Logo
Chương 25: Thiên Tinh thạch

"Vừa nãy mình nhìn thấy gì vậy?"

"Mắt mình không có bị hoa đấy chứ? Lại có người có thể dùng sức mạnh xé đứt dây leo?"

"Anh Trương Hạo khỏe thật!"

Ngô Thiên Chân và mọi người kinh ngạc đến trợn mắt há mồm khi chứng kiến Trương Hạo xé đứt dây leo để thoát thân.

Họ gần như không tin vào mắt mình.

Dây leo của Cửu Đầu Xà Bách to như cột điện, lại vô cùng dai chắc. Đừng nói dùng sức người, ngay cả dùng thần binh lợi khí chém đứt cũng không dễ dàng.

Vậy mà Trương Hạo lại có thể mạnh mẽ xé đứt nó trong tình huống bị trói chặt.

Sức mạnh kinh khủng này đúng là sức người có thể đạt được sao!

Ngay khi xé đứt dây leo, Trương Hạo lập tức bùng nổ tốc độ nhanh nhất, lao xuống dưới gốc cây.

Vừa chạy được mười mấy mét đã có mấy chục dây leo đuổi theo, và càng nhiều dây leo khác đang nhanh chóng tiến lại gần.

Nhìn những dây leo giăng đầy trời, Trương Hạo hiểu rõ nếu không thể trốn thoát ngay lập tức, anh sẽ bị quấn lấy bởi càng nhiều dây leo, và việc trốn thoát sau đó sẽ không đễ dàng như vậy.

Anh liều mạng chạy xuống dưới gốc cây. Chỉ cần xuống thêm vài chục mét, tới gần khu vực có Thiên Tinh Thạch, đám dây leo sẽ không dám tới gần, và anh có thể thuận lợi thoát vây.

Mười mét, năm mét, ba mét...

Trương Hạo cảm nhận được dây leo phía sau ngày càng đến gần, nhưng khoảng cách đến phạm vi ảnh hưởng của Thiên Tinh Thạch vẫn còn hơn mười mét.

Anh chọn đúng thời cơ, nhảy xuống một cái, thân thể nhanh chóng rơi xuống.

Khi anh cách mặt đất khoảng hơn hai mươi mét, những dây leo phía sau đột ngột dừng lại.

Trương Hạo hiểu rằng mình đã tiến vào phạm vi tác dụng của Thiên Tinh Thạch.

Anh chộp lấy một cành cây, leo trở lại thân cây, rồi men theo thân cây bò xuống dưới gốc.

Nơi này, giống như những gì anh đã dò xét bằng sóng âm trước đó, là một tế đàn.

Ở giữa có một chiếc giường ngọc, trên đó là thi thể của một đôi nam nữ.

Hai thi thể được bảo quản vô cùng tốt, trông như đang ngủ say. Làn da trên người họ không hề có dấu hiệu mục nát.

Thi thể không thể tự nhiên bảo quản hoàn hảo như vậy, tất cả là nhờ chiếc giường ngọc bên dưới.

Đó là hàn ngọc ngàn năm, có thể bảo vệ thi thể vạn năm bất hủ.

Trương Hạo không có thời gian để ý đến những thứ khác. Mục đích của anh là tìm Thiên Tinh Thạch, chỉ có nó mới có thể cứu những người khác và tiếp tục khám phá cổ mộ.

Tương truyền, Thiên Tinh Thạch là một loại đá từ ngoài hành tinh, cứng hơn cả kim cương.

Xung quanh đây, thứ duy nhất phù hợp với mô tả này là viên đá phát sáng màu trắng khảm trên một trụ đá trong tế đần.

Trương Hạo xông lên phía trước, tung một quyền vào trụ đá.

"Oanh" một tiếng, trụ đá cao hơn hai mét, đường kính hơn một mét vỡ tan tành.

Nhưng viên đá to bằng bàn tay, phát sáng màu trắng khảm trên đó lại hoàn toàn nguyên vẹn.

Trương Hạo biết suy đoán của mình không sai, nó chính là khắc tinh của Cửu Đầu Xà Bách, Thiên Tinh Thạch.

Anh nhặt Thiên Tỉnh Thạch lên và xông về phía Cửu Đầu Xà Bách.

Khi anh leo lên, anh phát hiện mỗi khi anh tiến lên một đoạn, những dây leo đang chĩa vào anh lại lùi lại một đoạn.

Tình huống này chứng minh viên đá phát sáng trên người anh chính là Thiên Tinh Thạch.

Xác định được điều này, Trương Hạo leo lên nhanh hơn. Mười mấy giây sau, anh đã trở lại giữa tán cây.

"Anh Trương Hạo, anh quay lại làm gì!"

"Đúng đấy, Tiểu Hạo, chúng ta chết thì cũng chết rồi, anh quay lại làm gì."

"Cậu trẻ, đừng bận tâm đến chúng tôi, mau thoát thân đi!"

Mọi người lo lắng hô lớn khi thấy Trương Hạo quay lại tán cây.

Ngô Thiên Chân và những người khác đang bị dây leo trói chặt, có thể mất mạng bất cứ lúc nào.

Lúc này, họ không những không cầu xin anh cứu giúp, mà còn khuyên anh mau chóng chạy trốn.

Trương Hạo biết rằng những người này không uổng công cứu, trong số họ không có ai là kẻ vong ân bội nghĩa.

