Logo
Chương 139: Hoa Vô Khuyết

Thiết Tâm Lan nghe vậy trong lòng có chút mừng thầm, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm. Hoa Vô Khuyết là khiêm khiêm quân tử, tuyệt đối không làm ra chuyện p·há h·oại tình cảm của người khác. Đương nhiên, tuy Hoa Vô Khuyết không chủ động đi p·há h·oại tình cảm của người khác, nhưng thường sẽ có rất nhiều kẻ nông cạn chỉ trọng dung mạo vì dung nhan tuấn mỹ của hắn mà quyết liệt với ái nhân của mình, hy vọng mấy vị nữ tử đối diện không nông cạn như vậy.

Rất nhiều người giang hồ đang vây xem xung quanh nghe Trần Lưu nói hắn sắp nghiêm túc, đều không khỏi ngẩn người, chỉ có những lão giang hồ tu vi cao thâm thầm nghĩ trong lòng: Quả nhiên là vậy.

"Người đối chiến với hắn là ai?"

"Trước đó hắn chưa dùng toàn lực?" Thiết Tâm Lan kinh ngạc nói.

Trần Lưu động rồi, thân thể hắn hóa thành chín đạo ảnh tử, từ trên dưới trái phải t·ấn c·ông về phía Điền Bá Quang.

"Không có." Hoa Vô Khuyết khẽ lắc đầu, nói: "Xem ra hắn là muốn tìm người thử chiêu."

"Hiện tại bọn hắn đánh nhau dường như bất phân thắng bại mà? Vị đại ca ca kia đã đổi mấy bộ kiếm pháp rồi, nhưng vẫn không làm gì được người kia, sao ngài lại có thể nhìn ra hắn sẽ thắng?" Tiểu cô nương nói.

"Coi như không phải ái nhân, cũng thích người phía dưới." Hoa Vô Khuyết gật đầu nói.

Thiết Tâm Lan nghe vậy, cũng nhìn theo ánh mắt của Hoa Vô Khuyết, liền thấy Vương Ngữ Yên và các nàng. Tuy các nàng đều mang mạc ly, nhưng đã khiến Hoa Vô Khuyết phải khen đẹp thì mấy vị nữ tử kia chắc chắn là mỹ nhân, bất giác nàng có chút ghen tuông. Nàng muốn nói gì đó nhưng lại không tiện nói, dù sao nàng và Hoa Vô Khuyết mới quen biết được mấy ngày. Trong lòng nàng đã thích Hoa Vô Khuyết tuấn mỹ phi phàm, nhưng vẫn chưa tỏ tình! Hơn nữa nàng cũng có chút hiểu tính cách của Hoa Vô Khuyết, hắn khen mấy nữ tử kia đẹp không phải là yêu các nàng, mà chỉ là thưởng thức vẻ đẹp của các nàng mà thôi.

Thiết Tâm Lan cũng ngẩn ra, lắp bắp hỏi: "Vô Khuyết, hắn vừa nói gì vậy?"

"Chưa thấy qua, trông có vẻ hơi giống Việt Nữ Kiếm, nhưng lại không giống lắm." Vị công tử tuấn mỹ nhất, thậm chí còn tuấn mỹ hơn Trần Lưu vài phần, nhẹ nhàng lắc đầu.

"Việt Nữ Kiếm? Kiếm pháp của nữ nhân dùng à?" Vị công tử trẻ tuổi có vết sẹo trên mặt nghe vậy, không nhịn được phá lên cười ha hả.

"Điền huynh!"

Ở một tòa nhà khác, cũng có bảy tám vị giang hồ nhân sĩ đang quan sát Trần Lưu và Điền Bá Quang giao đấu. Vị trung niên nhân ở giữa thanh sam phiêu phiêu, phong thái tiêu sái, mặt đẹp như ngọc, được những người giang hồ kia vây quanh, trông có vẻ địa vị không thấp.

"Cái này thì chưa từng nghe qua." Người kia lắc đầu.

Hai giọng nói gần như vang lên cùng lúc, hai bóng người cũng gần như đồng thời từ trên lầu và nóc lầu hai bên bay về phía Trần Lưu, phát động t·ấn c·ông. Mà Điền Bá Quang thì nhân cơ hội xoay người bỏ chạy.

