Logo
Chương 22: Thái Độ

Lục Hằng hơi ngỡ ngàng khi về đến nhà.

Anh thấy trước cổng nhà mình tụ tập khá nhiều người, một đám đàn ông mặc đồ đen chỉnh tề, toàn thân toát ra vẻ hùng tráng. Vậy mà lúc này họ lại đang dính đầy bụi đất để sửa cổng, công việc gần như đã hoàn tất.

Lục Hoành có chút sốt ruột đứng một bên, muốn xông lên giúp đỡ, nhưng lại bị họ lịch sự ngăn cản.

Nguyệt Oánh thì cùng mẹ mình ân cần chạy đi chạy lại trong sân, bưng trà rót nước, giúp đỡ Vương thị làm những công việc lặt vặt.

Vừa thấy Lục Hằng cưỡi ngựa về tới, Nguyệt Oánh đang đun nước liền sáng mắt lên, chạy vội tới đón: “Lục đại ca, anh về rồi!”

Với sự nhiệt tình của cô gái, anh có chút không quen.

Anh gật đầu: “Ừ, anh về rồi.”

Rồi anh nhìn những người xung quanh, hỏi: “Đây là...?”

Lục Hoành vội vàng bước tới: “Là người của Hắc Hổ bang, họ nhất quyết phải bồi tội, sửa lại cổng cho nhà ta. Họ đã ở đây cả buổi trưa rồi.”

Cũng đúng lúc này, người đàn ông trung niên vẫn ngồi trên ghế xích đu ở đằng xa liền đặt chén trà xuống, đi tới. Ông ta có thân hình hùng tráng, đầu trọc lóc, cổ to thô, dáng người vạm vỡ như hổ. Khi ông ta dần tiến lại gần, một luồng áp lực đến từ người ở vị trí cao liền ập tới.

Thế nhưng, khi đến gần Lục Hằng, vẻ mặt ông ta lập tức biến thành nụ cười: “Ha ha, ngươi chính là Lục huynh đệ đây mà! Ta là Lý Hắc Hổ. Đêm qua nếu không nhờ có ngươi, Hắc Hổ bang của ta tổn thất lớn lắm. Người dưới tay không hiểu chuyện, làm hỏng cổng nhà ngươi, hôm nay ta tự mình tới xem bọn chúng sửa chữa cho tử tế.”

Nghe ông ta nói xong, Lục Hoành có chút đứng không vững. Lý Hắc Hổ là ai chứ? Là Bang chủ Hắc Hổ bang! Buổi trưa, đối phương còn muốn kéo ông đi ăn cơm, nhưng ông đã từ chối vì sợ phải dây dưa với những người này. Lúc đó ông chỉ nghĩ đó là một tên đầu mục của Hắc Hổ bang, không ngờ lại chính là Bang chủ Hắc Hổ.

Một nhân vật lớn như vậy, trước kia trong mắt Lục Hoành, chính là nhân vật đứng đầu trời đất.

Một bên, Nguyệt Oánh mắt sáng lấp lánh, không biết đang nghĩ gì.

Lục Hằng liền ôm quyền nói: “Chỉ là tự vệ mà thôi, Lý bang chủ quá khách khí rồi.”

“Đúng thế, đã là người một nhà thì ta không khách khí, vậy ngươi cũng đừng khách khí nhé!” Lý Hắc Hổ vừa nói vừa rút ra một tấm khế nhà: “Người dưới tay lão ca làm hỏng cổng nhà huynh đệ, căn nhà này coi như ta bồi thường cho ngươi, không thể không nhận đâu nhé, chẳng phải huynh đệ vừa nói đừng khách khí đó sao?”

Lục Hằng nhìn lại: “Phố Nước Đắng số 37.”

Đó là căn nhà ngay sát vách Truy Bắt Ti. Xem ra Lý Hắc Hổ biết mình đang làm việc ở Truy Bắt Ti, nên mới sốt sắng đích thân chạy đến như vậy. Nếu không, với tu vi luyện tạng cảnh của ông ta, nhiều lắm cũng chỉ phái một người đến là đủ, chứ mình e rằng còn không đủ tầm để ông ta tự mình đi một chuyến.

