Logo
Chương 14: Suy nghĩ của Lục Hằng

“Ai là Tiền Dũng?” Lục Hằng vừa tới cổng liền hỏi mấy người hộ viện.

Một trong số họ nhận ra hắn là người thường xuyên đi cùng Tiêu Liệt, liền hướng vào một căn phòng bên trong cổng lớn hô lên: “Thủ lĩnh, Lục Hằng đến tìm!”

Rõ ràng, dù mới đến Tiêu Phủ chưa lâu nhưng hắn đã được các hộ vệ này ghi nhớ.

Mà cũng phải thôi, ngày nào cũng có người ra vào Tiêu Phủ, nếu không nhớ được mặt khách khứa thì đừng làm công việc này nữa.

“Có ngay!” Từ bên trong, một nam tử trung niên vạm vỡ bước ra, ăn mặc gọn gàng, thắt lưng đeo đao. Dáng người ông ta vững chãi, gân cốt cường tráng. Theo Lục Hằng phỏng đoán, ông ta hẳn đã đạt tới đỉnh phong Tôi Thể cảnh.

Lục Hằng thầm than trong lòng, quả không hổ là Tiêu gia, ngay cả một người gác cổng mà tu vi cũng đã ở Tôi Thể cảnh.

“Cậu muốn mua đan dược phải không? Nha hoàn bên cạnh thiếu gia đã dặn dò tôi rồi, chúng ta đi ngay bây giờ.” Tiền Dũng khách khí nói.

Vẻ dũng mãnh trên mặt ông ta cũng đã thu lại bớt, thậm chí còn cố nặn ra một nụ cười thân thiện. Mặc dù tu vi của cả hai đều ở Tôi Thể cảnh, nhưng địa vị lại khác nhau. Lục Hằng ngày nào cũng được gặp tiểu thiếu gia, hơn nữa nói về thực lực, e rằng ông ta cũng không bằng Lục Hằng.

Tiền Dũng mỗi tháng được mười hai lượng bạc, đãi ngộ xem như không tệ, nhưng lương của người theo Tiêu Liệt có thể tăng gấp đôi, thậm chí hơn. Ông ta lúc đó cũng từng muốn ứng tuyển, nhưng không chịu nổi dù chỉ một khắc đồng hồ, trở về còn phải uống thuốc một trận.

Vì vậy, ông ta tuyệt đối không dám thất lễ với Lục Hằng một chút nào.

Nói xong, Tiền Dũng liền đi trước dẫn đường, Lục Hằng theo sau. Tiêu gia vốn nằm ở khu vực phồn hoa nhất thành Bắc, đúng vào lúc đông người, vừa ra khỏi cổng, bên ngoài đã nhộn nhịp. Người người chen chúc, tiếng rao hàng không ngới bên tai, xe ngựa chạy trên nền đường lát đá xanh, phát ra tiếng lóc cóc giòn giã.

Ngay cả con đường phố rộng rãi cũng có vẻ hơi chật chội vào lúc này.

Điều này khiến Lục Hằng cảm thán, quả không hổ là thành Bắc, so với Nam Thành thì đúng là một trời một vực.

Giống như hai thế giới khác biệt vậy, cảm giác tách biệt này khiến hắn như đang lạc vào giấc mộng.

Chẳng trách rất nhiều người dù có phải liều mạng cũng muốn tới thành Bắc.

Tiền Dũng vừa đi vừa nói: “Cậu tìm thiếu gia mua đan dược là tìm đúng người rồi. Ở cửa hàng của Tiêu gia chúng ta, người nhà khi mua đan dược sẽ được giảm giá 20%. Lần đầu tôi dẫn cậu đi, lần sau họ sẽ nhớ mặt, cậu chỉ cần lấy lệnh bài của Tiêu Phủ ra là tự nhiên sẽ được ưu đãi.”

Tiền Dũng vừa nói vừa lấy tấm thẻ của mình ra, khua khua trong tay.

Làm bằng gỗ thiết mộc, lớn chừng một bàn tay.

“Đừng nhìn tấm bảng gỗ này trông không mấy bắt mắt, người ngoài nhìn vào, ánh mắt đều phải thay đổi. Cậu đi theo tiểu thiếu gia, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ đổi được thành thiết bài, đến lúc đó đi ra ngoài, sẽ càng có thể diện hơn nhiều.” Tiền Dũng nói đến đoạn sau, lộ ra vẻ hâm mộ.

