Lách mình qua từng con hẻm nhỏ, Lưu Tín bỗng nhiên mừng rỡ, hắn thấy trên đường có năm sáu bóng người mặc giáp, mang theo bình khí, hình như nghe thấy động tĩnh bên này, đang bước nhanh chạy tới.
"Thành vệ binh! Là thành vệ binh!"
Lưu Tín mừng như điên, đám người kia chính là đội tuần tra đêm, rõ ràng là bị động tĩnh bên này thu hút!
"Giết người... Có người giết người... Cứu tôi với!" Lưu Tín vội vã chạy về phía đám binh sĩ, như người chết đuối vớ được cọc.
"Lính tuần tra đêm?"
Ở góc hẻm, Tần Khôn dừng bước, nhìn thấy đội binh sĩ từ xa, khẽ nhíu mày.
"Thôi, quay về giải quyết đám võ giả Hắc Xà bang đã, không nên xung đột với đám lính này."
Tần Khôn suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn thấy không nên mạo hiểm, cần phải lý trí.
Đội tuần tra được trang bị đầy đủ, mặc giáp, mang binh khí bên hông, Tần Khôn tay không tấc sắt, hơn nữa chân khí tiêu hao gần hết, đối đầu với họ vô cùng nguy hiểm.
Lính tuần tra đêm ở Trường Thanh huyện được huấn luyện bài bản, trang bị tốt, không phải lũ ô hợp!
Tần Khôn lặng lẽ rút lui, quay trở lại khu nhà, giết nốt hai vợ giả Hắc Xà bang bị thương nặng không thể trốn thoát, dùng Huyết Hải Thần Chủng hấp thu khí huyết tinh hoa, lấy hết tài vật hữu dụng trên người chúng, rồi nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Hắc Xà bang, kể cả Triệu Thanh, ba người đều chết!
"Ở đây... Hung thủ nhất định ở đây... Mọi... Mọi người cẩn thận..."
Tần Khôn vừa đi không lâu, bên ngoài khu nhà vang lên tiếng Lưu Tín hoảng sợ, run rẩy.
Đội binh sĩ theo Lưu Tín dẫn đường, tiến đến bên ngoài khu nhà.
"Người này là Lưu Tín của Lưu gia? Quả nhiên là thất thế."
Ánh mắt những binh sĩ này lộ vẻ khác lạ, vừa thấy Lưu Tín bị đuổi giết, họ biết ngay là người của Lưu gia, hơn nữa địa vị không thấp, nhưng lại chật vật chạy trốn trong đêm khuya, như bị ai truy sát, thật thảm hại.
Lưu Tín bất an, dù bên cạnh có mấy binh sĩ vũ trang đầy đủ, trong lòng hắn vẫn cầu nguyện gã võ giả áo đen đã rời đi, hắn sợ lại đụng mặt, mất mạng như chơi.
Mấy người lính rút binh khí, mắt cảnh giác, chậm rãi tiến vào sân, quan sát xung quanh, đề phòng bị "hung thủ" trong lời Lưu Tín tập kích.
"Người đó đi rồi... Trong sân không còn ai sống."
Một binh sĩ trẻ tuổi thở phào nói, nhìn cảnh tượng hỗn độn trong sân, máu me lênh láng, xác chết nằm la liệt.
"Người này là Triệu Thanh của Hắc Xà bang? Hắn chết rồi?"
Một binh sĩ trung niên bước nhanh đến trước xác Triệu Thanh, nhìn đôi mắt trừng trừng của hắn, bộ quần áo đẫm máu, trong lòng kinh ngạc, nhận ra thân phận Triệu Thanh.
Triệu Thanh, từ nhỏ tập võ ở Linh Xà võ quán tại Trường Thanh huyện, võ nghệ cao cường, thủ đoạn tàn độc, vì vậy được một số quan lớn, quý tộc để mắt, làm tay sai, xây dựng Hắc Xà bang, sống sung sướng.
Tuy ở Trường Thanh huyện có không ít người lợi hại hơn Triệu Thanh, nhưng e ngại thế lực sau lưng hắn, không ai muốn tự tìm phiền phức.
Vậy mà lại có người giết Triệu Thanh! Đây chẳng phải tất vào mặt kẻ đứng sau hắn sao?
"Có thể một mình giết chết mấy võ giả nhập phẩm, kể cả Triệu Thanh, lại tinh thông ngạnh công, người phù hợp điều kiện này không nhiều..."
