"Chạy... Chạy mau!"
Vốn đã có bảy, tám người bị Tần Khôn đánh chết, thêm việc Vương Kế bỏ mạng, đám sơn phỉ Hắc Lộc trại này hoàn toàn mất hết dũng khí tử chiến, không chút do dự hoảng sợ bỏ chạy về phía bốn phương tám hướng!
"Đừng để một tên nào thoát!"
Trong mắt Tần Khôn lóe lên sát khí kinh người. Đám sơn phỉ Hắc Lộc trại này, trong mắt hắn chẳng khác nào chất dinh dưỡng cho Huyết Hải Thần Chủng. Mỗi một tên ít nhất cũng đáng giá mười, thậm chí mấy chục con gia súc lớn cộng lại. Để sót một tên nào chẳng khác nào tổn thất lớn!
"Ầm!"
Tần Khôn tung một cước đá ngang, hắn văng một tên sơn phi. Tên sơn phi đó bị vặn vẹo cả phần eo, nội tạng vỡ nát, ngã xuống đất bất động.
"Răng rắc!"
Một tên sơn phỉ khác thấy Tần Khôn không định tha cho mình, nghiến răng nghiến lợi, vung đao chém tới. Nhưng Tần Khôn chân khí quán chú vào tay áo, vung lên một cái, xương cốt tên sơn phỉ kia liền gãy vụn.
Đồ sát! Hoàn toàn là một cuộc đồ sát đơn phương!
"Trốn đi đâu!"
Trong đám đông, Quách Nguyên Lương muốn thừa cơ bỏ trốn, nhưng Tạ Kính, người luôn túc trực bên cạnh để hỗ trợ, đương nhiên không thể để con mồi quan trọng này chạy thoát. Hắn lập tức rút trường đao bên hông, chặn đường Quách Nguyên Lương. Trường đao trong tay vạch ra liên tiếp tàn ảnh, vừa nhanh vừa hiểm.
"Hiệp Nghĩa hội tha cho ta lần này... Ta biết sai rồi, sau này nhất định thay đổi hoàn toàn!"
Quách Nguyên Lương vội vàng thi triển thân pháp đến cực hạn, né tránh khoái đao của Tạ Kính, miệng không ngừng cầu xin tha thứ, mong Hiệp Nghĩa hội nương tay.
"Một khi chúng ta đã đến, ngươi đừng hòng sống sót rời khỏi đây!"
Nhưng Tạ Kính dĩ nhiên không nương tay. Chỉ vài đường đao, Quách Nguyên Lương đã liên tiếp trúng chiêu.
"Quái vật... Quái vật!"
Một tên sơn phỉ chân run lẩy bẩy, để chạy nhanh hơn, hắn vứt bỏ cả binh khí mang theo. Tim hắn đập như trống dồn, chỉ hận không mọc thêm được hai cái chân.
"Răng rắc!"
Nhưng tên sơn phỉ chân run lẩy bẩy này rất nhanh đã ngừng chạy. Hắn cảm thấy sau lưng có một bóng đen khổng lồ ập tới. Một đôi bàn tay to khỏe từ phía sau túm lấy đầu hắn, hung hăng vặn một cái.
Ngay lập tức, đầu tên sơn phỉ bị vặn một trăm tám mươi độ, mặt quay ra sau lưng. Hắn trừng trừng mắt nhìn thấy Tần Khôn phía sau với khuôn mặt che kín, không rõ hình dáng, chỉ thấy đôi mắt lạnh băng.
"Tiếp theo!" Đám sơn phỉ chạy tán loạn, Tần Khôn giải quyết xong mục tiêu trong tay, lập tức đuổi theo mục tiêu tiếp theo.
Tần Khôn thể phách kinh người, chẳng khác nào một con mãnh thú hình người. Chạy băng băng nhanh như gió, mang theo một trận kình phong, khiến đám cỏ dại ven đường bị ép cong rạp xuống.
Chỉ cần mục tiêu còn trong tầm mắt, hắn có thể đuổi kịp trong vài nhịp thở, và dễ dàng bóp chết!
Một lúc sau, trong núi tiếng kêu thảm thiết, tiếng cầu xin tha thứ dần tắt lịm, Tần Khôn cũng ngừng truy sát.
"Hộc... Hộc..."
Tấn Khôn thở hồng hộc, giữa mũi miệng phả ra làn khói trắng, đó là nhiệt lượng và mồ hôi bốc hơi do vận động mạnh và khí huyết sôi trào tạo thành.
"Hình như còn hai, ba người chạy thoát... Thôi vậy..."
Tần Khôn cố gắng ổn định lại khí huyết đang xao động, lẩm bẩm.
Hai ba chục người, hoảng loạn bỏ chạy tứ phía, theo các hướng khác nhau. Với thực lực của Tần Khôn, thực tế khó lòng tiêu diệt hết sạch bọn chúng. Tuy rằng tám, chín phần sơn phỉ đã bị Tần Khôn đánh giết, vẫn còn vài tên trốn thoát được, nhưng cũng không còn quan trọng.
"Khí huyết tinh hoa thật dồi dào!"
Điều khiến Tần Khôn hưng phấn là từng đạo khí huyết tinh hoa thô to liền tiếp bị Huyết Hải Thần Chủng trong thức hải hấp thụ, không ngừng luyện hóa, lớn mạnh bản thân, đồng thời phụng dưỡng Tần Khôn, cải thiện thể chất của hắn.