"Yên tâm, tôi không sao. Không tin mọi người nhìn dây leo xung quanh xem."

Lúc này, mọi người mới chú ý thấy mỗi khi Trương Hạo tiến lên một bước, dây leo xung quanh lại lùi lại một bước.

"Sao lại như vậy? Chúng... chúng có vẻ rất sợ anh Trương Hạo thì phải?"

"Tiểu Hạo, những dây leo đó sao vậy?"

"Tôi biết rồi!"

Lúc này, Ngô Thiên Chân kinh ngạc thốt lên: "Thiên Tinh Thạch! Chắc chắn là Thiên Tinh Thạch."

"Thiên Tinh Thạch là cái gì?"

Mọi người nghe vậy đều vô cùng nghi hoặc.

"Thiên Tinh Thạch chính là khắc tinh của Hydra. Chỉ cần có nó, Cửu Đầu Xà Bách sẽ không dám làm gì chúng ta."

"Hóa ra là như vậy, thảo nào những dây leo kia không dám tới gần anh Trương Hạo."

Trương Hạo cười nhẹ. Ngô Thiên Chân tuy ngây thơ, nhưng cũng coi như kiến thức rộng rãi.

Anh ta học được không ít điều từ cuốn sổ tay do ông cụ Ngô gia để lại, ngay cả những thông tin hiếm người biết như việc Thiên Tinh Thạch là khắc tinh của Cửu Đầu Xà Bách anh ta cũng biết.

Khi Trương Hạo đến gần hốc cây, những dây leo đang trói Ngô Thiên Chân và những người khác đột nhiên buông lỏng, khiến họ rơi tự do xuống hốc cây.

Trong khoảnh khắc, những tiếng "răng rắc" vang lên không ngừng.

Đống bạch cốt chất đống trong hốc cây bị đề nát một mảng lớn, những con thi miết ẩn náu bên dưới lộ ra, khiến mọi người hoảng sợ bò ra ngoài.

"Cậu trẻ, mau trốn đi, nếu không tối nay lũ thi miết sẽ đuổi theo chúng ta đấy!"

"Yên tâm, không sao đâu."

Trương Hạo để ý thấy trong hốc cây ngoài bạch cốt còn có thi thủy. Ngô Thiên Chân và những người khác bị dính không ít thi thủy khi rơi xuống, lúc này thi miết sẽ không tấn công họ.

Còn về phần anh, càng không cần lo lắng. Thân thể cứng rắn như kim cương của anh, sao có thể sợ lũ thi miết nhỏ bé này.

Dù đứng yên cho chúng gặm nhấm mười nghìn năm cũng không thể làm xước da anh.

Được Trương Hạo nhắc nhở, Ngô Thiên Chân, Bàn Tử, Phan Tử, Đại Khuê mới phát hiện ra lũ thi miết thực sự coi như họ không tồn tại, hoàn toàn không có phản ứng gì.

Thấy vậy, mọi người mới yên tâm.

"Lần này thực sự dọa chết Bàn gia rồi. Lúc nãy tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận cái chết rồi đấy."

"Ai bảo không phải chứ. Tiểu Hạo lợi hại như vậy còn bị Cửu Đầu Xà Bách bắt được, chỉ bằng chúng ta thì căn bản không có khả năng chạy thoát."

"Bây giờ còn nói những chuyện đó làm gì. Sự thật chứng minh cậu trẻ của chúng ta là người lợi hại nhất trên đời này, bất luận gặp phải nguy hiểm gì đều có biện pháp ứng phó."

"Đúng vậy, không sai. Anh Trương Hạo là người lợi hại nhất mà tôi từng thấy."

Lúc này, Ngô Thiên Chân đột nhiên nhớ ra điều gì đó, anh không thấy Trương Khởi Linh đâu.

"Tiểu Ca đâu? Sao không thấy anh ấy?"

"Anh ấy không sao đâu. Tôi phát tín hiệu cho anh ấy là anh ấy sẽ đến ngay."

Trương Hạo dẫn mọi người đến xung quanh tán cây, vén những cành lá che khuất tầm nhìn phía trước, rồi ra hiệu cho Trương Khởi Linh trong lối đi đối diện.

Trương Khởi Linh thấy thủ thế của Trương Hạo, biết rằng anh đã thành công, liền nhảy xuống từ cửa động.

Ngay khi anh rơi xuống, một dây leo đã quấn lấy anh và kéo về phía tán cây.

Trương Hạo di chuyển vài bước đến vị trí mà dây leo phải đi qua khi kéo Trương Khởi Linh trở lại.

Khi dây leo đi ngang qua anh, nó đột nhiên co giật như thể gặp phải ma, rồi buông ra, khiến Trương Khởi Linh rơi xuống.

"Mau nhìn, bên kia là Tam gia!"

Phan Tử đột nhiên chỉ tay về phía vách động và kinh ngạc thốt lên.

Họ thấy phía dưới lối đi mà họ vừa ra còn có một lối đi tương tự khác.

Ngô Tam thúc đang đi ra từ trong lối đi đó.

Trương Hạo thấy vậy không khỏi hơi nhướng mày.

Muốn đến được hang động này nhất định phải trải qua mê cung gần như không thể vượt qua kia.

Vậy thì, Ngô Tam thúc một mình đã đi ra bằng cách nào?