"Kia là kiếm pháp gì? Vô Khuyết ngươi thấy qua chưa?" Trên nóc một tửu lầu đối diện Hồi Nhạn Lâu, có hai nam một nữ cũng đang quan sát trận đấu giữa Trần Lưu và Điền Bá Quang, nữ tử kia thấy kiếm pháp của Trần Lưu liền thuận miệng hỏi.

"Hành động cơ thể của mấy vị nữ tử kia không thể giả được, tình ý và sự quan tâm đều đã thể hiện ra rồi." Hoa Vô Khuyết nói.

--------------------

Hoa Vô Khuyết cười cười, không trả lời.

"Người kia đã đổi mấy bộ kiếm pháp rồi, hắn học nhiều kiếm pháp như vậy để làm gì? Nhiều mà không chuyên, còn không bằng chuyên tinh một bộ." Thiết Tâm Lan dường như có chút xem thường Trần Lưu.

"Gia gia, người nói bọn hắn ai sẽ thắng?" Tiểu cô nương hỏi.

Một vị trung lão niên có râu dài vuốt chòm râu dưới cằm, gật đầu nói: "Người trẻ tuổi có tu vi hiện tại, quả thực vô cùng hiếm có."

"Hắn nói hắn sắp nghiêm túc." Hoa Vô Khuyết cười ôn hòa nói.

"A! Cái này ta quả thật không nhìn ra." Tiểu cô nương nói.

"Ngươi nhìn ra được à?" Tiểu Ngư Nhi có chút kinh ngạc.

Bất kể bọn hắn có thừa nhận hay không, nhưng lần này bọn hắn gặp được vị trung niên nhân này chính là muốn kết giao với hắn, cho nên khi vị trung niên nhân nói Điển Bá Quang không tính là quá xấu, mấy vị giang hồ nhân sĩ vây quanh hắn liền luôn miệng nói phải.

"Ta phải nghiêm túc đây!" Trần Lưu vung trường kiếm trong tay, mũi kiếm khẽ run lên, tựa như độc xà phun lưỡi, chỉ thẳng vào yếu hại trên người Điền Bá Quang.

Điển Bá Quang nghe vậy sắc mặt đại biến, vừa rồi Trần Lưu không nghiêm túc? Không nghiêm túc đã khiến hắn phải dùng toàn lực rồi, vậy nếu hắn nghiêm túc lên, chính mình có thể đỡ được không? Huống hồ chính mình là thái hoa đại đạo, tuy hắn không để bụng, thậm chí còn lấy đó làm tự hào, nhưng hắn cũng biết đanh tiếng này chắc chắn không tốt, rất nhiều kẻ đạo mạo ngạn nhiên trong chính đạo đều muốn giiết hắn để lấy danh. Bây giờ người giang hồ đến vây xem ngày càng nhiều, cho dù Trần Lưu không hạ được hắn, những người trong chính đạo kia sẽ để hắn rời đi sao?

"Vậy người này cũng không tính là quá xấu." Vị trung niên nhân nói.

Ba người này chính là Hoa Vô Khuyết, Tiểu Ngư Nhi và Thiết Tâm Lan, những người mà Trần Lưu cùng Vương Ngữ Yên, Hoàng Dung và các nàng đã từng nghe danh khi vào thành.

"Lại đổi kiếm pháp rồi." Thiết Tâm Lan nói.

"Thì ra là hắn." Vị trung niên nhân ở giữa dường như có chút bừng tỉnh đại ngộ.

"Ngươi tuổi còn nhỏ, cảnh giới nhập môn cũng không cao, không nhìn ra cũng là bình thường." Lão giả xoa đầu tiểu cô nương.

"Vậy tại sao ngươi không nói cho ta?" Thiết Tâm Lan dường như có chút không vui, trước đó nàng còn cho rằng Trần Lưu học nhiều không bằng học chuyên.

Chỉ nghe một tiếng "keng" vang lên, Điền Bá Quang "A" một tiếng kêu thảm, thân thể bay ngược về phía sau. Trần Lưu như hình với bóng, trường kiếm chỉ vào yết hầu của Điền Bá Quang.

