Chẳng bao lâu sau, những âm thanh nặng nề lại liên tiếp vang lên ba tiếng.
Thanh âm này tựa như ma âm rót vào tai, khiến Cao Thịnh cùng những người khác thấp thỏm lo âu.
Cao Thịnh nhờ vào lực lượng linh hồn cường đại còn có thể chống cự, Diệp Phàm và Bàng Bác thì đã sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh ướt đẫm, gần như không thể chịu đựng nổi.
Thấy tình hình của hai người, Cao Thịnh nói: "Lát nữa hai người yểm trợ cho ta, ta đi hái Ngọc Xà Lan!"
"Được!"
Diệp Phàm và Bàng Bác cũng nhận thấy Cao Thịnh có năng lực chịu đựng âm thanh trầm đục kia tốt hơn bọn họ rất nhiều, nghe vậy, đều không chút do dự gật đầu đồng ý.
Rất nhanh, âm thanh trầm đục đáng sợ lại vang lên lần nữa.
Cao Thịnh chờ đúng thời cơ, nhanh như tên bắn xông ra ngoài, chớp nhoáng vơ lấy Ngọc Xà Lan bên cửa động của Ngọc Giác Xà, sau đó quay người chạy vội trở về.
Diệp Phàm và Bàng Bác thấy vậy, lập tức ăn ý đuổi kịp, ba người một đường lao nhanh, chạy xa vài dặm mới dừng lại.
Lúc này, lòng họ mới thoáng yên ổn lại, thần kinh căng thẳng cũng dần thả lỏng.
"Ngọc Xàã Lan hái rồi phải tranh thủ ăn ngay, nếu không dược tính tiêu tán nhiều quá sẽ rất lãng phí."
Cao Thịnh cầm Ngọc Xà Lan trong tay, nói với Diệp Phàm và Bàng Bác.
Hai người họ nghe xong, gật đầu.
Sau đó, họ tìm được một sơn động bí ẩn.
Cửa hang được dây leo cành lá rậm rạp che chắn, giống như một tấm bình phong tự nhiên, vừa kín đáo lại an toàn.
"Ta có thể khai mở 'Môn' tu luyện, Ngọc Xà Lan này đối với ta tác dụng không lớn, đều cho các ngươi cả.”
Cao Thịnh vừa nói, vừa đưa Ngọc Xà Lan trong tay cho Diệp Phàm và Bàng Bác, rồi nói tiếp: "Ta ra ngoài động trông coi, nếu có tình huống gì, ta sẽ báo cho các ngươi ngay."
"Được."
Diệp Phàm và Bàng Bác cũng không khách khí với Cao Thịnh.
Họ đồng hành đến bây giờ đã sớm thân như huynh đệ, trong chuyện tu luyện tài nguyên, họ hiểu rõ tâm tư của Cao Thịnh.
Dù không nói lời cảm kích, nhưng trong lòng đều ghi nhớ phần tình nghĩa này của Cao Thịnh.
Cao Thịnh ra khỏi sơn động, đi một đoạn rồi triệu hồi Kim Giác Cự Thú từ phân thân thể nội.
Kim Giác Cự Thú vốn nhỏ như hạt vừng trong khổ hải, vừa xông ra đã bành trướng đến hơn trăm mét, đây là hiệu quả của bí pháp 《Bản Tôn Thiên Địa》.
Nếu không, với thực lực bản thể hiện tại, Kim Giác Cự Thú có thể đạt đến hơn sáu trăm mét.
Hình thể khổng lồ như vậy ở trong phế tích này quá dễ bị phát hiện.
"Lâu lắm rồi không dùng bản thể hành động...”
Cao Thịnh thầm nghĩ, trong mắt màu vàng sẫm lóe lên hung quang, "Nơi này thật đúng là nơi tu luyện tốt, những Man Thú hung cầm kia nhất định có thể cung cấp cho ta không ít năng lượng để thôn phệ..."
Ý niệm vừa thoáng qua, Kim Giác Cự Thú liền biến mất tại chỗ, hướng về nơi xa bay đi.
