Trương Hạo cùng mọi người trong thôn nghỉ ngơi một đêm. Hôm sau, anh tìm một chiếc xe trong thôn để ra Kỳ Mông Sơn, đến trung tâm du khách thuê một chiếc xe địa hình rồi lái thẳng đến sân bay tỉnh thành.
Tên mập chia tay Trương Hạo và những người khác ngay tại sân bay để một mình về Kinh Thành.
Ngô Tam thúc và Phan Tử đến Star City giải quyết công việc của Ngô gia. Vậy nên, về Hàng Thành chỉ còn lại Trương Hạo và Ngô Thiên Chân.
Hai người đợi ở sân bay hơn hai tiếng mới được lên máy bay.
Trương Hạo tìm được vị trí cạnh cửa sổ và ngồi xuống. Chẳng bao lâu sau, một mùi xác thối nhàn nhạt lan tỏa trong không khí.
Anh ngẩng đầu nhìn và thấy một người phụ nữ tầm mười tám, đôi mươi đang tiến về phía mình.
Mùi vị này Trương Hạo vô cùng quen thuộc. Anh đã ngửi thấy nó trong hang động của con Cửu Đầu Xà Bách ở Lỗ Vương Cung.
Đó là mùi đặc trưng chỉ có trên cơ thể người bị ý thức khác chiếm giữ.
Ngô Thiên Chân thấy Trương Hạo nhìn chằm chằm người phụ nữ không chớp mắt thì cười nói: "Cậu Hai, cậu định tìm cho em một bà thím à?"
"Đừng có nói linh tinh."
Tuy rằng người phụ nữ trước mắt trông rất mạnh mẽ, cử chỉ cũng không hề lố lăng, kệch cõm.
Nhưng bên trong cơ thể cô ta lại chứa ý thức của một người không rõ giới tính, thậm chí là một lão quái vật sống cả trăm năm. Làm sao anh có thể để ý đến người như vậy.
Chỉ là anh không ngờ rằng, vừa mới biết đến sự tồn tại của những người như thế ở Lỗ Vương Cung, trên đường về Hàng Thành đã gặp ngay một người.
Những người này là kẻ thù của anh, nên anh quan tâm kỹ hơn một chút thôi.
"A, chỗ này!"
Khi người phụ nữ bước vào khoang hành khách, một người đàn ông ăn mặc lòe loẹt, trang điểm kỹ lưỡng nhiệt tình vẫy tay chào.
Lẽ nào người phụ nữ này là Dịch Táp?
Theo những gì Trương Hạo biết, Dịch Táp là người dẫn thủy đương đại của Dịch gia.
Khi còn bé, Dịch gia đã huy động toàn bộ gia tộc để trộm một ngôi mộ dưới nước. Kết quả toàn quân bị diệt, chỉ có Dịch Táp còn sống sót vì ở lại trong xe, không xuống nước.
Từ đó về sau, cơ thể cô ta phát sinh biến dị, trở thành người dẫn thủy đương đại của Dịch gia.
Trương Hạo biết rằng người dẫn thủy đương đại của Tam Tính Thủy Tiêu gia tộc thực chất là những người bị ý thức khác chiếm giữ cơ thể.
Lẽ nào Dịch Táp đã bị "thần" điều khiển gia tộc chiếm giữ cơ thể vào thời điểm đó?
"A, Ngô Tam gia kia lòng dạ độc ác, tìm hắn có ích gì không?"
"Hắn từng xuống Nam Hải Hoàng Sa để tìm mộ tàu đắm khi còn trẻ. Trong ngôi mộ đó có manh mối về sự biến dị của ta, ta nhất định phải hỏi hắn vị trí cụ thể của con tàu đắm!"
Trương Hạo giật mình khi nghe được cuộc trò chuyện của Dịch Táp với người kia.
Hai người này lại đến Hàng Thành để tìm Ngô Tam thúc.
Lẽ nào Ngô gia còn có bí mật gì mà anh không biết, thực ra đã sớm dính líu đến những cái gọi là "thần" này?
"A, người kia cứ nhìn chằm chằm vào cô từ khi cô lên máy bay. Liệu có phải Đinh Trường Thịnh phái đến giám thị chúng ta không? Lỡ những gì vừa nói bị hắn nghe thấy thì sao!"
"Yên tâm đi, chúng ta nói chuyện rất nhỏ, chỉ có hai chúng ta nghe thấy thôi. Hắn ngồi xa như vậy, thính lực dù tốt đến đâu cũng không thể nghe rõ trong môi trường ồn ào này."
Trương Hạo nghe vậy thì mỉm cười. Anh nghe được hết những gì họ nói, nghe rõ mồn một.
Bình thường, trên máy bay ồn ào như vậy, lại cách xa nhau cả chục hàng ghế thì tuyệt đối không thể nghe thấy họ nói gì.
Nhưng sau khi dung hợp Nhân Diện Hắc Đồn Hưởng, anh đã có được khả năng giác quan nhện.
Ngũ quan của anh vượt xa người thường, khoảng cách này chẳng khác nào ở ngay trước mặt, anh nghe được rõ ràng từng lời họ nói.