Binh sĩ trung niên lẩm bẩm.
Đội trưởng tiểu đội đứng dậy, nhìn Lưu Tín: "Lưu Tín, phiền cậu theo chúng tôi một chuyến, kể lại đầu đuôi sự việc, cả đặc điểm của hung thủ nữa..."
"Vâng... Vâng ạ."
Lưu Tín bị thương nặng, đau đớn khôn nguôi, thân thể suy yếu, chỉ muốn nhanh chóng về nhà tìm phu, tĩnh dưỡng, nhưng lúc này chỉ đành gật đầu miễn cưỡng.
...
Hô!
Trong tiểu viện nhà mình, Tần Khôn lặng lẽ đóng cửa phòng, tháo khăn trùm đầu, thở phào.
"Cũng may mọi thứ suôn sẻ, cuối cùng cũng để Triệu Thanh nhận lấy kết cục xứng đáng."
Tấn Khôn sở lên ngực, khóe miệng nở nụ cười nhẹ nhõm.
Đêm nay đại chiến một trận, tuy bị thương nhẹ, nhưng kết quả lại hoàn mỹ, cuối cùng cũng đạt thành tâm nguyện, đưa kẻ chủ mưu giết Trương quản sự ra công lý!
Có chuyện lo lắng trong lòng mà không giải quyết được, chung quy vẫn thấy khó chịu!
"Nghỉ ngơi thôi, mai còn phải đến Lưu phủ làm việc."
Tần Khôn lập tức lên giường nghỉ ngơi, chờ ngày hôm sau đến.
Lưu phủ, vẫn như thường ngày, gia nhân, người ở từ sáng sớm đã bắt đầu công việc, đêm qua xảy ra chuyện gì dường như không ảnh hưởng gì, Tần Khôn cũng đến phòng giết gia súc làm việc như thường lệ.
Nhưng thực tế, Lưu phủ không hề yên bình.
Trong một đại sảnh ở hậu viện Lưu phủ chật kín người, gia chủ Lưu Vĩnh Thắng xuất hiện.
"Lưu Tín bị thương? Bị thương nặng như vậy? Ai làm?"
Mã Hồng cùng đám đội viên hộ vệ giật mình, nhìn Lưu Tín.
Lưu Tín ngồi bệt trên ghế, mặt tái nhợt, tay phải và ngực đều quấn băng gạc, toàn thân nồng nặc mùi thuốc, vừa rồi Lưu gia chủ đích thân đến nha môn, mới đưa hắn ra ngoài.
Lưu Tín đảo mắt nhìn từng người trong đội hộ vệ, cuối cùng lắc đầu với Lưu Vĩnh Thắng, nói: "Người làm tôi bị thương đêm qua... Không phải người của Lưu gia chúng ta."
Lưu Vĩnh Thắng thở phào: "Tốt, Lưu gia chúng ta không có kẻ phản bội."
"Gia chủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phản bội? Phản bội gì?"
Một người Lưu gia không nhịn được hỏi, không biết chuyện gì.
Lưu Vĩnh Thắng chậm rãi nói: "Đêm qua... Có người tập kích Lưu Tín, người này võ công cao cường, làm Lưu Tín trượng thương, suýt mất mạng, người này dùng quyền pháp... Rất giống Thiết Thạch Quyền của Lưu gia chúng ta."
"Cái gì?"
Lời này như sét đánh ngang tai, mọi người trong đại sảnh kinh hãi.
"Lưu Tín luyện Thiết Bố Sam đến cảnh giới tiểu thành, có thể đánh bại Lưu Tín, làm hắn trọng thương đến vậy, ít nhất phải là võ giả bát phẩm, thậm chí thất phẩm..."
"Hung thủ dùng Thiết Thạch Quyền? Đây chẳng phải quyền pháp tách ra từ Thiết Bố Sam sao?"
Mọi người Lưu gia, đội hộ vệ kinh ngạc, ngoài việc kinh ngạc có người làm Lưu Tín bị thương đến vậy, họ còn giật mình vì Lưu Vĩnh Thắng nói hùng thủ dùng Thiết Thạch Quyền!
Đây cũng là lý do khiến Lưu Vĩnh Thắng triệu tập tất cả đội viên hộ vệ.
Đêm qua, đối phương sử dụng chiêu thức quyền pháp gần như giống hệt Thiết Thạch Quyền!