Cùng lúc đó, phân thân Hoang Cổ Thánh Thể trở lại cửa sơn động, hộ pháp cho Diệp Phàm và Bàng Bác.
Không lâu sau, bản thể Kim Giác Cự Thú chạm trán với Ngọc Giác Xà, kẻ đến tìm Ngọc Xà Lan.
Xùy!
Cao Thịnh không hề do dự, trực tiếp phát động công kích.
Móng vuốt vung lên, lập tức có một đạo kim sắc xạ tuyến bắn ra, xuyên thủng đầu Ngọc Giác Xà!
Ngọc Giác Xà không kịp phản ứng, đã chết.
Thân thể cao lớn theo quán tính lao về phía trước vài mét, rồi ngã xuống đất vặn vẹo.
Cao Thịnh há to miệng, vận chuyển thôn phệ chỉ lực, trong chớp mắt nuốt trọn thân thể Ngọc Giác Xà cùng cái sừng ngọc mọc trên đầu.
Nuốt xong Ngọc Giác Xà, Cao Thịnh không dừng lại, hướng thẳng đến bên ngoài phế tích nhanh chóng bay đi.
Rất nhanh, hắn đã đến khu vực tràn ngập đủ loại Man Thú hung cầm.
"Tê!"
"Rống!"
"Thu!"
"Bĩu!"
Sự xuất hiện đột ngột của Cao Thịnh khiến đám Man Thú hung cầm trong khu vực này hoảng hốt, chúng gào thét bất an, phát ra đủ loại âm thanh sắc nhọn chói tai.
Nhiều Man Thú theo bản năng sinh tồn, lập tức tấn công Cao Thịnh.
Đồng tử màu vàng sẫm của Cao Thịnh tràn đầy ánh sáng khát máu.
Hắn như một Tử Thần lãnh khốc vô tình, hóa thành một đạo lưu quang màu vàng sẫm, xông về phía đám Man Thú hung cầm.
Bá bá bá...
Chỉ chốc lát sau, khu vực này ngổn ngang thi thể lạnh băng.
"Thôn phệ!"
Từng cỗ thi thể bị thôn phệ chi lực khủng bố hút vào miệng rộng của Cao Thịnh, biến thành từng đoàn sương mù hỗn độn đậm đặc, tư dưỡng Thương Mang đại lục trong cơ thể hắn.
Giết chết hết Man Thú hung cầm ở đây, Cao Thịnh triển khai một cuộc cần quét đẫm máu.
Hắn đi đến đâu, hễ thấy Man Thú hung cầm, không tha một con, tất cả đều thành đối tượng thôn phệ.
Cao Thịnh không tùy tiện bay sâu vào phế tích, tình hình nơi đó vẫn chưa hoàn toàn hỗn loạn.
Chưa đến lúc hắn đục nước béo cò.
So với việc đó, thôn phệ những hung cầm Man Thú thực lực yếu hơn ở khu vực ngoài phế tích này là lựa chọn sáng suốt hơn.
"Hữm?"
Đang chuyên tâm tìm kiếm yêu thú hung cầm, Cao Thịnh đột nhiên căng mắt, phát hiện vài bóng dáng quen thuộc ở phía xa.
"Thế mà lại đụng phải bọn chúng ở đây..."
Trong mắt màu vàng sẫm của Cao Thịnh, hàn quang lóe lên.
Hắn đột ngột vỗ cánh, thân hình như mũi tên, nhanh chóng lao về phía những bóng dáng kia.
"Âm thanh gì!"
Những người kia tuy cảnh giác, nhưng tốc độ phản ứng vẫn chậm hơn Cao Thịnh.
Cao Thịnh giết đến như quỷ mị, dễ dàng chém giết một đệ tử đi theo phía sau bọn họ.
Hàn Phi Vũ, Lê Lâm và Lý Vân lúc này mới nhận ra có điều không ổn, bên tai văng vẳng tiếng kêu thảm thiết trước khi chết của đệ tử kia.
Không sai.
