Logo
Chương 29: « Thổ Nạp Thuật »! Nội công công pháp!

Việc Hắc Xà bang và Hung Lang bang tranh đấu vốn chỉ giới hạn giữa hai bên, luôn có kiềm chế, không đẩy sự tình đến mức không thể cứu vãn, vì như vậy chẳng có lợi cho ai.

Triệu Thanh vắt óc suy nghĩ xem gần đây đã đắc tội ai, đầu tiên hắn nghĩ đến Lưu gia.

Lưu gia được xem là một gia tộc bản địa ở Trường Thanh huyện, dù thiên về kinh doanh buôn bán, nhưng cũng nuôi dưỡng một đám hộ vệ võ giả, không có thực lực thì không giữ nổi gia sản.

Và gần đây Triệu Thanh có đắc tội với Lưu gia.

"Không thể nào... Xét cho cùng ta chỉ giết một tên gia nô của Lưu gia thôi, với tính cách của Lưu Vĩnh Thắng, gia chủ Lưu gia, không đời nào hắn vì một gia bộc mà liều mạng với chúng ta..."

Triệu Thanh cau mày. Việc Hắc Xà bang có thể làm mưa làm gió ở Trường Thanh huyện không phải vì nội tình thâm hậu, mà vì Hắc Xà bang là "găng tay đen" của quan lại quyền quý Trường Thanh huyện. Lưu gia dù thế nào cũng không dám đối đầu với người đứng sau lưng bọn hắn mới đúng.

"Phải đến gặp Ngô đại nhân... Để ông ấy cảnh cáo Lưu gia một tiếng."

Triệu Thanh nhìn thi thể Lục Văn Tuấn, lòng hắn run lên, nếu thật sự là cao thủ Lưu gia ra tay, hắn nhất định phải cẩn thận!

Tần Khôn đương nhiên không biết những suy tính của Triệu Thanh và đám người. Lúc này, Tần Khôn đã lặng lẽ trở về Trường Thanh huyện.

"Đáng tiếc... Chưa thể giải quyết Triệu Thanh, hắn mới là kẻ chủ mưu giết Trương quản sự! Nhưng cũng không cần vội... Cứ từ từ thôi!"

Trong lòng Tần Khôn dĩ nhiên muốn giết Triệu Thanh nhất, vì hắn là kẻ chủ mưu giết Trương quân sự. Nhưng giờ muốn giết hắn không hề dễ dàng, nên tạm thời thu chút lợi tức trước đã.

Lặng lẽ trở về nhà, trời đã khuya, Tần Khôn liền lên giường đi ngủ, chờ đợi ngày mai đến. Sáng sớm ngày mai, hắn còn phải đến Lưu phủ làm việc.

Một đêm không có chuyện gì xảy ra. Ngày hôm sau, buổi sáng, Trường Thanh huyện yên tĩnh lại trở nên náo nhiệt.

Trận đại chiến xảy ra bên ngoài huyện thành tối qua không hề ảnh hưởng đến người dân thường. Ai làm gì vẫn cứ làm.

Còn Tần Khôn đến Lưu phủ, đi thẳng đến phòng giết gia súc, trên đường gặp Mã Hồng.

"Mã Hồng huynh đệ, chào buổi sáng!"

Tần Khôn khựng lại, lên tiếng chào hỏi Mã Hồng.

Mã Hồng gật đầu, có chút ngạc nhiên nói: "Hôm nay tâm trạng ngươi có vẻ tốt đấy."

Trả thù Hắc Xà bang, giải tỏa bớt những uất ức trong lòng, tâm trạng Tần Khôn thật sự không tệ.

"Vậy à?" Tần Khôn hơi lúng túng, dĩ nhiên không thể nói rõ với Mã Hồng.

"Ha ha, vậy Tần huynh đệ cứ đi làm việc trước đi, không làm lỡ thời gian của ngươi."

Mã Hồng cười ha ha, không có ý định nói nhiều, tùy ý trò chuyện vài câu với Tần Khôn rồi hai người tách ra.

"Sáng sớm gia chủ đã triệu tập đội hộ vệ... Hỏi thăm tung tích mọi người tối qua, nói là Hắc Xà bang có nhân vật quan trọng chết, mà vết thương chí mạng rất giống do 'Thiết Thạch Quyền' của Lưu gia gây ra."

Trong lòng Mã Hồng suy tư. Sáng sớm, Lưu Vĩnh Thắng đã triệu tập các thành viên đội hộ vệ Lưu gia, hỏi thăm động tĩnh của họ tối qua. Có vẻ như có người của Lưu gia đã đánh chết một thành viên chủ chốt của Hắc Xà bang.

Nhưng cuối cùng Lưu Vĩnh Thắng lại loại trừ khả năng đó, vì trong đội hộ vệ không có nhiều người đủ khả năng giết chết một võ giả nhập phẩm. Lưu Vĩnh Thắng hỏi thăm từng người, đều giải trừ được hiềm nghi.

Tất nhiên, dù thật sự là người Lưu gia làm, Lưu Vĩnh Thắng chắc chắn cũng sẽ giả vờ không biết, không thể giao người nhà ra được, làm vậy chỉ là để có câu trả lời với người của Hắc Xà bang mà thôi.

