Logo
Chương 66: Một hổ giết nhóm dê! Máu tươi ngay tại chỗ!

"Giết!"

Lão Đao ra tay lạnh lùng, đúng như dự tính. Ngay khi hắn rút đao, sáu bảy võ giả khác, đóng vai khách trà, cũng đồng loạt xông lên tấn công, đao kiếm vung tới tấp từ mọi phía.

Lão Đao rung cổ tay, trường đao vẽ một vòng sáng loáng như tuyết, đỡ gạt những đòn tấn công tới tấp.

"Keng keng keng!"

Tiếng kim loại va chạm liên hồi vang lên, tóe lửa chói mắt.

Tần Khôn nằm sấp trên bàn, giả vờ bất tỉnh. Không cần nhìn, chỉ cần nghe thôi cũng đủ biết trận chiến này quyết liệt đến mức nào.

Lão Đao quả thực không tầm thường, là một cao thủ đao pháp hiếm có.

Nhưng những kẻ vây công hắn cũng đều là võ giả, hơn nữa hắn còn trúng thuốc mê. Trong không gian chật hẹp này, một mình chống lại nhiều người, cơ hội thắng gần như bằng không!

Quả nhiên, Lão Đao càng vận động mạnh, khí huyết lưu thông càng nhanh, thuốc mê càng phát tác dữ dội, trước mắt hắn đã bắt đầu nhòe đi.

"Xuy!"

Trong cơn tuyệt vọng, Lão Đào liều mạng phản công, như một con thú dữ bị nhốt, chém bay đầu một tên võ giả không kịp né tránh. Cái đầu lìa khỏi cổ bay lên không trung, đôi mắt còn nguyên vẻ kinh hoàng.

"Xuy xuy xuy!"

Cùng lúc đó, vai và bụng Lão Đao liên tiếp trúng đao, lưng còn bị gã nam tử lùn như quỷ mị đánh một chưởng. Lão Đao không trụ được nữa, lảo đảo ngã ra, phun ra một ngụm máu, trường đao văng khỏi tay.

Lão Đao còn muốn vùng vẫy, nhưng mấy tên võ giả đã xông tới, đè chặt hắn xuống, khiến hắn không còn chút sức phản kháng.

Một trận ác chiến chớp nhoáng diễn ra trong quán trà, nhanh chóng phân định thắng bại. Gã nam tử lùn và đồng bọn đã phải trả giá bằng một mạng người để bắt sống Lão Đao đang trúng thuốc mê.

"Mẹ nó... Hắn giết Lão Tứ rồi! Tạo phải phế hắn! Để hắn cả đời này đừng hòng cầm nổi dao nữa!"

Một gã võ giả áo lam mắt đỏ ngầu, tức giận vì đồng bọn vừa chết, muốn phế tay Lão Đao ngay tại chỗ.

Nhưng gã nam tử lùn vội ngăn lại: "Lão Ngũ, bình tĩnh! Chủ nhân muốn bắt sống!"

Có kẻ thuê bọn chúng đối phó Lão Đao, và hứa trả thêm tiền nếu bắt sống được. Nếu gã áo lam chém đứt tay Lão Đao, có khi hắn sẽ mất máu mà chết.

Gã áo lam hít sâu vài hơi, cố gắng bình tĩnh lại.

"Đại ca, ở đây còn một thằng nhóc... Chắc chỉ là người đi đường thôi, xử lý thế nào?"

Một tên lên tiếng, chỉ vào Tần Khôn đang "bất tỉnh" trên bàn.

"Nó thấy mặt bọn mình rồi, giết đi!"

Gã nam tử lùn đóng vai tiểu nhị nhặt một con dao găm dính máu trên đất lên lau lau, đáp gọn lỏn.

Tuy Lão Đao là một hiệp khách đơn độc, không có đồng bọn, nhưng nếu tin tức lộ ra ngoài thì sẽ rất phiền phức. Giết người diệt khẩu là thượng sách!

