"Chuyện mười mấy năm trước, việc đó liên quan thế nào đến tàu đắm cổ mộ?" Tên mập hỏi.
Dịch Táp liếc nhìn mọi người xung quanh rồi đáp: "Chắc hẳn mọi người đều biết, gia tộc Tam Tĩnh Thủy Tiêu chúng tôi, đời nào cũng sẽ có một Thủy Tiêu. Thủy Tiêu không chỉ có khả năng hô hấp dưới nước mà còn tinh thông Thủy Tiêu lục nghệ, là người có địa vị cao nhất trong gia tộc. Nhưng mười tám năm trước, khi toàn bộ tinh anh Dịch gia được điều động để khai quật một ngôi mộ, đã xảy ra sự cố. Gia tộc tổn thất nặng nề, chỉ còn lại mình tôi. Cũng từ đó, cơ thể tôi bắt đầu biến dị, trở thành Thủy Tiêu đời mới của Dịch gia. Tuy nhiên, tôi khác với những Thủy Tiêu khác, sau khi biến dị tính cách tôi không hề thay đổi. Những Thủy Tiêu khác sau khi trở thành Thủy Tiêu đều thay đổi tính tình, như biến thành một người khác vậy. Sau đó, tôi điều tra và phát hiện chuyện Thủy Tiêu không đơn giản như vậy, nên đã truy tìm đến cùng, cuối cùng tìm ra manh mối ở tàu đắm cổ mộ."
Tên mập nhìn Đinh Ngọc Điệp cười nói: "Đinh huynh đệ bây giờ ẻo lả như vậy cũng là do biến dị sau khi trở thành Thủy Tiêu?"
Dịch Táp cười trừ: "Không, nói chính xác thì đời Thủy Tiêu này của chúng tôi không có biến đổi rõ rệt, nhưng năng lực cũng không bằng những người tâm tính đại biến kia."
Trương Hạo trước đó đã suy đoán cái gọi là Thủy Tiêu thực chất là người bị một thứ gọi là thần chiếm giữ thân thể, bây giờ xem ra suy đoán không sai. Chỉ là ở giữa đã xảy ra biến cố gì đó nên Dịch Táp và Đinh Ngọc Điệp không bị biến dị hoàn toàn. Nói cách khác, Dịch Táp và Đinh Ngọc Điệp không được coi là Thủy Tiêu hoàn chỉnh, vì vậy năng lực Thủy Tiêu mà họ nắm giữ cũng có hạn.
Về phần tại sao lại xảy ra tình huống như vậy, Trương Hạo suy đoán có lẽ ý thức của kẻ điều khiển phía sau đang suy yếu dần theo thời gian, không còn đủ sức chiếm giữ hoàn toàn cơ thể người khác. Điều này mới tạo ra việc Dịch Táp và Đinh Ngọc Điệp tuy là Thủy Tiêu, nhưng vẫn giữ được ý thức của mình. Có phải chỉ khi họ sử dụng tổ bài mới có thể ngăn ngừa mất quyền kiểm soát cơ thể?
Kết hợp những đầu mối này, rất dễ dàng nhận ra tại sao họ lại muốn có được Phát Khâu ấn đến vậy. Phát Khâu ấn có khả năng chứa đựng ý thức và ký ức. Họ chỉ cần bảo tồn ý thức và ký ức trong Phát Khâu ấn thì sẽ không bị suy yếu nữa, sau đó thông qua thủ đoạn đặc biệt chiếm giữ thân thể mới là có thể tiếp tục sống mãi.
Trong thế giới trộm mộ, đồng thau ngoài khả năng cụ tượng hóa còn có khả năng rửa trôi ký ức. Mũi tên bắn ra trong mộ đạo đều là mũi tên hoa sen, không gây chết người, nhưng mỗi mũi tên đều có một kim đồng thau. Kết hợp hai yếu tố này, có thể hiểu rõ mục đích thiết kế cơ quan này là gì, nó không lấy mạng người mà là muốn xóa ký ức của họ.
"Sau này tốt nhất các người đừng sử dụng tổ bài nữa." Trương Hạo nhắc nhở, còn việc họ có tin hay không thì không liên quan đến anh.
"Trương Hạo huynh đệ, có phải huynh biết gì đó?" Dịch Táp nghe vậy liền phản ứng.
"Ta cũng không chắc, cứ tiếp tục khám phá tàu đắm cổ mộ đi, có lẽ bên trong sẽ tìm được đáp án.”
"Leng keng, leng keng..."
Lúc này, chiếc bình gốm dẫn đường lại lăn bánh.
Trương Hạo thong thả đi theo sau bình gốm, chẳng mấy chốc đã đến cuối mộ đạo.
Nơi này có một cánh cửa đá hình bát giác, cao hơn người, rộng khoảng hai mét.
Bình gốm vừa đến gần cửa đá liền bị văng ra, như có bàn tay vô hình đẩy nó ra, dù nó cố gắng thế nào cũng không thể đến gần cửa đá hơn được.
"Ngũ Hành Bát Quái!"
Trương Khởi Linh lẩm bẩm rồi bước lên, đưa hai ngón tay dài trượt trên cửa đá.
