"Trịnh Bắc Viễn, ngươi dám động thủ với ta, vậy thì chỉ có một con đường... Chết!"
Trong mắt Tần Khôn lóe lên hung quang. Trịnh Bác Viễn vừa đến đã dốc toàn lực, rõ ràng muốn một kích giết chết Tần Khôn ngay tại chỗ. Tần Khôn cũng không khách khí, dám ra tay với hắn, Tần Khôn chỉ có thể tiễn hắn lên đường!
"Hổ Ma, dừng tay! Có gì từ từ nói!"
Hai gã đường chủ Hiệp Nghĩa hội trung thành với Trịnh Bác Viễn, sau cơn chấn kinh, vội vàng đứng dậy, muốn ngăn cản Tần Khôn, sợ Trịnh Bác Viễn mất mạng dưới tay hắn.
"Cút!"
Tần Khôn sải bước tới, vung mạnh tay áo. Hai gã đường chủ Hiệp Nghĩa hội chỉ cảm thấy như bị hai cột sắt đánh vào ngực. Hai người này thực lực không hề tầm thường, khó có đối thủ ở hạ tam phẩm, vậy mà như con rối bị rút xương, hộc máu văng ra ngoài.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người trong Hiệp Nghĩa điện trợn mắt há hốc mồm, da đầu tê dại, toàn thân lạnh toát.
Hổ Ma, kim bài hành hiệp giả của Hiệp Nghĩa hội, mỗi lần ra ngoài hành hiệp đều giết người, chưa từng thất thủ. Hắn từng một mình đánh chết tam đương gia Hắc Lộc trại giữa vòng vây hai ba mươi người mà thành danh, khiến người ta suy đoán thực lực của hắn đến mức nào.
Có người cho rằng hắn có chiến lực trung tam phẩm, nhưng ít ai từng thấy hắn ra tay, cũng không có chiến tích giao đấu với võ giả trung tam phẩm, nên thực lực cụ thể vẫn còn là một dấu hỏi.
Nhưng hôm nay, trong đại điện Hiệp Nghĩa hội, Hổ Ma lâu không lộ diện vừa ra tay đã khiến tất cả kinh ngạc. Chỉ một kích, tân nhiệm hội chủ Trịnh Bác Viễn đã bị trọng thương đến thổ huyết. Phất tay áo, hai đường chủ có thể xếp vào top mười của Hiệp Nghĩa hội đã bay ra ngoài! Vượt xa sức tưởng tượng của mọi người!
Thực lực này đâu chỉ là trung tam phẩm? Hung hãn như ma! Không hổ danh Hồ Ma!
Đối mặt Tần Khôn tiến đến không thể cản phá, Trịnh Bác Viễn giờ phút này không còn để ý đến tôn nghiêm, khóe miệng dính máu, một cánh tay rũ xuống, hắn kinh hoàng hét lớn: "Vân tiên sinh! Mau giúp ta!"
Đúng lúc này, một luồng kình phong ập đến, một bóng người áo trắng nhanh như chớp lướt tới, chớp mắt đã chắn trước mặt Tần Khôn. Thân pháp, tốc độ này khiến người ta khó mà theo kịp!
"Vân Không..."
Người này mặc áo trắng, tay cầm quạt xếp, khí độ bất phàm, chính là 'Vân tiên sinh' Vân Không mà Tần Khôn chú ý trước đó.
Trên mặt Vân Không cũng có chút kinh ngạc và ngưng trọng. Thực lực Tần Khôn thế hiện khiến hắn bất ngờ, nếu không, hắn đã không nghĩ đến việc bảo Trịnh Bác Viễn giữ lại thứ kia trong hoàn cảnh này. Nhưng sự việc đã đến nước này, Vân Không không thể trơ mắt nhìn Tần Khôn giết Trịnh Bác Viễn, chỉ có thể ra tay.
Vân Không ngưng trọng nhìn Tần Khôn, giọng lạnh lùng: "Hổ Ma, lúc trước đích thật là Trịnh hội chủ hiểu lầm ngươi, nhưng ngươi thật sự muốn đối đầu với toàn bộ Hiệp Nghĩa hội? Bây giờ rút lui vẫn còn kịp!"
Tần Khôn không biết thân phận của Vân Không là gì. Vừa rồi hắn thể hiện khinh công, thân pháp đã cực kỳ bất phàm, không hề thua kém Trịnh Bác Viễn. Nhưng Tần Khôn đã ra tay, tự nhiên không thể bỏ qua, huống chi thái độ của Trịnh Bác Viễn thay đổi, dường như là do Vân Không nói gì đó.
