Trương Hạo vừa dút lời, trong sơn động liền vang lên tiếng kêu tích tích tác tác, chỉ thấy từng đàn thi miết từ trên cây Cửu Đầu Xà Bách bò xuống vây quanh mọi người.
Ngô Tam thúc nhìn cảnh tượng trước mắt không khỏi cau mày: "Đám thi miết này không tự nhiên mà từ trong tổ bò ra, hẳn là bị người xua đuổi xuống."
Tên mập vừa nghe thi miết bị người cố ý xua đuổi liền suy đoán: "Theo tôi biết, người hiểu khống trùng chỉ có cổ sư Miêu Cương và Quan Sơn Thái Bảo. Tam thúc nghĩ là ai trong số họ?"
"Ha ha ha, không hổ là kẻ có thể vượt qua bao nhiêu trở ngại đến được đây, cũng có chút kiến thức, nhưng chỉ có thế thôi. Cổ sư với Quan Sơn Thái Bảo là cái thá gì!"
Cùng với giọng nói, ba người trung niên tầm hơn bốn mươi tuổi, trông như tiên nhân giáng trần từ trên trời rơi xuống.
"Kẻ đến không có ý tốt, mọi người cẩn thận!”
Ngô Tam thúc nhắc nhở một tiếng rồi rút súng lục ra nhắm vào người ở giữa.
Những người khác cũng vội vã lấy vũ khí, sẵn sàng nghênh địch.
Ngay cả Trương Khởi Linh vẫn ngồi nghỉ ngơi bên cạnh cũng trở nên nghiêm nghị, nhanh nhẹn tiến lên rút Hắc Kim Cổ Đao che trước mặt.
Còn có A Ninh, nàng bị người Huyết Thi tấn công, bị thương rất nặng vẫn đang nghỉ ngơi.
Giờ thấy mấy người từ trên trời giáng xuống, sắc mặt nàng cực kỳ nghiêm trọng.
Nàng lồm cồm bò dậy, nhanh chóng đi về phía Trương Hạo, ngẩng đầu nhìn ba người từ trên không đáp xuống.
Khi ba người kia vừa rơi xuống, một mùi xác thối xộc thẳng vào mũi.
"Kỳ lạ thật, rõ ràng là người sống, nhưng lại hôi thối như xác chết."
"Tam thúc, có khi nào bọn họ cũng ăn thịt người chết mà lớn lên không?"
Ngô Tà nhớ lại người chèo thuyền gặp trên đường, vì ăn thịt người chết mà có mùi xác thối, nhờ đó tránh được thi miết tấn công.
"Không phải, mùi xác thối trên người gã chèo thuyền kém xa mùi trên người bọn này. Thân thể bọn chúng đáng lẽ phải chết rồi."
Lời Ngô Tam thúc có vẻ mâu thuẫn, thân thể đã chết, nhưng người lại sống sót, cảnh tượng này thật chưa từng thấy.
"Bọn họ là kẻ đứng sau, là bọn họ tán phát bản đồ vương cung Bruce để dụ người đến đây, cũng là bọn họ đổi con ngươi Thanh Nhãn Hồ Thi. Bức vẽ tiên đan trên quan tài đồng chắc cũng bị bọn họ lấy đi."
Trương Hạo kết hợp thông tin trong đầu, khẳng định ba người này là trùm đứng sau. Bọn họ là những kẻ ý thức chiếm đoạt thân thể người khác để sống mãi.
Mục đích của chúng rất dễ hiểu, thân thể hiện tại đã không dùng được nữa, cần chiếm đoạt thân thể mới, nếu không sẽ chết hẳn.
Ba kẻ đột nhiên xuất hiện nhẹ bẫng đáp xuống đất, ánh mắt chúng đảo qua tất cả mọi người, cuối cùng đồng loạt dừng lại trên người Trương Hạo.
"Tuổi trẻ, tuấn tú, trong cơ thể còn có huyết thống đặc biệt, thân thể này có tiềm năng vô hạn!"
"Cấm ai tranh giành với ta!"
Rồi ánh mắt chúng lại chuyển sang Trương Khởi Linh.
"Thân thể này cũng không tệ, tuy tiểm năng không lớn bằng, nhưng cũng hiếm có. Lần này đúng là vớ bở, có hai thân thể tốt như vậy xuất hiện."
"Hai vị đại ca chọn hết rồi, vậy còn ta?"
"Chẳng phải còn có hắn sao!"
Ba người cười và ánh mắt đổ dồn vào Ngô Tà, cười ha hả.
"Các ngươi là ai, rốt cuộc có mục đích gì? Nếu muốn làm hại ai thì phải bước qua xác ta trước đã."
Bàn Tử nắm chặt dao găm, tiến lên che chắn cho mọi người phía sau.
Ba người kia thậm chí chẳng thèm liếc nhìn Bàn Tử. Một người trong số chúng lật bàn tay, một luồng sức mạnh khổng lồ từ hư không đánh về phía Bàn Tử.
Bàn Tử cả người bay xa bốn năm mét, ngã xuống đất, một ngụm máu tươi trào ra.
Cảnh tượng này khiến tất cả kinh hãi.
Không hề tiếp xúc, chỉ một chưởng từ hư không đã đánh bay người, quả thực là thủ đoạn của thần tiên.
Nếu không phải toàn thân hôi thối và vẻ âm tà không giấu được trên mặt, người ta dễ lầm tưởng chúng là thần tiên trong truyền thuyết.
"Bàn Tử, cậu sao rồi?"
Ngô Tà vội chạy tới đỡ Bàn Tử, thấy mặt cậu ta trắng bệch, không khỏi lo lắng.
"Bọn chúng mạnh lắm, lát nữa tôi cản bọn chúng, cậu, Tiểu Hạo và Tam gia mau trốn đi."