"Các... Các ngươi là nhắm vào ta mà đến... Cần gì phải hại người vô tội?"

Lão Đao nhổ ra ngụm máu, nghiến răng tức giận nói. Trong lòng hắn cảm thấy áy náy, biết mình đã liên lụy đến chàng trai vô tội kia.

"Mày còn lo cho được bản thân không mà bày đặt quan tâm người khác?" Gã nam tử lùn cười khẩy.

"Cái thế giới này đúng là loạn thật... Đi ngang qua quán trà uống ngụm nước cũng gặp họa sát thân! Tiếc thật... Xui xẻo chỉ dành cho các ngươi thôi!"

Tần Khôn nằm sấp trên bàn giả vờ hôn mê, nghe được cuộc đối thoại, trong lòng trào dâng cơn giận dữ và sát ý.

Hắn chỉ là vô tình đi ngang qua, không hề liên quan đến ân oán của chúng. Nhưng chúng lại dễ dàng định đoạt mạng sống của hắn, khiến sát ý trong lòng Tần Khôn sôi trào. Một lũ cừu non lại mơ tưởng giết được mãnh hổ sao?

"Xin lỗi... Chết không đau đớn gì đâu, coi như mày may mắn!"

Một gã gầy gò cầm đao tiến đến trước mặt Tần Khôn. Hắn không chút do dự giơ đao lên, nhắm vào gáy Tần Khôn mà chém xuống.

Nhưng đột nhiên, gã gầy gò cảm thấy tim mình khẽ run lên, một cảm giác nguy hiểm tột độ lóe lên trong đầu. Hắn lờ mờ nhận ra có điều chẳng lành, nhưng đã muộn!

Tần Khôn vốn đang nằm sấp trên bàn đột ngột bật dậy. Tay phải hắn như mũi tên, như búa tạ, giáng thẳng vào cổ gã gầy gò.

"Răng rắc!"

Kình lực khủng khiếp đánh nát cổ gã gầy gò, khiến nó vặn vẹo, nứt toác. Đầu hắn ngoẹo sang một góc quái dị, miệng mũi trào máu, mắt trợn trừng, đầy tơ máu. Hắn lảo đảo lùi lại vài bước, ngã vật xuống đất, thân thể run rẩy, tắt thở. Hắn không còn cơ hội sống sót!

"Các ngươi... Đều đáng chết!"

Tần Khôn nhìn quanh, mặt không chút biểu cảm, phủ một tầng sương lạnh. Ngay khi chúng quyết định giết hắn để bịt miệng, chúng đã tự định đoạt số phận của mình rồi!

"Cái gì? Còn có một tên nữa?"

Gã nam tù lùn và đồng bọn kinh ngạc tột độ. Chúng kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ nhìn cái xác vừa ngã xuống,

Trong mắt chúng, Tần Khôn chỉ là một người đi đường ăn mặc giản dị, vô tình đụng phải chúng. Coi như hắn xui xẻo, phải chết. Nhưng không ngờ hắn lại đột ngột phản kháng, giết chết một trong số chúng!

"Chẳng lẽ là đồng bọn của Tạ Kình?" Gã nam tử lùn nghi ngờ.

"Hắn giết Lão Bát! Đừng để nó thoát! Chém nó thành trăm mảnh, báo thù cho Lão Bát!"

Một tiếng gầm bi thiết vang lên, tràn ngập sát ý. Một gã áo xám nhìn thấy đồng bọn chết thảm, gào thét những người còn lại cùng xông lên, chém Tần Khôn thành trăm mảnh.

Trong lều trà, mấy tên cầm đao xông về phía Tần Khôn, mặt mày dữ tợn.

Tần Khôn không hề sơ suất. Những kẻ này đều có võ công, lại có vũ khí trong tay, vẫn là mối đe dọa không nhỏ!

"Hồng hộc!"

