Logo
Chương 72: Quyền nát cự linh! Sất tay áo như rồng! (quỳ cầu đầu đặt trước) (1)

"Cái gì?"

Tạ Kính hoài nghi mình nghe lầm, kinh ngạc nhìn Tần Khôn. Hắn biết Tần Khôn không phải hạng tầm thường, nhưng đám sơn phỉ này không phải quân ô hợp, mà là tinh nhuệ Hắc Lộc trại do Cự Linh Chưởng Vương Kế dẫn dắt. Bọn chúng toàn lũ liếm máu trên lưỡi đao, khát máu thích giết người. Hai người bọn họ liên thủ may ra mới đối phó được.

Đây là đánh nhau thật sự, song quyền nan địch tứ thủ, trúng một đao là mất mạng chứ không phải trò đùa!

Huống chi Tần Khôn còn bảo Tạ Kính đừng ra tay, một mình hắn muốn đấu với cả đám tội phạm này sao?

Rõ ràng là Tần Khôn không đùa, không cho Tạ Kính ra tay là để hắn khỏi "cướp đầu". Tần Khôn nhất định phải tự tay giết mục tiêu thì Huyết Hải Thần Chủng mới có tác dụng, mới hấp thu được khí huyết tinh hoa.

Ánh mắt Tạ Kính lóe lên, hắn nghĩ Tần Khôn không phải kẻ ngốc, dám quyết định vậy hẳn phải có tự tin. Tạ Kính gật đầu: "Vậy Tần huynh đệ cứ việc, ta sẽ yểm trợ bên ngoài!"

Tạ Kính đặt tay lên chuôi đao, sẵn sàng ra tay.

Tần Khôn bước nhanh về phía đám sơn tặc, giọng lạnh băng: "Giờ rút lui vẫn kịp, nếu không... chết hết!"

"Tự tìm đường chết!"

Vương Kế sầm mặt. Hắn đã nói rõ Quách Nguyên Lương là người của Hắc Lộc trại, tên võ giả Hiệp Nghĩa hội này còn dám dây dưa? Dù Vương Kế không muốn Hiệp Nghĩa hội thành kẻ thù, nhưng đối phương láo xược, ngông cuồng như vậy thì chỉ có nước chém thành trăm mảnh để thị uy!

"Thằng kia hình như là 'Khoái đao' của Hiệp Hội... Nhưng có Vương Kế ở đây, hai thằng hỗn trướng này đúng là tự tìm cái chết!"

Quách Nguyên Lương thầm cười lạnh.

Dù che mặt, Quách Nguyên Lương vẫn đoán ra thân phận Tạ Kính qua vũ khí. Hắn là cao thủ khoái đao có tiếng trong Hiệp Nghĩa hội. Còn Tần Khôn thì đúng là đồ không biết sống chết, dám chọc giận Vương Kế thì chỉ có đường chết.

"Giết hắn!"

Vương Kế mặt lạnh như băng, ra lệnh.

"Giết!"

Mấy tên sơn phỉ Hắc Lộc trại tranh nhau xông lên đánh Tần Khôn, hiểu rằng đây là cơ hội tốt để thể hiện trước mặt Vương Kế.

Xuy!

Ba bốn tên sơn phỉ Hắc Lộc trại rút đao kiếm, từ nhiều hướng chém tới Tần Khôn, quyết một nhát cắt thịt xẻ xương!

Thiết Bố Sam! Thiết Y Công!

Đối mặt đao kiếm, Tần Khôn tay không tấc sắt không hề nao núng, Hắn dồn kinh lực vào tay áo, vung mạnh, phát ra tiếng nổ đùng đoàng như roi sắt quất vào đao kiếm.

Tay không đấu với vũ khí là cực kỳ bất lợi, nên Thiết Bố Sam có thêm "Thiết Y Công" để ứng phó binh khí, dùng quần áo làm vũ khí. Tuy nhiên độ khó khá cao, phải luyện Thiết Bố Sam đến tiểu thành mới có hiệu quả, nếu không sẽ thành vụng về.

Nhưng Tần Khôn nội ngoại kiêm tu, chân khí hùng hậu truyền vào tay áo đủ sức chống lại đao kiếm sắc bén.

Vì thế, Tần Khôn cố ý may áo dài tay để tiện thi triển "Thiết Y Công".

"Keng keng keng!"

Tay áo Tần Khôn liên tục quất vào đao kiếm, tạo ra tiếng kim loại va chạm chói tai.

"A!"

Ba tên võ giả kêu la thảm thiết, cảm thấy có sức mạnh ngàn cân quất vào binh khí của chúng. Cự lực chấn động làm miệng hổ rách toạc, xương ngón tay gãy vụn, binh khí văng ra.