Bàn Tử là lính đặc chủng xuất ngũ, thực lực thuộc hàng đầu trong người thường.
Thực lực mạnh như vậy mà bị người ta đánh bay bằng một chưởng từ hư không, có thể thấy ba kẻ đột nhiên xuất hiện mạnh đến đáng sợ, căn bản không phải cậu ta có thể đối phó.
Dù Trương Hạo rất mạnh, nhưng trong mắt Bàn Tử cũng không phải đối thủ của chúng.
Có thể thấy chưởng vừa rồi gây chấn động đến mức nào.
"Phiên Giang Thủ, các ngươi là người của Tam Tính Thủy Tiêu!"
A Ninh dường như nhận ra lai lịch của ba người.
"A Ninh, Tam Tính Thủy Tiêu là gì?"
Ngô Tà hiếu kỳ hỏi.
"Là một đám người có bản lĩnh đặc biệt sống dọc Hoàng Hà, Trường Giang, Lan Thương, họ có thể tự do đi lại trong nước, còn giỏi phong thủy, tìm long mạch, dò bảo.
Tuyệt kỹ nổi danh nhất là Phiên Giang Thủ, sức mạnh trong nước đặc biệt lợi hại, có người nói có thể một chưởng phá long!"
Bàn Tử nghe vậy hít một ngụm khí lạnh, thảo nào một chưởng lại có thể đánh bay cậu ta.
"Toàn nổ đấy, nếu thật sự có thể một chưởng giết rồng, thì Bàn Tử làm sao còn sống?"
Tên mập nói với A Ninh vẻ không tin.
A Ninh định phản bác, nhưng nghĩ lại cũng đúng, nếu lợi hại như vậy thì Bàn Tử sao có thể không sao.
Rõ ràng truyền thuyết có phần phóng đại.
"Cô ta nói không sai, có điều long ở đây là cá sấu."
Ngô Tam thúc xen vào.
"Cá sấu dưới nước cũng không thể khinh thường, người thường bị sức cản của nước ảnh hưởng, rất khó phát huy thực lực, bọn họ còn có thể một chưởng đánh chết cá sấu. Có thể thấy thực lực xác thực phi thường!"
"Ha ha ha..."
Ba kẻ đột nhiên xuất hiện như xem trò vui, nghe mọi người nghị luận, rồi cười ha hả.
"Nói xong chưa?"
"Nói cho các ngươi biết, cái gọi là Tam Tính Thủy Tiêu chỉ là những con rối chúng ta nuôi nhốt thôi, chỉ là bọn chúng quá vô dụng, ba dòng họ cũng khó tìm được một thân thể thích hợp."
"Các ngươi thức thời thì ngoan ngoãn giao ra thân thể, bằng không ta sẽ giữ lại ý thức của các ngươi, chậm rãi giày vò."
"Nằm mơ, có mập gia ở đây, đừng hòng!"
Tên mập từ trong túi móc ra một bó thuốc nổ, làm bộ châm lửa.
"Ông đây dù chết cũng phải lôi theo ba tên các ngươi xuống địa ngục!"
Trương Hạo đứng bên cạnh cau mày, tên mập quá liều, đốt thuốc nổ trong hang động thì cả cái hang sụp mất, mấy người bọn họ chắc chắn chết, nhưng mấy con quái vật xác thối này thì chưa chắc.
Đến lúc đó chẳng phải hi sinh vô ích sao.
Nhưng ba người kia không cho tên mập cơ hội châm thuốc nổ, lại một chưởng đánh bay tên mập, ngã xuống đất phun ra một ngụm máu lớn, nửa ngày không động đậy được.
"Cuối cùng các ngươi cũng xuất hiện."
Trương Khởi Linh nói một câu khó hiểu, vung đao xông lên.
Cậu ta là trần nhà sức chiến đấu của giới trộm mộ, Trương Hạo cũng muốn xem thực lực của cậu ta thế nào, nên không vội ra tay.
Đối mặt với Trương Khởi Linh đột nhiên tấn công, ba người kia không hề biến sắc, vẫn thản nhiên như mây gió.
Ba người liên tục dùng Phiên Giang Thủ tấn công, Trương Khởi Linh hết tránh trái lại né phải, né tránh hết.
Rất nhanh cậu ta áp sát một người, vung đao chém vào đầu người đó.
Đột nhiên một bóng đen vụt qua, người kia biến mất tại chỗ.
Trương Khởi Linh chém hụt, nhanh chóng điều chỉnh tư thế, trở tay vung đao chém về phía người bên trái.
Tương tự, một bóng đen vụt qua, hắn dễ dàng tránh được đòn tấn công của Trương Khởi Linh.
Thảo nào Trương Khởi Linh lại nghiêm nghị đến vậy, ngay cả thân thủ lợi hại của cậu ta cũng không chạm được vào người bọn chúng.
"Cậu trẻ, mau cứu Tiểu Ca!"
Khi Trương Khởi Linh tấn công bọn chúng, ba người kia đều thản nhiên né tránh.
Ba người bao vây Trương Khởi Linh, đồng thời sử dụng Phiên Giang Thủ, không khí xung quanh đột nhiên chấn động mạnh, sóng chấn động còn mạnh hơn mấy chưởng vừa rồi nhiều.
Trương Hạo biết rõ vừa nãy bọn chúng ra tay đối phó Bàn Tử và tên mập căn bản chưa dùng toàn lực.
Trương Khởi Linh dù lợi hại đến đâu, nhưng nếu trúng ba chưởng này cùng lúc, không chết cũng bị thương.
Cậu ta bùng nổ tốc độ nhanh nhất, lao vào vòng vây, dùng thân mình che trước ba chưởng đó.