Trước đây, Tần Khôn làm việc trong phòng giết mổ nhà họ Lưu, giết chủ yếu là gà, vịt, cá, dê và các loại gia súc cỡ vừa và nhỏ.
Còn lợn, trâu và các loại gia súc lớn thì tương đối ít. Trong khi đó, đám sơn phỉ Hắc Lộc trại này phần lớn đều luyện võ, khí huyết tinh hoa vượt xa gia súc lớn. Mỗi một tên có thể sánh ngang mười con trở lên gia súc lớn!
Đặc biệt là tam thủ lĩnh Hắc Lộc trại Vương Kế, một mình hắn mang lại lượng khí huyết tinh hoa có thể sánh ngang gần trăm con gia súc lớn!
Huyết Hải Thần Chủng vốn dựa vào giết chóc để trưởng thành và lớn mạnh. Kẻ càng mạnh, càng mang lại nhiều chất dinh dưỡng cho Huyết Hải Thần Chủng. Muốn nó trưởng thành đến cực hạn, "núi thây biển máu" không chỉ là một câu nói suông.
Huyết Hải Thần Chủng không ngừng phung dưỡng năng lượng tinh thuần, tẩy luyện thân thể Tần Khôn. Điều này khiến tâm tình Tần Khôn có chút xao động, không tự chủ trầm mê, dường như muốn chìm đắm trong núi thây biển máu này!
"Xem ra... sức mạnh của Huyết Hải Thần Chủng tuy lớn, nhưng cũng có tác dụng phụ nhất định. Kiểu giết chóc này rất dễ khiến người ta lạc lối, biến thành dã thú khát máu, chỉ biết giết chóc!" Nhưng rất nhanh, Tần Khôn cưỡng ép thoát khỏi trạng thái đó. Trong lòng hắn chấn động, ý thức được tác dụng phụ của Huyết Hải Thần Chủng không hề nhỏ.
Lần giết chóc trắng trợn này, suýt chút nữa đã ảnh hưởng đến tâm cảnh của Tần Khôn!
"Có thể giết người... nhưng không thể lạm sát, chỉ giết kẻ đáng chết! Như vậy ta mới không thẹn với lương tâm!"
Tần Khôn nhìn những thi thể trên đất, lẩm bẩm. Giết một kẻ xấu, có thể cứu mười người vô tội, vậy thì là làm việc thiện. Chỉ cần giữ vững bản tâm, hắn không cần lo lắng việc giết chóc vô biên sẽ khiến hắn lạc lối trong núi thây biển máu!
"Tần huynh, ta đã bắt được Quách Nguyên Lương."
Thu lại tâm tình, Tần Khôn quay trở lại bên ngoài miếu hoang, thấy Tạ Kính. Tạ Kính thấy Tần Khôn trở về liền nói.
Quách Nguyên Lương lúc này đầy vết đao, máu chảy đầm đìa, quỳ rạp trên đất, run rẩy, mặt trắng bệch. Hắn hiển nhiên không phải đối thủ của Tạ Kính, nên bị bắt sống.
"Ừ, vất vả rồi." Tần Khôn gật đầu. Tạ Kính đến giúp hắn, sẽ không tranh công.
"Quách Nguyên Lương này, Hiệp Nghĩa hội các ngươi có cần sống không?"
Tấn Khôn nhìn Tạ Kính.
"Sống chết đều được..." Tạ Kính nói.
Quách Nguyên Lương từng tấn công các thôn trấn được Hiệp Nghĩa hội bảo vệ, dẫn đến nhiều người thiệt mạng. Vì vậy, Hiệp Nghĩa hội mới truy sát hắn và treo thưởng. Họ có thể đưa Quách Nguyên Lương còn sống đến thôn trấn đó, xử tử trước mặt mọi người như một sự răn đe, hoặc có thể giết luôn rồi mang đầu về.
"Vậy thì mang xác về đi! Mang sống bất tiện!"
Tần Khôn mở miệng nói. Quách Nguyên Lương cũng là người luyện võ, có thể cung cấp không ít khí huyết tinh hoa cho hắn, nhất định không thể lãng phí.
"Tha..."
Quách Nguyên Lương mặt trắng bệch nghe thấy lời nói lạnh lùng vô tình của Tần Khôn, lập tức mở to mắt, còn muốn nói gì đó, nhưng Tần Khôn đã ấn một tay lên đầu hắn.
"Răng rắc!"
Đầu Quách Nguyên Lương gục xuống, máu tươi lẫn dịch não chảy ra. Toàn thân hắn mềm nhũn ngã xuống đất.
"Tần Khôn này... so với ta tưởng tượng còn bất phàm và nguy hiểm hơn!"
Thấy cảnh này, Tạ Kính âm thầm nuốt nước bọt.
Bản thân Tần Khôn chẳng những tuổi còn trẻ đã có thực lực lục phẩm, mà điều khiến hắn kinh hãi hơn là người này dường như cực kỳ thích giết chóc. Đối mặt kẻ địch đã mất khả năng phản kháng, hắn cũng không chút do dự ra tay giết chết. Giết người đối với hắn chẳng khác nào giết gà, không hề có chút gánh nặng trong lòng!
Tần Khôn dĩ nhiên không biết Tạ Kính đang nghĩ gì. Hắn nói: "Trong miếu còn có người sống, vào xem thử đi."