Tiếp đó, Lý Hắc Hổ liền hạ giọng nói: “Huynh đệ à, chúng ta đều làm việc cho Tiêu gia, là người một nhà cả. Cứ nhận lấy đi, không có ý tứ gì khác, chỉ là muốn cảm tạ ngươi thôi. Nếu không thì hôm qua có lẽ đã xảy ra chuyện lớn rồi, lão ca đây chưa chắc còn có thể đứng vững ở đây.”

Kỳ thực, ông ta cũng thật lòng muốn cảm tạ, đương nhiên quan trọng nhất vẫn là vì Lục Hằng thân cận với Tiêu Liệt, hơn nữa còn được Tiêu Họa trọng dụng.

“Vậy ta xin nhận.” Lục Hằng mím môi nói.

Anh cũng đúng là đang định mua một căn nhà, mà ngay sát vách Truy Bắt Ti thì tự nhiên là tốt nhất rồi. Ít nhất không cần lo lắng về an toàn, lại có thể điều động người bất cứ lúc nào.

Rõ ràng Lý Hắc Hổ cũng nghĩ đến điểm này, nên mới đưa ra căn nhà này để Lục Hằng không thể từ chối.

Mặc dù Lý Hắc Hổ thô kệch, nhưng dù sao cũng là người lăn lộn giang hồ quanh năm, đạo lý đối nhân xử thế hẳn là ông ta cũng hiểu rõ.

“Ấy, thế mới phải chứ! Vậy lão ca ta xin đi trước, trong bang sự tình còn chưa ổn định lại. Ngày khác mời lão đệ cùng uống rượu.” Lý Hắc Hổ nói xong, liền dẫn người rời đi.

Đợi người của Hắc Hổ bang biến mất, Lục Hằng đặt khế nhà vào tay cha: “Ngày mai chúng ta dọn nhà.”

Lục Hoành nhìn tờ khế nhà viết tên con trai mình, nhất thời xúc động đến môi run rẩy. Phố Nước Đắng số 37, đây là nơi mà ông nằm mơ giữa ban ngày cũng không dám nghĩ tới, vậy mà giờ đây lại thành nhà mình.

Nguyệt Oánh mím môi đi tới: “Lục đại ca, cổng đã sửa xong rồi. Không có chuyện gì nữa, con và mẹ xin về trước ạ.”

“Ừ, hôm nay cảm ơn hai người đã giúp đỡ.” Lục Hằng gật đầu.

“Đâu có ạ, là chúng con được nhờ phúc của Lục đại ca. Cổng nhà con cũng được người của Hắc Hổ bang sửa xong rồi.” Nguyệt Oánh khẽ nói, rồi cùng mẹ mình lưu luyến không rời rời đi.

Vừa vào đến nhà, nhìn thấy con gái có chút thất thần, bà mẹ già không khỏi lắc đầu nói: “Trước kia người ta là hàng xóm của mình, nói không chùng còn có thể nảy sinh chút tình cảm thật lòng. Bây giờ thì khác rồi, con bé à, đi ngủ sớm đi”

Nguyệt Oánh liếc nhìn mẹ mình, cắn môi không nói gì.

Trong một con hẻm gần nhà Lục Hằng, chị họ Lục Hoành đã đứng ở đầu phố xem náo nhiệt cả buổi chiều, cho đến khi Lục Hằng cưỡi ngựa về, bà ta mới quay người rời đi.

Người trong tông tộc Lục gia hầu như đều sống trên cùng một con phố, khoảng cách không xa, có tin tức gì thì tự nhiên sẽ biết rất nhanh.

Lục Hằng đêm qua giết chết người của một bang phái, hôm nay lại cưỡi ngựa trở về, còn có người của Hắc Hổ bang đích thân tới cửa xin lỗi. Tất cả những điều này, trong nháy mắt đã khiến cả Phố Nước Đắng sôi trào, ai nấy đều bàn tán xôn xao.

Mặc dù không rõ chỉ tiết cụ thể, nhưng tin đồn cũng được thêu dệt có vẻ rất đáng tin.

Người Lục gia đương nhiên không thể nào không biết.

