Khang Hi chậm rãi nâng lên thân, lại cúi đầu ngậm chặt Ngọc Đàn môi, chậm rãi nhấm nháp, hắn đã sớm muốn làm như vậy, nhịn lâu như vậy, hôm nay nhất định phải thu hồi điểm lợi tức.
Dần dần, Khang Hi không còn thoả mãn với đơn giản hôn.
Ngọc Đàn: Không cần......
Nàng mi mắt ra hiện ra lệ quang, khẩn cầu nhìn xem hắn.
Khang Hi hầu kết nhấp nhô, đáy mắt chỗ sâu ẩn chứa phong bạo, hắn cũng không để ý tới nàng đáng thương cầu khẩn, mà là quá đáng hơn.
Quá đáng hơn đối đãi nàng, để cho nàng từ nay về sau cũng không còn dám tiễn biệt nam tử đồ vật.
Ngọc Đàn chỉ có thể là hắn.
Cái khác ai cũng không được, ai cũng không nên nghĩ.
Ai muốn cùng hắn cướp, hắn liền giết người đó.
Nhìn xem dưới thân ủy khuất nhìn mình, khóc đáng thương Ngọc Đàn, hắn đôi mắt ám trầm xuống.
Sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đẹp nhẹ nhàng, nước mắt không ngừng đánh rơi xuống, nhìn trong lòng Khang Hi càng nóng bỏng.
Khang Hi: Nói, ngươi sai lầm rồi sao
Ngọc Đàn hai mắt đẫm lệ gợn gợn, cơ hồ nói không nên lời đầy đủ.
Ngọc Đàn: Ta, ta sai, sai
Khang Hi: Sai ở đâu
Ánh mắt hắn nhìn chòng chọc vào nàng, không buông tha nàng một tơ một hào biểu lộ.
Ngọc Đàn: Không nên, không nên bởi vì cảm kích sẽ đưa Thập Tứ gia hương bao
Khang Hi: Về sau
Khang Hi: Chỉ có thể đưa cho ta một người
Khang Hi: Nếu không......
Hắn thở hổn hển nói ra cố chấp mà nói, lực đạo trên tay càng lúc càng lớn, đáy lòng cố chấp muốn vĩnh viễn không tách ra.