“Chúng khác nhau ở điểm nào sao?” Lục Hằng dò hỏi.

“Ôi chao, khác biệt lớn lắm chứ! Tấm bảng gỗ bình thường chỉ tiểu quản sự mới có, chẳng hạn như tôi quanh năm trông coi bảy, tám huynh đệ thủ vệ ban ngày, bản thân cũng ở Tôi Thể cảnh. Có nó, khi mua đồ ở bất kỳ cửa hàng nào đưới danh nghĩa Tiêu gia, đều được giảm 20%, hơn nữa còn có quyền ưu tiên mua hàng.

Việc kinh doanh của Tiêu gia chúng ta trong thành thì trải rộng khắp mọi ngành nghề, từ buôn gạo, buôn vải, tửu lầu, thanh lâu... làm sao thiếu được. Cậu nghĩ xem một năm sẽ tiết kiệm được bao nhiêu, đương nhiên khoản lớn nhất vẫn là đan dược, thứ này mới gọi là đắt đỏ chứ.” Tiền Dũng cũng không ngại dài dòng, nhân cơ hội này giải thích cho Lục Hằng nghe, đương nhiên quan trọng nhất là để làm quen với đối phương.

“Vậy còn có những loại lệnh bài nào cao hơn nữa?” Lục Hằng rất tò mò về điều này. Hắn giờ đây đã nhận ra, nếu muốn nhanh chóng thay đổi hoàn cảnh gia đình mình, ngoài tu hành ra, thì phải dựa vào Tiêu gia.

“Cao hơn bảng gỗ là thiết bài, thường thì chỉ những người đạt đến Đoán Cốt cảnh mới có, nhưng cũng không nhất định, người có cống hiến cho gia tộc cũng sẽ được ban thưởng. Đãi ngộ cũng gần như quản sự thật sự, cầm lệnh bài mua đồ được giảm 30%.

Đồng bài thì cấp quản gia mới có thể cầm, mua đồ được giảm 40%, cũng có thể nhậm chức trong vệ quân thành, ở bên ngoài cơ bản đều có sản nghiệp riêng do mình mở ra. Chu sư phó cầm chính là loại này.

Nếu có được ngân bài, thì càng không thể xem thường rồi, có thể được xem là cống phụng trong phủ, mua đồ được giảm trực tiếp 50%, đãi ngộ thì không cần phải nói. Còn kim bài thì có khả năng được cưới nữ tử của Tiêu Phủ, đương nhiên thường là bà con xa, hơn nữa còn được phân chia một phần việc kinh doanh của gia tộc, hoặc nhậm chức trong vệ quân thành. Tóm lại là có vô vàn lợi ích.”

Nghe Tiền Dũng nói vậy, Lục Hằng trong lòng thất kinh. Chẳng trách Tiêu gia lại có thế lực lớn đến vậy ở phủ thành. Chỉ mấy tấm lệnh bài nhỏ bé lại xây dựng nên mối quan hệ phức tạp rắc rối, khiến tất cả mọi người trong phủ đều có lợi ích gắn liền với gia tộc. Gặp chuyện, ai dám không liều mạng chứ.

Dù sao trong thời buổi này, một tấm lệnh bài như vậy cũng đủ để khiến người ta liều mạng.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, đã đến trước một cửa hàng cao lớn, trang trí vô cùng xa hoa, mặt tiền rất rộng, thậm chí còn phô trương hơn cả Xuân Phong Lâu mà Lục Hằng từng đến trước đây không ít.

Một nữ nhân viên đứng bên ngoài, dung mạo xinh đẹp, dáng người cao ráo, thấy hai người Lục Hằng liền mỉm cười tiến tới đón: “Hai vị quý khách mời vào bên trong.”

Ngược lại, cô ta cũng không vì quần áo cũ nát của Lục Hằng mà thay đổi thái độ.

Tuy nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là Tiền Dũng đang mặc trang phục hộ vệ của Tiêu gia, nếu không thì chưa chắc.

Vừa vào trong tiệm, Lục Hằng liền ngửi được một mùi thuốc nồng nặc. Nhìn quanh, đan dược bên trong nhiều đến hoa cả mắt. Mấy cô gái mặc trang phục giống nhau đang giới thiệu công dụng các loại đan dược cho khách hàng. Một lão chưởng quỹ đang ngồi sau quầy, mắt lim dim, dường như đang ngủ trưa, nhưng Lục Hằng nhìn dáng người ông ta thì biết.

