Logo
Chương 5: Chín Long lĩnh

"Cậu hai, người kia lợi hại thật đấy, hai ngón tay mà có thể xuyên thủng vách đá cứng như vậy!"

Ngô Thiên Chân kinh ngạc thốt lên.

"Đó là Phát Khâu Chỉ, người ta nói luyện đến mức thượng thừa thì không gì không thể xuyên thủng."

"Rốt cuộc hắn là ai, sao lại biết Phát Khâu Chỉ đã thất truyền?"

"Người nhà họ Trương!"

Trương Khởi Linh là tộc trưởng cuối cùng của dòng họ Trương ở phương Bắc, thân thủ thì khỏi phải bàn.

"Ô ô..."

Sau khi Trương Khởi Linh rút ngón tay ra, phía sau vách đá truyền đến một luồng gió lạnh thấu xương.

"Có gió, vậy phía sau có lối ra!"

Ngô Tam thúc cảm nhận được gió lạnh thì mừng rỡ, vội bước nhanh đến bên cạnh Trương Khởi Linh.

Ông đưa tay sờ soạng trên vách đá một hồi rồi nhíu mày.

Dù biết sau vách đá có lối thoát, nhưng vách đá quá cứng, Tiểu Ca dùng Phát Khâu Chỉ cũng chỉ đục được hai lỗ nhỏ, không thể mở rộng ra được, vậy chẳng phải chúng ta vẫn bị vây chết ở đây sao?

"Tam gia, con khỏe, để con thử xem."

Đại Khuê nghe Tam gia nói không có cách nào phá vách đá, liền xung phong nhận việc.

Hắn tiến đến gần vách đá, giơ xẻng lên bổ mạnh.

"Keng, keng, keng..."

Tiếng kim loại va chạm liên tiếp vang lên, đến khi hắn mệt đến thở hồng hộc mới dừng lại.

Vách đá sau khi bị Đại Khuê công kích liên tục chỉ để lại vài vệt trắng bạc, ngoài ra không hề bị tổn hại gì.

"Cứng quá, đánh mãi mà không thủng."

Bỗng nhiên, Ngô Tam thúc chú ý đến Trương Hạo.

"Tiểu Hạo, cháu khỏe hơn Đại Khuê nhiều, hay là cháu thử xem?"

Không đợi Ngô Tam thúc mở lời, Trương Hạo cũng đã định thử.

Hắn gật đầu, giơ nắm đấm lên đấm mạnh vào vách đá.

Khi nắm đấm của hắn chạm vào vách đá, trong sơn động vang lên một tiếng nổ lớn.

Ngay lập tức, người ta thấy trên vách đá, từ chỗ nắm đấm của hắn lan ra những vết nứt như mạng nhện.

Người chèo thuyền và ông lão chở đồ thấy cảnh này thì sợ đến trợn mắt há mồm, một đấm này mà trúng người mình thì chỉ sợ tan xương nát thịt trong nháy mắt.

Vậy mà lúc đầu mình còn dám có ý đồ với một người đáng sợ như vậy.

Mặt hai người trắng bệch, run rẩy không ngừng, cả người không khống chế được ngã xuống đất.

"Trời ơi, lực của Tiểu Hạo khủng khiếp quá!"

"Đây là thuần túy sức mạnh thể chất!"

Phan Tử quen biết Đại Khuê, biết hắn khỏe đến mức nào, vậy mà hắn đập phá nửa ngày vách đá không hề hấn gì, còn Trương Hạo chỉ một quyền đã đấm ra mấy vết nứt.

Tuy rằng sau lần ở Ngô gia nhà cũ trong vườn hoa, mọi người đã biết Trương Hạo khỏe hơn Đại Khuê.

Nhưng không ai ngờ lại khỏe đến mức này.

Đại Khuê cũng há hốc mồm kinh ngạc, trước giờ hắn vẫn tự hào về sức mạnh của mình, nhưng so với Trương Hạo thì chẳng là gì cả.

Bọn họ còn đỡ, ngay cả Trương Khởi Linh cũng phải liếc mắt nhìn.

Tuy rằng vẫn mặt không cảm xúc, nhưng trong ánh mắt thoáng lộ vẻ kinh ngạc.

"Tiểu Hạo, không ngờ cháu khỏe đến vậy, vậy cháu đấm thêm một phát nữa, vách đá sẽ vỡ ra một cái hang lớn, chúng ta có thể đi qua."

Ngô Tam thúc vui vẻ nói.

Trương Hạo gật đầu, giơ nắm đấm lên đấm tiếp vào vách đá.

Chỉ nghe "Ầm ầm" một tiếng, vách đá cứng rắn đổ sụp xuống.

Hắn sở dĩ không dùng công cụ, vì không công cụ nào cứng bằng nắm đấm của hắn.