Những bóng dáng quen thuộc mà Cao Thịnh nhìn thấy chính là Hàn Phi Vũ, Lê Lâm và những kẻ nhiều lần đối đầu với họ.
Lúc này, Cao Thịnh xuất hiện với hình thái bản thể, lại vừa vặn chạm trán bọn chúng, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này để giết chết chúng.
"Đây là cái gì!!"
"Không!"
"A!"
Vừa nhìn thấy bản thể Cao Thịnh, Lê Lâm, Lý Vân lập tức tái mét mặt mày, ánh mắt tràn ngập hoảng sợ và tuyệt vọng.
Bọn chúng cho rằng Cao Thịnh là một loại yêu thú cường đại nào đó ẩn náu trong phế tích.
Trong lúc bối rối, bọn chúng vừa định chống cự, Cao Thịnh đã ra tay trước.
Hắn nhấc móng vuốt lên, từng đạo kim sắc xạ tuyến như mưa cuồng trút xuống.
Phốc phốc phốc phốc!
Lê Lâm, Lý Vân liều mạng thôi phát thần huy trong cơ thể, cố gắng ngăn cản đòn công kích trí mạng này.
Nhưng trước thực lực cường đại của Cao Thịnh, sự chống cự của bọn chúng vô dụng.
Chỉ trong chớp mắt, thần huy bên ngoài cơ thể bọn chúng bị kim sắc xạ tuyến đánh tan.
Ngay cả màn sáng nở rộ từ ngọc bội trên người Hàn Phi Vũ cũng bị xạ tuyến của Cao Thịnh phá hủy trong chốc lát.
Hàn Phi Vũ kinh hoàng trừng lớn mắt, vừa kịp thốt lên một tiếng tuyệt vọng: "Không!" thì đầu đã bị kim sắc xạ tuyến xuyên thủng.
Hắn cùng Lê Lâm, Lý Vân ngã xuống đất, biến thành những thi thể lạnh băng.
Không lâu sau, Cao Thịnh quay người rời đi.
Ở một bên sơn động, Diệp Phàm đang đắm mình trong những biến hóa kỳ diệu mà Ngọc Xà Lan mang lại.
Lúc này, hắn đã hấp thụ nửa cây Ngọc Xà Lan, khổ hải trong cơ thể có biến hóa rõ rệt.
Khổ hải vốn nhỏ như hạt mè, giờ đã phình to bằng hạt đậu xanh.
Không chỉ vậy, nhờ dược lực bồi bổ và thôi hóa, Diệp Phàm đã có thể vận dụng thần lực, còn có thể phóng xuất ra những đòn tấn công tương tự thần văn, thực lực tăng lên đáng kể.
Khi Diệp Phàm và Bàng Bác từ trong sơn động đi ra, liếc mắt đã thấy Cao Thịnh đang yên lặng chờ đợi ở phía xa.
Thấy cảnh này, trong lòng hai người dâng lên một dòng nước ấm, tràn đầy xúc động.
"Cao Thịnh!"
Diệp Phàm lên tiếng trước, gọi một tiếng.
Cao Thịnh nghe thấy tiếng gọi, xoay người lại, cười hỏi: "Sao vậy?”
"Ta hấp thụ nửa cây Ngọc Xà Lan, khổ hải bây giờ đã biến thành to bằng hạt đậu xanh rồi."
Diệp Phàm thành thật trả lời, rồi hơi nhíu mày, liếc nhìn Bàng Bác bên cạnh, nói tiếp:
"Bàng Bác vẫn chưa dám hấp thụ, hắn lo thể chất không chịu được dược lực cường đại của Ngọc Xà Lan, nên tạm thời chưa thử."
Nói đến đây, Diệp Phàm dừng lại một chút, ánh mắt lộ ra vài phần hiếu kỳ.
Hắn nhìn Cao Thịnh, hỏi:
"Nhắc mới nhớ, từ lần trước ngươi thành công khai mở khổ hải, chúng ta cũng không biết khổ hải của ngươi bây giờ đã lớn đến đâu rồi."