"Đây là Phát Khâu Chỉ, vị Tiểu Ca này rốt cuộc là ai, lại biết Phát Khâu Chỉ đã thất truyền!" Dịch Táp nhận ra chiêu thức của Trương Khởi Linh thì vô cùng kinh ngạc.
"Có cần phải kinh ngạc vậy không, Trương Hạo huynh đệ của ta cũng biết."
"Không sai, cậu trẻ của ta cũng biết!”
Dịch Táp nghe vậy thì mặt mày tái mét như gặp phải quỷ, cô đã từng thấy Trương Hạo ra tay lợi hại, không ngờ anh còn biết loại tuyệt kỹ đã thất truyền này.
Trương Hạo cười trừ, anh nào biết Phát Khâu Chỉ gì, chỉ là dựa vào sức mạnh và độ dẻo dai của cơ thể để bắt chước thôi. Nhưng dù vậy, chiêu Phát Khâu Chỉ anh thi triển không hề kém Trương Khởi Linh, uy lực thậm chí còn lớn hơn.
"Tiểu Ca, thế nào, có phá giải được cơ quan trên cửa đá không?" Trương Hạo đến trước cửa đá hỏi.
Trương Khởi Linh gật đầu không nói, chỉ thấy anh đột nhiên phát lực cắm hai ngón tay vào cửa đá rồi bắt đầu xoay.
Một tràng âm thanh máy móc chuyển động vang lên rồi "Ẩm ầm" một tiếng, cánh cửa đá hình bát giác đột ngột co lại về tám hướng, để lộ ra một lối vào.
Cửa đá vừa mở, A Ninh và tên mập lập tức đổi hướng đèn pin, rọi ánh sáng vào bên trong.
Sau cánh cửa đá là một gian mộ thất rộng hơn trăm mét vuông, bên trong chi chít những chiếc quan tài nhỏ. Những chiếc quan tài này giống hệt chiếc mà Trương Hạo và mọi người đã phát hiện khi mới vào mộ.
"Thường thì chôn Kim Đồng Ngọc Nữ cũng chỉ chôn một đôi, trong này có ít nhất hơn trăm chiếc quan tài nhỏ, rốt cuộc ai cần dùng đến nhiều Kim Đồng Ngọc Nữ như vậy?" Dù là tên mập gan dạ cũng phải kinh hãi trước cảnh tượng này.
"Cổ nhân thật là ngu muội, chết rồi còn muốn hại người, vì hắn mà hơn trăm đứa trẻ vô tội mất mạng." Ngô Thiên Chân tức giận nói khi nhìn thấy đầy phòng quan tài nhỏ.
"Được rồi, vào xem xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, Tiểu Tổng Tử vì sao lại dẫn chúng ta đến đây." Trương Hạo nói rồi bước vào mộ thất.
Vừa bước vào mộ thất anh đã cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống mấy độ, gió lạnh thổi từng cơn.
Anh đến gần một chiếc quan tài nhỏ, lật nắp quan tài ra, phát hiện bên trong là thi thể một đứa trẻ sơ sinh, dây rốn vẫn chưa cắt.
Tên mập nhìn thấy thi thể thì nghi hoặc: "Không đúng, Kim Đồng Ngọc Nữ sẽ không vẽ bùa lên người."
Trương Hạo cũng nhận thấy sự bất thường, khi nhìn thấy thi thể này anh luôn cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại không nói được là sai ở đâu.
Lúc này, Dịch Táp và Đinh Ngọc Điệp đi lên phía trước, khoa tay múa chân trước thi thể trong quan tài.
"Nhanh, mở những quan tài khác ra xem có tình huống tương tự không!" Dịch Táp ra lệnh cho Đinh Ngọc Điệp.
"Được, vâng." Đinh Ngọc Điệp đáp rồi vội vàng lật nắp những quan tài gần đó, và thấy tình trạng trong mỗi quan tài đều giống nhau. Bên trong đều là thi thể trẻ sơ sinh, trên người vẽ đầy bùa chú.
"Ta từng thấy trong một cuốn sách cổ, đây là Phong Linh Phù, phong ấn linh hồn người vào trong thi thể, sức mạnh của bùa chú không cần thiết, linh hồn bất diệt." Dịch Táp nhận ra loại bùa chú này.
Nếu cô không nhìn lầm, thì Tiểu Tổng Tử dẫn Trương Hạo và mọi người đến đây chính là muốn họ giúp xóa bùa chú trên người những đứa trẻ.
Dịch Táp nghĩ giống Trương Hạo, cô trực tiếp dùng tay xóa bùa chú trên thị thể.
Một giây sau, mắt cô trợn trắng, như biến thành người khác, dùng giọng nói hùng hồn nói: "Đáng tiếc, thân thể này không còn sống được bao lâu nữa, nhất định phải đổi một thân thể mới!"
Thấy phản ứng của Dịch Táp, Trương Hạo lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
Những thi thể trẻ con này căn bản không phải là Kim Đồng Ngọc Nữ chôn cùng, mà là lọ chứa để chứa đựng ý thức và ký ức!