Sau khi dung hợp đá kim cương, cơ thể hắn cứng như kim cương, không chỉ đao thương bất nhập, nước lửa bất xâm, mà còn là vũ khí tốt nhất.

Vách đá sụp xuống, một con đường sâu hun hút hiện ra.

"Cậu hai, cậu trâu bò quá, cậu trở nên lợi hại như vậy từ khi nào vậy!"

"Được rồi, trang bị, đồ ăn bị dòng nước cuốn đi gần hết, số còn lại không biết có đủ để chúng ta ra ngoài an toàn không, đừng lãng phí thời gian, mau chóng tìm lối ra thôi."

Trương Hạo nói rồi đi vào đường hầm, những người khác vội vàng đuổi theo.

Người chèo thuyền và ông lão nhìn nhau, cũng lủi thủi theo sau đội.

Trương Hạo vừa đi dọc theo đường hầm không xa, hệ thống đã thông báo.

【 Keng, kí chủ đã đến gần cổ mộ, hoàn thành thăm dò sẽ nhận được phần thưởng dung hợp, hệ thống sẽ căn cứ biểu hiện của kí chủ (tiêu diệt quái vật, độ hoàn thành thăm dò, thương vong của đội, thời gian tiêu hao) để tiến hành khen thưởng, gốc nhận được 1 lần dung hợp. 】

Thì ra đã đến gần cổ mộ.

Hà động này xuyên qua bên dưới Cửu Long Lĩnh, theo người chèo thuyền nói thì mỗi ngọn núi ở Cửu Long Lĩnh đều chôn một vị hoàng đế.

Không biết ngôi mộ này chôn ai, hy vọng không giống như Ngô Tam thúc nói, đã bị trộm mộ đào bới từ lâu.

"Ma, ma kìa!"

Đội đang đi thì Đại Khuê đột nhiên hét lớn, sợ đến mức ngã ngồi xuống đất.

Chỉ thấy phía trước có một bóng trắng lơ lửng giữa không trung.

Phan Tử rọi đèn pin về phía bóng trắng thì thấy hóa ra là một bộ thi thể mặc áo trắng treo lơ lửng.

"Đồ vô dụng, sợ một bộ xác chết, đến cả hai đứa mới xuống mộ lần đầu cũng không bằng."

"Ba, Tam gia, thật sự có ma!"

Ngô Tam thúc trừng mắt: "Câm miệng, còn dám nói bậy bạ mê hoặc lòng người thì lần sau đừng hòng đi theo ta xuống mộ."

Đại Khuê vội vàng im bặt.

Hắn đứng dậy đi theo sau đội, cẩn thận từng li từng tí tiến đến gần bộ thi thể.

Đợi mọi người đến gần bộ thi thể mà nó không có phản ứng gì, lúc này Đại Khuê mới yên tâm.

Đi tiếp, trong đường hầm thỉnh thoảng lại xuất hiện những thi thể treo lơ lửng trên đầu.

Ngô Thiên Chân nhìn những thi thể này thì cảm thán: "Chắc đây đều là người chôn theo, các đế vương thời xưa thật tàn nhẫn, bao nhiêu người vô tội phải bỏ mạng vì tục chôn người."

Ngô Tam thúc lắc đầu: "Thế này đã là gì, có những thứ tàn nhẫn hơn cháu còn chưa thấy đâu, ví dụ như việc rót thủy ngân vào người sống để tạo ra Kim Đồng Ngọc Nữ còn tàn nhẫn hơn nhiều. Sau này cháu xuống mộ nhiều rồi sẽ thấy, đương nhiên sẽ không thấy lạ nữa."

Đoàn người lại đi được một đoạn, lúc này trong đường hầm đột nhiên xuất hiện một tấm bia đá.

Mọi người thấy vậy thì mừng rỡ, có bia đá nghĩa là đã có người đến đây, vậy chắc chắn sẽ có lối ra.

Mọi người bước nhanh đến bên bia đá, muốn tìm manh mối quan trọng.

"Sao trên bia đá lại vẽ bùa quỷ thế này?"

Phan Tử rọi đèn vào bia đá, thấy trên đó toàn những phù hiệu trừu tượng, không ai hiểu gì cả.

"Đây là văn tự của sáu nước thời Chiến Quốc, chắc là văn bia, ghỉ chép cuộc đời của người chủ mộ.”.

Ngô Thiên Chân có nghiên cứu về văn tự cổ đại, liếc mắt đã nhận ra lai lịch của những chữ này.

"Tiểu Tam gia, cháu nói những hình vẽ quỷ quái này là chữ, vậy cháu mau dịch xem trên đó viết gì!"

Ngô Thiên Chân đáp lời rồi cẩn thận nghiên cứu.

"Quỷ Cốc tiên sinh, có tài thông thiên triệt địa, am hiểu sâu quy luật tự nhiên, còn có ảo diệu của thiên đạo..."