Chưa kịp phản ứng, Tần Khôn đã dồn lực vào tay áo, giáng thẳng xuống đầu chúng.

"Đùng đùng! Đùng đùng! Đùng đùng!"

Liên tiếp tiếng nổ vang lên, đầu ba tên vô gia như bị thiết côn đập, vỡ toác, não và máu bắn tung tóe lên mặt đồng bọn khiến chúng ngây người.

Chúng còn đang ngơ ngác thì Tần Khôn không hề dừng tay, thi triển Thiết Y Công khổ luyện đến cực hạn, tay áo vung vẩy như rắn sắt cuồng loạn!

"Phanh phanh phanh!"

Tay áo quét qua, kình lực quán chú cùng kỹ xảo siêu phàm khiến mỗi đòn đều có sát thương kinh người. Mấy tên sơn phỉ hoặc vỡ đầu, hoặc gãy xương. Trong chốc lát người ngã ngựa đổ, bụi mù hòa lẫn máu tươi!

"Khủng... khiếp... Lợi... hại..."

Tạ Kính nuốt nước bọt, mắt đầy kinh ngạc khi chứng kiến cảnh Tần Khôn ra tay. Tần Khôn đánh có một vẻ đẹp vũ lực, như hổ dữ đối mặt bầy cừu non, nghiền ép và tàn sát.

"Chết đi cho ta!"

Một tiếng gầm giận dữ vang lên. Một gã áo xanh cầm Lang Nha Bổng nặng trịch, vung mạnh như gió, bổ thẳng vào đầu Tần Khôn. Gã áo xanh này là võ giả nhập phẩm, thuộc hàng tinh anh trong Hắc Lộc trại.

Đối mặt binh khí nặng như vậy, dùng tay áo đỡ là hành động dại dột. Tần Khôn không mạo hiểm, tay phải chộp lấy một tên sơn phỉ bên trái như bắt gà con, túm lấy cổ hắn làm lá chắn.

"Ầm!"

Lang Nha Bống nện vào lưng tên sơn phi, lặp tức hắn trợn mắt, xương sống vỡ vụn, máu thịt be bét, miệng trào máu.

Gã áo xanh giật mình, vội thu Lang Nha Bổng, định vung tiếp thì bỗng trợn tròn mắt. Tần Khôn xách tên sơn phỉ lên, vung tay hất mạnh, hắn nặng hơn trăm cân bay ra như đạn pháo, đập vào gã áo xanh không kịp lùi.

"Răng rắc!"

Gã áo xanh bị đập gãy xương ngã lăn xuống đất, phun ra máu lẫn mảnh vụn nội tạng!

Sau lưng có tiếng gió rít, Tần Khôn không quay đầu lại, tung cú đá hậu như bọ cạp vẫy đuôi.

"Oanh!"

Bụng tên sơn phỉ bổ đao sau lưng lõm vào, xương sống gãy rời. Khi hắn ngã xuống đất thì đã hấp hối, nội tạng nát bét, không còn đường sống!

Hổ vào bầy dê!

Đó là từ ngữ đầu tiên hiện ra trong đầu mọi người. Đám sơn phỉ Hắc Lộc trại hung hãn trước mặt Tần Khôn chẳng khác nào bầy dê chờ làm thịt. Mỗi quyền mỗi cước của hắn đều nặng nề đáng sợ, trúng là chết, chạm là bị thương.

Không chỉ vậy, ngũ giác của Tần Khôn nhạy bén hơn cả dã thú. Dù bị nhiều người vây công, hắn vẫn nhìn rõ các đòn tấn công từ mọi phía và bình tĩnh ứng phó.

"Chết tiệt... Hiệp Nghĩa hội có cao thủ như vậy sao?"

Chỉ trong chốc lát mà phe mình đã thương vong sáu bảy người, Vương Kế giật mạnh khóe miệng, trong lòng hối hận vì đã cố che chở Quách Lương Nguyên.

Nhưng hối hận đã muộn. Đã thành kẻ địch thì phải dốc toàn lực tiêu diệt. Vương Kế lộ vẻ hiểm độc: "Ta muốn giết ngươi!"

"Cẩn thận!"

Tạ Kính lớn tiếng nhắc nhở từ xa, thấy Vương Kế đang tiến lại gần Tần Khôn.

Oanh!

Vương Kế vóc dáng cao lớn di chuyển, nhanh chân áp sát Tần Khôn. Hắn cao lớn, nhất là đôi bàn tay, to hơn người thường rất nhiều. Đôi bàn tay to lớn, dày nặng khiến hắn trông như một vị cự thần. Chỉ riêng cảm giác áp bức đã khiến người ta khó thở, tim đập thình thịch, bất an lo sợ.