"Không phải võ giả đội hộ vệ Lưu gia làm, chẳng lẽ..."

Mã Hồng bỗng quay đầu nhìn bóng lưng Tần Khôn rời đi, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ. Trương quản sự và Tần Khôn có quan hệ rất tốt, hơn nữa trước đó mình đã nói với hắn về nguyên nhân cái chết của Trương quản sự. Kết quả, tối qua khi Hắc Xà bang và Hung Lang bang giao chiến, có một người áo đen bịt mặt thừa cơ hạ độc thủ, trọng thương không ít bang chúng Hắc Xà bang, còn đánh chết một thành viên chủ chốt.

Thân phận người áo đen bịt mặt kia, Mã Hồng không khỏi liên tưởng đến Tần Khôn!

"Sao có thể... Người chết là thành viên chủ chốt của Hắc Xà bang, chắc chắn là võ giả nhập phẩm. Tần huynh đệ lúc trước luyện võ cùng mình, tiến độ còn kém mình một chút. Dù mình đã gia nhập đội hộ vệ, có gia tộc bồi dưỡng, cũng còn một khoảng cách không nhỏ mới thành võ giả nhập phẩm, hắn còn kém xa hơn..."

Ngay lập tức, Mã Hồng thấy ý nghĩ này thật nực cười, lắc đầu.

Trước đây, để được vào đội hộ vệ, Mã Hồng, Tần Khôn và những người khác đều khổ luyện quyền pháp. Tần Khôn có thể xếp vào top 5, nhưng cuối cùng lại bị loại vì vào Lưu phủ chưa lâu, lại không có bối cảnh gì.

Dù sau này Tần Khôn vẫn tiếp tục tập võ, tiến độ của hắn chắc chắn không thể so sánh với mình, người đã gia nhập đội hộ vệ!

Theo Mã Hồng biết, người áo đen bịt mặt kia có thể liên tiếp trọng thương mấy tên tinh nhuệ Hắc Xà bang trong cuộc giao chiến giữa hai bang, còn có thể toàn thân trở ra, dùng nắm đấm đánh chết một võ giả nhập phẩm, bản thân chắc chắn là võ giả nhập phẩm, thậm chí có thể là võ giả bát phẩm trở lên!

Thực lực như vậy, trong đội hộ vệ Lưu gia cũng có thể đứng hàng đầu, là tinh anh trong tinh anh!

Mã Hồng dĩ nhiên không biết rằng, suy đoán của hắn đã gần với sự thật đến mức nào.

"Nhanh chóng hoàn thành công việc, buổi chiều còn có thể nghiên cứu quyển « Thổ Nạp Thuật » kia."

Tần Khôn tràn đầy động lực hoàn thành công việc, suy nghĩ thì bay xa.

Điều khiến Tần Khôn hơi yên tâm là mọi thứ trong Lưu phủ vẫn diễn ra bình thường. Chuyện xảy ra đêm qua không ai nghi ngờ đến hắn. Điều này cũng bình thường, ai lại nghi ngờ một tên gia nô chứ?

Giữa trưa, hoàn thành công việc, Tần Khôn chào Lý quản sự để xác nhận, đến Quá Trai đường ăn cơm trưa rồi về nhà. Hắn lấy ra một quyển sách từ dưới ván giường, chính là « Thổ Nạp Thuật »!

Đêm qua, sau khi đánh chết Lục Văn Tuấn, Tần Khôn đã tìm thấy quyển sách tên « Thổ Nạp Thuật » trên người hắn. Có vẻ như đây là một bí kíp võ công nào đó. Bây giờ hắn mới có thời gian rảnh để nghiên cứu.

Lật xem « Thổ Nạp Thuật », Tần Khôn thấy trong sách đầy những chữ nhỏ, còn có hình vẽ các tư thế, hoặc ngồi hoặc nằm, bên cạnh có chú thích.

"Quả nhiên là bí kíp võ công!"

Mắt Tần Khôn sáng lên. Quyển « Thổ Nạp Thuật » này đích thực là một bí kíp võ công! Chính xác hơn, đây là một quyển bí kíp nội công!

Với người tập võ, một trong những khó khăn lớn nhất là tìm được công pháp. Các đại môn phái võ thuật đều giữ gìn những bí kíp, tuyệt học của riêng mình, người ngoài khó mà học được.

Như Tấn Khôn, trước đây Lưu Tín dạy đám gia nô tập võ cũng chỉ truyền thụ một bộ "Thiết Thạch Quyền" xoàng xĩnh, còn giữ lại rất nhiều.

Chỉ cần có tiền, học chút quyền cước không phải là việc khó, nhưng điều thực sự khó học là nội công!

Tu luyện ngoại công có ưu điểm là tốc thành, nhưng phần lớn sẽ gây tổn hại cho cơ thể, để lại nội thương, hao tổn tuổi thọ.

Còn nội công thì huyền diệu, tiến triển từ từ, không những vô hại cho cơ thể mà còn có thể kéo dài tuổi thọ.

Nhưng tu luyện nội công không chỉ cần thời gian mà còn cần thiên phú mới có thể thành công.

Phần lớn các gia tộc võ thuật đều giữ nội công tâm pháp như một bí mật truyền nam không truyền nữ, muốn học được quá khó khăn!