Người này thực lực tuyệt đối không kém, thậm chí còn lợi hại hơn cả Chu Quán Chủ.

“Tôi muốn mua vài viên Tôi Thể Đan, không biết mỗi viên giá bao nhiêu bạc?” Lục Hằng có chút không chắc chắn hỏi.

Chủ yếu là vì hắn cũng không biết giá cả cụ thể.

Đồng thời, hắn đưa tấm bảng gỗ của mình ra. Thấy lệnh bài, nụ cười trên mặt cô gái quả nhiên càng thêm thân thiết.

“Với đan dược bồi bổ thể chất, Tôi Thể Đan tự nhiên là thích hợp nhất. Mỗi viên mười lượng bạc, ngài được giảm 20%, còn tám lượng bạc là được ạ.” Giọng nói dịu dàng vang lên, Lục Hằng yên lòng. Giá tiền này dù đắt, nhưng hắn vẫn có thể chấp nhận.

Hắn rút một xấp ngân phiếu, đếm qua một chút rồi đưa cho cô gái và nói: “Cho tôi mười viên.”

Nữ nhân viên không ngờ Lục Hằng lại mua nhiều như vậy một lúc, vui vẻ nói: “Ngài chờ một lát, tôi sẽ đóng gói đan dược cho ngài ngay.”

Trong mắt Tiền Dũng cũng lộ ra vẻ hâm mộ, thầm nghĩ trong lòng: “Quả không hổ là người đi theo thiếu gia, vung tay một cái đã là tám mươi lượng bạc, đủ cho mình kiếm hơn nửa năm.”

Đến khi Lục Hằng đi ra khỏi cửa hàng, trong ngực hắn đã có mười viên Tôi Thể Đan được đóng gói cẩn thận.

Tiền Dũng nhiệt tình nói: “Lục huynh đệ, hay là chúng ta đi uống chút gì đó? Tôi mời khách.”

Ông ta đã nhận ra, đối phương đi theo Tiêu Liệt, về sau nhất định sẽ có chỗ đứng tốt hơn mình trong phủ.

“Tiền đại ca, hôm nay thì không được rồi, buổi chiều tôi còn phải đến võ quán. Hôm khác có thời gian tôi sẽ mời anh.” Lục Hằng cười nói.

“Được rồi, vậy chờ cậu rảnh rỗi chúng ta cùng uống rượu.” Tiền Dũng không cố nài, gật đầu một cái rồi hướng về Tiêu Phủ mà đi.

Lục Hằng thì lại hướng về Nam Thành đi đến.

Sau khi dành không ít độ thuần thục cho Trần Mặc trong buổi chiều, trời đã tối hẳn, Lục Hằng mới về đến nhà. Vừa đẩy cửa ra, hắn đã thấy Lục Hoành đang cùng mẫu thân bàn bạc chuyện gì đó trong phòng.

“A Hằng, con về rồi! Mau khuyên can cha con đi!” Vương thị có chút nổi nóng nói.

Lục Hằng không khỏi kinh ngạc, ngày thường mẫu thân từ trước đến nay chưa từng tức giận, hôm nay rốt cuộc có chuyện gì vậy?

“Chuyện gì vậy?” Hắn dò hỏi.

Vương thị xoa xoa tay vào tạp dề nói: “Cha con không phải nói muốn xoay tiền lợp lại nhà, còn muốn đi trong tộc vay tiền sao? Bây giờ quan hệ giữa trong tộc với nhà chúng ta đã như vậy rồi, ai mà chịu cho chúng ta vay tiền, đi rồi chẳng phải bị người ta khinh thường sao?”

“Bà biết cái gì mà nói! A Hằng tuổi đã lớn rồi, tiền đồ của nó, việc luyện võ nhập cảnh... chúng ta không thể xây nhà cho nó, tìm cho nó một cô con dâu sao? Bây giờ chỉ có hai gian phòng như vậy, người ta gả về cũng phải chịu đựng sao?

Huống hồ A Hằng là võ giả, tự nhiên phải cưới một nữ tử môn đăng hộ đối, với cái nhà rách nát này, ai môn đăng hộ đối mà chịu gả tới chứ?” Lục Hoành ngồi trên ghế, trừng mắt nói.