Hai bên tả hữu, mỗi bên một tên xông tới, trường đao rít gió, xé gió rợn người, để lại những vệt tàn ảnh.

Thiết Bố Sam. Thiết Trảo Công!

Nhưng dưới con mắt tinh tường của Tần Khôn, hai nhát đao này chậm chậm như thước phim quay chậm. Tần Khôn xòe hai tay, năm ngón tay cong lại thành trảo, nhanh như chớp chớp lấy sống đao!

Thiết Bố Sam là tổng hợp của nhiều môn ngạnh công, bao gồm quyền, chưởng, cước... Tuy đều là những chiêu thức cơ bản, không hề huyền ảo, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, đủ để đối phó!

"Cái gì?"

Hai tên võ giả giật mình. Nhát đao của chúng bị Tần Khôn tóm chặt lấy sống đao, dù chúng có cố sức thế nào cũng không thể nhích thêm một ly.

Tần Khôn nắm chặt sống đao, dùng sức vặn. Một luồng xoắn ốc kình lực mạnh mẽ khiến hai tên võ giả đau nhức năm ngón tay, không thể giữ nổi chuôi đao, đành buông tay!

"Chết!"

Tần Khôn túm lấy sống đao, trực tiếp dùng chuôi đao đâm mạnh về phía trước!

"Xuy!"

Chuôi đao vốn không sắc bén, nhưng dưới lực tay khủng khiếp của Tần Khôn, nó xé rách cơ bắp của hai tên, đâm thẳng vào ngực chúng, máu tươi bắn ra.

Hai tên võ giả lảo đảo lùi lại, ngã vật xuống đất, mắt trợn trừng. Chúng không thể ngờ mình lại chết dưới chuôi đao!

"Âm!"

Một luồng gió mạnh đánh tới từ sau lưng. Một tên sở trường chưởng pháp thừa cơ đánh lén Tần Khôn từ phía sau. Người thường trúng phải chưởng này chắc chắn sẽ gãy xương, tổn thương tim. Nhưng tên võ giả kia thì ngây dại, cảm giác như chưởng của mình đánh vào một bức tường sắt dày nặng. Kình lực của hắn không thể xuyên qua cơ bắp của Tần Khôn mà đã bị hóa giải hoàn toàn.

Tần Khôn vóc dáng vạm vỡ như hổ, lại luyện Thiết Bố Sam tiểu thành, dù là Cửu Thủ Lĩnh của Hắc Kỳ Quân cũng khó lòng gây thương tổn cho hắn, huống chi là một võ giả cấp Cửu Phẩm, chẳng khác nào gãi ngứa.

Tần Khôn mặt không chút biểu cảm, không thèm quay đầu, vung tay tát một phát.

"Ầm!"

Cái tát mạnh như trời giáng khiến đầu tên vô giã kia vỡ toác, văng tung tóe như tượng gỗ nát. Thân thể hắn run rẩy, tắt thở!

Chỉ trong vài nhịp thở, đám võ giả trong quán trà đã thương vong hơn phân nửa.

"Hắn... Hắn là quái vật sao?"

Hai ba tên còn lại tái mét mặt mày, đột ngột dừng tấn công, kinh hãi nhìn chàng trai áo đen như một vị sát thần. Một luồng sát khí vô hình, tanh tưởi khiến chúng, những kẻ quen liếm máu trên lưỡi đao, run rẩy cả người, tim như ngừng đập.

Chúng đều là những kẻ có võ nghệ, quen với việc liếm máu trên lưỡi đao. Hợp lực lại còn bắt sống được cả cao thủ như "Tạ Kình". Nhưng trước mặt Tần Khôn, chúng lại mỏng manh đến lạ thường. Bất kỳ quyền cước nào của Tần Khôn cũng là những đòn trí mạng không thể chống đỡ!

Trung Tâm Phẩm, trăm người địch, không phải là nói suông!