Đối mặt Vân Không ngăn cản, Tần Khôn đáp lại rất đơn giản. Hắn đột nhiên xòe năm ngón tay, chụp vào cổ Vân Không. Năm ngón tay của hắn cứng cỏi mạnh mẽ, có thể bóp méo kim loại dễ dàng. Nếu bị bắt trúng, huyết nhục sẽ bị bóp nát!
Vút!
Nhưng Tần Khôn vỗ hụt. Bóng dáng Vân Khôn lóe lên, kéo theo một đạo tàn ảnh, nhanh đến mức mắt thường khó mà bắt kịp, tránh được một trảo của Tần Khôn, đồng thời xuất hiện bên trái Tần Khôn. Quạt xếp trong tay hắn được quán chủ kinh lực, đầu nhọn của chiếc quạt tưởng chừng bình thường bắn ra những lưỡi kim loại lấp lánh.
Chuôi quạt này được làm bằng kim loại, thực tế là một loại binh khí!
Vân Không xòe quạt ra, dùng cạnh sắc bén chém xuống, chém về phía vai Tần Khôn. Cạnh quạt hiện lên hàn quang, sắc bén không khác gì lưỡi dao chém sắt như chém bùn. Nếu bị chém trúng, chắc chắn cánh tay sẽ bị chém lìa khỏi vai.
"Keng!"
Nhưng quạt của Vân Không chém vào vai Tần Khôn lại phát ra tiếng kim loại va chạm. Quần áo vải bị xé toạc, lộ ra lớp giáp bên trong bằng kim loại. Cạnh quạt kim loại sắc bén ma sát với nội giáp, bắn ra tia lửa, nhưng không thể gây tổn thương cho Tần Khôn chút nào!
Toàn quyền!
Cũng trong khoảnh khắc đó, quyền phải của Tần Khôn vặn động, khí huyết ngưng tụ, mang theo một cỗ xoắn ốc kình lực, xé rách không khí, nhanh như chớp đánh về phía Vân Không đang hơi ngây người.
Vân Không phản ứng cực nhanh, hắn lập tức khép quạt lại, dùng đầu nhọn nhắm ngay nắm đấm của Tần Khôn. Nếu Tần Khôn đấm thẳng tới, chắc chắn sẽ bị đầu nhọn sắc bén của nan quạt kim loại xuyên thủng nắm đấm, chỉ có thể thu tay lại!
Vân Không muốn mượn việc này bức lui Tần Khôn, nhưng Vân Không không ngờ rằng Tần Khôn lại không hề cố kỵ, nắm đấm đập thẳng vào những nan quạt kim loại khép lại!
"Két két!"
Trong tiếng kim loại ma sát, vẫn vẹo chói tai, cổ cự lực kia đã oanh kích chiếc quạt tan tành. Từng nan quạt kim loại uốn cong, vặn vẹo!
Vân Không bị chấn đến run tay, bay ngược về phía sau, máu tràn ra từ lòng bàn tay đang nắm cán quạt.
Điều khiến người ta kinh dị là Tần Khôn dùng nhục quyền đối cứng với lưỡi dao kim loại sắc bén, dao găm nan quạt, nắm đấm lại không hề tổn hại. Trên nắm tay to hơn người thường một vòng lóe lên ánh kim loại nhàn nhạt, như kim thiết!
Thiết Thạch Quyền luyện đến viên mãn, song quyền của Tần Khôn khó bị lưỡi dao làm tổn thương, đao thương bất nhập. Thêm vào đó khí huyết ngưng tụ tăng phúc, độ cứng của song quyền có thể so sánh với kim thiết, căn bản không sợ lưỡi dao!
"Tên Hổ Ma đáng chết này... Hôm nay nhất định phải giết hắn!" Bàn tay miệng hổ bị chấn đến nứt ra, Vân Không ngoài kinh dị trước sự cuồng mãnh, bá đạo của Tần Khôn, còn lộ vẻ dữ tợn. Sự việc đã đến mức này, dù phải trả giá đắt, hắn cũng phải giết Tần Khôn ngay tại chỗ, giải quyết hết thảy hậu họa.
"Soạt!"
Vân Không không chút do dự vung tay áo, hai viên đan dược được hắn lấy ra từ trong tay áo. Một viên nuốt vào bụng, vận chuyển chân khí, cực tốc luyện hóa. Một cỗ dược lực bá đạo nhanh chóng bốc lên, lan tràn khắp toàn thân Vân Không!
"Oanh!"
Trong chốc lát, áo trắng của Vân Không bay phần phật trong gió, một cỗ khí tức cuồng bạo từ quanh thân hắn dâng lên, liên tục trèo cao, khiến không khí trong đại điện rộng lớn này trở nên ngưng trệ.
Trên da mặt Vân Không, từng đường kinh mạch phình to, nổi lên, như những con giun đang ngọ nguậy!