Trong phòng tộc trưởng Lục gia, Lục Trường Linh đi đi lại lại: “Cái này... cái này là thế nào? Thằng nhóc Lục Hằng kia, vậy mà lại sớm nhập cảnh, hơn nữa còn có quan hệ với Hắc Hổ bang.”

Trong phòng, vợ ông ta vừa nấu cơm vừa nói: “Ông dừng lại đi, cứ đi đi lại lại khiến mắt tôi hoa cả lên. Bây giờ nói mấy chuyện này có ích gì? Sau này từ từ bù đắp sau, dù sao cũng là người trong tộc.”

“Cũng phải, từ từ bù đắp sau vậy. Nghe nói Lục Hằng hôm qua là giúp Hắc Hổ bang giải quyết một người, người ta mới giúp hắn sửa lại sân nhà, chưa chắc quan hệ đã sâu đến mức nào. Thế nhưng Lục Hằng chắc chắn đã nhập cảnh rồi.

Nhanh hơn Lục Vũ không ít chứ! Cái tên Lục Hoành này từ nhỏ đã nhiều mưu mô xảo quyệt, khiến ta bị tính kế chết đi được!” Lục Trường Linh sa sầm mặt, đặt mông ngồi xuống ghế.

“Chẳng phải do các người quá đáng, nên người ta mới tính toán lại? Nếu không thì ai có thể tính toán chứ!” Con dâu ông ta buột miệng nói, thấy chồng mình đưa mắt nhìn với vẻ khó chịu liền không khỏi cúi đầu.

“Hừ, đợi Lục Hà qua hai năm nữa nhập cảnh, chẳng phải cũng sẽ oai phong lẫm liệt như thế sao!” Rõ ràng, trong mắt những kẻ tiểu nhân vật này, chỉ cần nhập cảnh là có thể giống như Lục Hằng.

Nhưng họ lại không biết, đối phương căn bản không đơn thuần chỉ là nhập cảnh đơn giản như vậy.

Tuy nhiên, những điều này đều phải đợi về sau họ mới có thể biết.

“Cái tên Lục Hoành đó mà giờ muốn ra oai, còn sớm chán! Có Lục gia ủng hộ Lục Vũ, chắc chắn sẽ không thua kém Lục Hằng đâu.” Lục Trường Linh biết rõ trong lòng, giờ đã làm ác với nhà Lục Hoành rồi, có từ từ bù đắp thì đối phương cũng chưa chắc đã hết ngăn cách trong lòng, chỉ bằng dốc sức tiếp tục đặt cược vào Lục Vũ.

Đến lúc đó người trong gia tộc cũng có thể được hưởng vinh quang theo.

Đương nhiên, thái độ đối với nhà Lục Hoành, dù sao cũng phải có sự thay đổi.

Ngoại trừ nhà tộc trưởng, những tộc nhân khác của Lục gia trên Phố Nước Đắng cũng đều thấp thỏm trong lòng.

Còn Lục Hoành thì không hề hay biết những chuyện này. Ông vừa vuốt ve con ngựa, vừa phát ra tiếng “Chậc chậc” trong miệng.

“Con ngựa này không hề rẻ đâu nhỉ, Tiêu gia quả là hào phóng!”

Lục Hằng khẽ cười nói: “Sau này mỗi ngày cưỡi con này sẽ tiện hơn chút. Ngày mai con sẽ tìm vài người tới giúp cha dọn nhà.”

“Cứ thế nhận căn nhà của người ta, có thích hợp không đây?” Lục Hoành có chút không nỡ.

“Có gì mà không thích hợp? Nếu con trai cha không đáng giá thì họ cũng sẽ không tặng. Ngày mai cứ dọn nhà là được.” Lục Hằng vừa đi vào phòng vừa nói.

“Cũng phải. Hôm nay là ngày tốt, cha đi mua chút thịt với rượu, rồi tìm nhà Tam bá con tới cùng uống, ăn mừng một trận.” Lục Hoành vui vẻ xoa xoa tay.

Mấy chục năm qua, không có ngày nào khiến ông vui mừng hơn ngày hôm nay.

“Vâng, cha cứ liệu mà làm ạ. Khi nào Tam bá đến thì cha gọi con là được, con sẽ ra mời chén rượu.” Lục Hằng nói xong liền bước vào phòng, sau đó mở ra bảng số liệu.