"Ta nghe nói Điền Bá Quang kia khinh công trác việt, đao pháp xuất chúng, nhưng bản tính lại háo sắc, cho nên bị người trong chính đạo võ lâm gọi là thái hoa đại đạo." Một người nói.

"Thân thủ thật lợi hại." Vị trung niên nhân kia nhìn Trần Lưu không nhịn được khen một tiếng.

Ở một phía khác, có một vị lão giả cũng đang ở trên lầu nhìn Trần Lưu và Điền Bá Quang giao đấu phía dưới. Bên cạnh hắn, còn có một tiểu cô nương khoảng mười ba mười bốn tuổi. Tiểu cô nương kia tuổi còn nhỏ nhưng cũng tú lệ thoát tục, tuy chưa trổ mã nhưng đã có thể nhìn ra cốt cách của một mỹ nhân.

Đương nhiên, để tránh Hoa Vô Khuyết thích mấy vị nữ tử trên nóc lầu đối diện, Thiết Tâm Lan bèn ngấm ngầm nói: "Quan hệ giữa mấy vị nữ tử kia và người phía dưới dường như không đơn giản đâu, có lẽ bọn hắn là quan hệ ái nhân cũng không chừng."

Ánh mắt vị trung niên nhân ở giữa chợt lóe lên, nói: "Vậy hắn có từng hại tính mạng người khác chưa?"

"Việt Nữ Kiếm ban đầu đúng là do một nữ tử tên A Thanh sáng tạo ra, nhưng đó không phải là kiếm pháp của nữ nhân." Hoa Vô Khuyết lắc đầu, nói: "Ta nghe nhị sư phụ nói Việt Nữ Kiếm khí thế hùng vĩ, sát phạt lăng lệ, là kiếm pháp nhất đẳng thiên hạ. Nhưng Việt Nữ Kiếm ngày nay đa phần đã mất đi chân tủy, hơn nữa còn giống như là mà không phải. Ta từng thấy qua mấy loại Việt Nữ Kiếm Pháp, nhưng những Việt Nữ Kiếm Pháp này đa phần chỉ là treo cái danh, thực chất không phải Việt Nữ Kiếm, ngược lại kiếm pháp mà người phía dưới kia sử dụng lại khiến ta cảm thấy giống Việt Nữ Kiếm hơn."

Hoa Vô Khuyết mỉm cười, không bình luận gì, ngẩng đầu nhìn về phía Vương Ngữ Yên và các nàng trên nóc Hồi Nhạn Lâu ở đối diện, không nhịn được tán thưởng: "Thật là những nữ tử xinh đẹp."

"Hình như là 'Vạn Lý Độc Hành' Điền Bá Quang."

Lão giả cười nói: "Người trẻ tuổi kia chưa dùng toàn lực, hắn liên tục đổi kiếm pháp là muốn để người kia luyện chiêu cho hắn, đồng thời cũng là muốn ép ra át chủ bài của người kia."

"Đây là Thương Lãng Kiếm của Thương Lan Kiếm Phái." Kiếm pháp mà Trần Lưu đang sử dụng thì Hoa Vô Khuyết lại nhận ra, bèn mở miệng giải thích cho Thiết Tâm Lan.

"Người trẻ tuổi kia thắng." Lão giả nói.

"Không tệ nha!" Trần Lưu cuối cùng cũng ép Điền Bá Quang phải tung ra toàn bộ Cuồng Phong Đao Pháp và Phi Sa Tẩu Thạch Thập Tam Thức, hệ thống tự động ghi lại, mà Trần Lưu tự nhiên cũng biết được phương pháp sử dụng và sơ hở của hai bộ nhập môn này.

"Kiếm hạ lưu nhân."

Ngoài mấy nhóm người của Hoa Vô Khuyết, vị trung niên nhân và lão giả kia, xung quanh còn có rất nhiều nhân sĩ võ lâm, có người của Ngũ Nhạc Kiếm Phái, phái Nga Mi, Điểm Thương Phái, Tương Tây Ngũ Độc Giáo, Long Vương Bang các loại. Những người này có người của chính đạo, cũng có người của tà đạo.