Dịch Táp tuy rằng cho rằng Trương Hạo không nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, nhưng trong suốt thời gian còn lại, cô ta và người bên cạnh không còn nhắc đến chuyện này nữa mà chỉ nhắm mắt dưỡng thần cho đến khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Hàng Thành.
Trương Hạo và Ngô Thiên Chân lái xe trở về nhà cũ của Ngô gia. Vừa xuống xe, một chiếc taxi dừng lại ngay phía sau họ.
Quay đầu nhìn lại, đó chính là Dịch Táp và người đàn ông kia.
"Là các người, sao các người lại ở đây? Lẽ nào các người là người nhà họ Ngô?"
Dịch Táp kinh ngạc thốt lên.
"Các người là ai, đến đây làm gì?"
Ngô Thiên Chân hỏi.
"Tôi là Dịch Táp, còn đây là Đỉnh Ngọc Điệp, cả hai đều là người của Tam Tính Thủy Tiêu gia tộc. Hôm nay đến đây là muốn bái phỏng Ngô Tam thúc để hỏi thăm một vài chuyện."
"Tam Tính Thủy Tiêu?"
Ngô Thiên Chân nghe thấy những chữ này thì mắt đầy vẻ kinh hãi.
Anh còn nhớ rõ, ở Lỗ Vương Cung, Trương Hạo đã giết ba người của Tam Tính Thủy Tiêu gia tộc, còn lấy được tổ bài chí bảo của họ.
Kết quả anh vừa về đến nơi, đám người kia đã tìm đến tận cửa. Chẳng lẽ họ đến gây phiền phức?
"Tam thúc không có ở Hàng Thành, các người về đi."
Tuy rằng không biết mục đích của hai người này, nhưng chắc chắn là khách không mời mà đến, Ngô Thiên Chân trực tiếp đuổi người.
"Chúng tôi thực sự có việc gấp cần tìm hắn, việc quan hệ đến tính mạng dòng dõi, xin hỏi Ngô Tam thúc đi đâu?"
"Các người có chuyện gì nói với tôi cũng được, tôi sẽ chuyển lời cho tam ca."
Ngô Thiên Chân còn định đuổi người thì bị Trương Hạo ngăn lại.
Người của Thủy Tiêu gia tộc có liên quan đến cái gọi là "thần", bây giờ họ chủ động đưa tới cửa, anh cũng muốn moi ra từ miệng họ một vài thông tin mà anh chưa biết.
Dịch Táp đánh giá Trương Hạo từ trên xuống dưới, thầm nghĩ chưa từng nghe nói Ngô gia còn có một người con thứ tư.
"Hắn là cậu Hai của tôi."
Dịch Táp nghe vậy thì lúc này mới hiểu ra.
"Ở đây nhiều người, mắt mũi lẫn lộn, chúng ta vẫn nên vào trong nói chuyện đi."
Trương Hạo gật đầu, dẫn Dịch Táp và Đình Ngọc Điệp vào nhà cũ của Ngô gia, tìm đến một cái sân vắng về, đẩy cửa một căn phòng và bước vào.
"Có gì cứ việc nói thẳng đi."
"Theo như tôi biết, Ngô Tam thúc từng xuống Hoàng Sa tìm mộ tàu đắm khi còn trẻ. Hiện tại tôi đang truy tìm một chuyện, manh mối nằm trong ngôi mộ đó, vì vậy muốn hỏi thăm vị trí cụ thể của con tàu đắm.
Đương nhiên, tôi không hỏi không công, sẽ trả thù lao tương xứng."
Dịch Táp nói rồi lấy ra một chiếc gương đồng: "Chiếc gương đồng này xem như tiền đặt cọc. Chỉ cần Ngô Tam thúc đồng ý, tôi sẽ cho người mang đến năm món đồ cổ không thua kém chiếc gương đồng này về chất lượng."
[Keng, phát hiện vật phẩm đặc biệt: Gương đồng cổ.]
Ngay khi Dịch Táp vừa lấy ra chiếc gương đồng cổ, một giọng nói nhắc nhở của hệ thống vang lên trong đầu Trương Hạo.
Trương Hạo liếc nhìn chiếc gương đồng cổ, trông rất bình thường.
Nếu không có gợi ý của hệ thống, anh căn bản không biết đây là một vật phẩm đặc biệt.
Vật phẩm đặc biệt chính là thứ anh cần, liên quan đến tốc độ tiến hóa huyết thống, gặp được thì làm sao có thể bỏ qua.
Dựa theo nội dung đã biết thì chuyến đi Hoàng Sa là không thể tránh khỏi, bây giờ còn có thêm lợi ích ngoài ý muốn, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
"Chuyện này tôi sẽ chuyển lời cho tam ca, cô cứ để lại phương thức liên lạc, đến lúc đó sẽ liên hệ với cô."
"Ừm, tốt."
Dịch Táp để lại số điện thoại rồi cùng Đinh Ngọc Điệp rời đi.
Sau khi họ đi rồi, Ngô Thiên Chân hỏi: "Cậu Hai, họ là người của Tam Tính Thủy Tiêu gia tộc, cậu không sợ họ đến gây phiền phức sao?"
