển. Hơn nữa, từ khi đặt chân lên Côn Lôn thánh sơn lạnh lẽo, toàn bộ thảm sinh thái đã cộng hưởng với bạch ngân.

Trong lĩnh vực nở rộ rộng lớn như vậy, cơ thể Mạc Phàm hoàn toàn đắm chìm trong sự tinh khiết này, nhẹ nhàng phiêu đãng. Nhờ tinh hoa từ bạch ngân, trạng thái cơ thể hắn đạt đến toàn thịnh, ma pháp được chúc phúc thêm hai thành lực lượng.

Vậy nên, từ lúc giao chiến, Băng Ngưu thú vương càng lúc càng bị hấp thụ dinh dưỡng, chuyển trọn vẹn cho Mạc Phàm sử dụng. Nói rõ hơn, ngay từ đầu vị đế vương Côn Lôn này đã chọn sai địa hình, đánh nhầm sân nhà của Mạc Phàm.

Lúc này, thấy cơ thể mình bị bạch ngân ký sinh, thôn phệ, Băng Ngưu thú vương hoảng loạn. Nó dường như nhận ra sự chênh lệch lực lượng.

Quay đầu...

Nhất định phải quay đầu, phải bỏ chạy…

Chỉ cần có thể tránh được kiếp này, nó đã ngửi thấy hơi thở của lãnh chúa yêu thú. Nàng đã thức giấc. Nếu chạy đi tìm nàng, tên nhân loại này chắc chắn không sống sót. Đế vương vẫn là đế vương, kỹ năng chạy trốn vẫn bá đạo không kém tấn công. Chỉ cần nó muốn, hầu như không pháp sư nào trên thế giới có thể ngăn cản.

Vừa chuyển đầu, cả thềm lục địa đột nhiên quay ngoắt, dự định lao thẳng về Kỳ Liên Sơn.

Hình ảnh cục mịch nặng nề của Băng Ngưu quay lưng bỏ chạy khiến Mạc Phàm ngây người rồi bật cười.

Chạy sao...!?

Lôi của ta không sợ nhất là bỏ chạy !!!

"Bạo Quân chế tài!"

Rõ ràng Lôi Ngục đã sở hữu thuộc tính của Bạo Quân Hoang Lôi, dư uy lúc nãy đã để lại lôi điện ấn ký trên người Băng Ngưu Thú Vương. Hắn có thể tiếp tục sử dụng phụ hiệu của Hoàng quân ma lôi.

Tầng thứ nhất phụ hiệu, bạo quân chế tài!

Trong quá khứ, so với trung giai ma pháp còn khác biệt, theo thời gian thăng hoa, Mạc Phàm sở hữu hai đại hồn lôi trân quý nhất, lại tương thích đồng bộ, liền cường hóa loại phụ hiệu này.

Hắc Ma Lôi Hoàng của Mạc Phàm không hề kém bất cứ thiên chủng nào, lại sở hữu Thần ấn tán dương chúc phúc, Bạch ngân chúc phúc, Hắc ám chúc phúc… mạnh mẽ ở Tà Thần cảnh giới, cũng gọi là đỉnh nhất cấm chú phóng thích lực lượng.

Ấn ký sấm sét trên thân thể Băng Ngưu thú vương đột ngột sáng lên, phá thể mà ra, hóa thành những đạo sấm sét thuần túy, len lỏi trong từng nhánh Bạch Ngân, quấn quanh chằng chịt khắp cơ thể to lớn kia. Bạch Ngân trong suốt nổi lên hai tuyến gân điện, một luồng huyết sẫm, một luồng hắc thương, tạo nên hơi thở lôi chớp thiên biến vạn hóa, cuối cùng hóa thành vô số quầng sáng tử vong quay quanh Băng Ngưu, giữ chặt nó lơ lửng trên không trung.

Luyện Ngục Ma Lôi vốn sở hữu khả năng thôn phệ lôi nguyên tố mạnh mẽ, ăn sâu vào Bạch Ngân để chuyển hóa tinh hoa nhật nguyệt thành chất dinh dưỡng. Và ở khía cạnh này, Thần phú của Mạc Phàm được phát huy triệt để!

"Roẹt roẹt roẹt roẹt ~~~~"

Trên mấy trăm dặm cơ thể Băng Ngưu thú vương, dù bản thân hung thú đế vương là cực hạn thổ tính và băng tính, nhưng tỉnh hoa đều chuyển hóa theo Bạch Ngân thành Lôi nguyên tố, rồi bị Luyện Ngục Ma Lôi thôn phệ.

Một cái kén dung lôi to lớn xuất hiện giữa bầu trời Côn Lôn, không ngừng thôn phệ vị Côn Lôn đế vương bên trong.

Những tia lôi điện điên cuồng xuyên qua lớp vảy giáp, oanh kích vào nội tạng, huyết dịch, khiến nó co giật trong thống khổ, tê liệt hoàn toàn.