Ông ta dù keo kiệt, nhưng trong chuyện đại sự của con trai, lại nhìn rất rõ ràng.

Rõ ràng, hôm qua hàng xóm cạnh nhà đến chơi đã có chút kích động ông ta, khiến ông ta nghĩ đến chuyện lợp nhà, nhanh chóng cưới vợ cho con trai.

Dù sao ở cái tuổi của Lục Hằng, cũng thật sự đã đến lúc lập gia đình.

“Thế thì... cũng có thể chờ một chút mà. A Hằng chẳng mấy chốc sẽ kiếm được tiền, đến lúc đó chúng ta lại xây nhà, cần gì phải chịu ánh mắt khinh thường của người khác.” Vương thị nghe nói là muốn cưới vợ cho Lục Hằng, thì cũng không còn giận nữa.

“Bà biết gì chứ! Lần trước Lục Hà cần tiền, người trong tộc đều bỏ tiền ra giúp. Hơn nữa trước đây trong tộc có chuyện lớn chuyện nhỏ, chúng ta chẳng phải cũng đã cho vay không thiếu sao? Nhà nào mà chưa từng hỏi chúng ta mượn tiền, ngay cả Lục Hà đó cũng không chỉ mượn một lần. Bây giờ tôi cần tiền, cớ gì lại không thể mượn họ chứ?

Cho dù không vì tiền, tôi cũng muốn xem sắc mặt của bọn họ, xem có thật sự là vì chúng ta không hòa hợp với nhà Lục Hà mà những người khác cũng muốn đoạn tuyệt quan hệ với tôi không. Đến lúc đó đợi A Hằng hiển hách, mới biết nên đối xử với những người trong tộc này thế nào.”

Lục Hoành trầm giọng nói. Ông ta bôn ba ngoài phố nhiều năm như vậy, đã gặp quá nhiều lòng người hiểm ác.

Mặc dù đối ngoại cần đoàn kết, nhưng đối nội cũng phải cẩn thận. Cái cảnh tan cửa nát nhà, cái nào mà chẳng phải do chính người trong tộc dẫn đầu gây ra.

Theo Lục Hoành thấy, con trai mình khó khăn lắm mới thoát khỏi vũng lầy. Những phương diện khác ông ta không thể giúp được, nhưng trong lúc giao thiệp với tộc nhân, ông ta muốn xử lý tốt các mối quan hệ, tránh để sau này con trai gặp phiền phức.

Không phải là không thể giúp, nhưng cuối cùng cũng phải có qua có lại chứ.

Hơn nữa, chuyện lợp nhà ông ta cũng đã nghiêm túc suy nghĩ.

Đại sự như thế này không đi tìm trong tộc giúp đỡ thì còn tìm ai.

Nghe ông ta nói xong, Vương thị mím môi không nói gì. Lục Hằng nhìn cha mình lưng còng, giây phút này cảm thấy những tính toán của cha đều là vì tương lai của mình, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm.

“Cha, con bây giờ có tiền rồi, cha không cần lo lắng không có tiền lợp nhà. Nhưng nếu đã muốn ra ngoài mượn tiền thì con sẽ đi cùng cha. Cha nói đúng, người trong tộc có lúc khó khăn, chúng ta cũng đều bỏ tiền ra giúp, hơn nữa đã giúp Lục Hà nhiều lần như vậy, chỉ vì một lần không cho vay tiền mà hắn ta đã trở mặt. Người như vậy thật sự không thể giữ quan hệ.

Nhân cơ hội lần này, vừa hay xem thử những người khác thế nào, liệu có phải cũng vì con trai Lục Hà ở võ quán mà thật sự không còn nghĩ đến tình nghĩa trước đây của chúng ta không.”

Rõ ràng, cảnh Lục Hoành bị sắp xếp ngồi ở bàn của trẻ con, hắn cũng còn nhớ rõ mồn một.

Lục Hằng nói xong, Lục Hoành gật đầu: “Ừm, bây giờ chúng ta ra ngoài ngay. Hôm nay con nhìn thấy mọi thứ, cũng. nhớ kỹ nhé, sau này nên làm thế nào, trong lòng cũng sẽ rõ.”

Nói xong, ông ta liền chắp tay sau lưng đi ra khỏi cửa.

Lục Hằng theo sau.

Vương thị thì bắt đầu nấu cơm, vì con trai là người luyện võ nên họ quyết định sau này buổi tối sẽ nấu thêm một bữa.