Dù uy lực không tích tụ đến mức nhất lôi tất sát, nhưng trước sự tấn công dồn dập của Bạo quân chế tài và Bạch ngân, dù lớp vảy Băng Ngưu có dày và cứng đến đâu, trong mắt nó cũng chỉ còn sự sợ hãi và kinh hoàng tột độ. Khí thế cao ngạo ban đầu đã biến mất, thay vào đó là tiếng la hét thất thanh, khiến mọi sinh vật run rẩy.

"Hống hống hống ~~~~~"

Thân thể khổng lồ giãy dụa kịch liệt, va vào đồi núi, thung lũng, bình nguyên. Nhưng lúc này, xung quanh nó đã biến thành một cái lôi đầm luyện ngục, hàng loạt hắc ma lôi xâu xé, chui sâu vào lục phủ ngũ tạng, xương cốt, huyết mạch. Da thịt bong tróc, huyết dịch bị sét đốt cháy thành khí, tạo nên một màn tra tấn kinh hãi. Lớp vảy cứng như kim cương. cũng rách nát.

Sinh mệnh dai dẳng đến đâu, dù là đế vương, cũng phải có điểm dừng. Với Ngưu vương lúc này, mọi thống khổ tột cùng cho thấy sự sống đang chậm rãi trôi về cuối…

"Lần này ngươi có thể chết được rồi!!"

Hắn không hề nương tay với Băng Ngưu thú vương, tay phải cầm Lôi Ngục Ma Kiếm giơ lên. Một đạo lôi điện khổng lồ giáng xuống từ bầu trời đen kịt. Hắc lôi thuộc tính nồng đậm tỏa ra trên không trung. Khí thế từ địa ngục che lấp thiên địa hội tụ trên lưỡi kiếm khiến người ta kinh hãi.

Mạc Phàm vung tay phóng thẳng Lôi kiếm xuống. Không gian trên đường đi vặn vẹo, rơi vào một mảnh loạn lưu chớp giật, giống như một cơn bão khổng lồ chứa sấm sét tử vong.

Băng Ngưu thú vương nhìn thấy lôi kiếm thuỳ thiên mà xuống, cảm nhận rõ ràng ý vị tử vong đang tới gần.

"Grừuu~"

Nằm trên đại địa tro tàn, ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng yếu ớt, không còn sát ý với kẻ địch, có lẽ không còn khả năng phản kháng.

"Cạch"

Đột nhiên, ngay trước một thước tất sát, Mạc Phàm dừng tay. Hắn nhìn về phía Quan Ngư, truyền ý niệm, trong một nhịp thở đưa Quan Ngư đến gần.

"Quan Ngư, cái này cho ngươi...” Mạc Phàm nhìn thẳng vào mắt Quan Ngư, xoay cán thần khí đưa về phía trước.

Hai mắt Quan Ngư đỏ hoe, không giấu nổi cảm xúc, giọng nói nghẹn ngào:

"Ngươi… ngươi thực sự cho ta cơ hội sao?"

Mạc Phàm kiên định gật đầu:

"Ta cảm thấy nhát kết liễu này, ngươi sẽ muốn ra tay hơn!!"

Quan Ngư không nói gì thêm, không từ chối đề nghị của Mạc Phàm, nhanh chóng nắm lấy Hồng Ma Hữu Kiếm. Với Hồng Ma Hữu Kiếm, đây không phải là lôi tỉnh được chưởng khống, nó là thần khí Luyện Ngục, không phải ai cũng có thể cầm được trừ khi chủ nhân chấp thuận.

Quay đầu lại, ánh mắt Quan Ngư lẫm liệt nhìn chằm chằm Băng Ngưu thú vương hơi thở yếu ớt dưới chân, trong lòng sục sôi:

"Quốc phủ thành viên, Nam Giác tri lễ… Quốc phủ thành viên… Quan Ngư nhận lễ!!"

Hét lớn, Quan Ngư mạnh mẽ cắm Hồng Ma Hữu Kiếm xuống người thú vương.

Cơ thể vị đế vương Côn Lôn dường như bị một tầng không gian áp súc đè lên, không thể di chuyển mà còn bị hút ngược về phía lôi kiếm.

Tiếng kêu thảm thiết của Băng Ngưu thú vương vang lên, Hồng Ma Hữu Kiếm xuyên qua lưng cắm thẳng xuống đất, thân thể khổng lồ bất động, mặc cho vạn lôi tử uyên tàn phá. Lần thứ hai trong đời, nó cảm nhận được tử vong đang chờ đợi, nhưng hoàn toàn bất lực.

Sau một hồi co giật, Băng Ngưu thú vương bất động, tan rã, hóa thành bùn nhão thấm vào Côn Lôn thánh địa, tiếp tục vòng đời làm thổ nhưỡng…

Nó chết rồi…