"Cái kia... Ruri, em đang làm gì vậy? Có chuyện gì sao?"
Shirashi liếc mắt thấy rõ người xuất hiện sau lưng mình không một tiếng động là Ruri, liền nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Nói đi thì phải nói lại... Ruri có thể đứng sau lưng mình mà mình không hề hay biết, Shirashi cảm giác thực lực của Ruri lại mạnh lên rất nhiều.
Huyết thống Uchiha thật đáng sợ, mà Ruri càng đáng sợ hơn khi có thể dễ dàng điều khiển sức mạnh huyết thống này.
Ruri không rút kunai khỏi cổ Shirashi, giọng nói sát bên tai, bất ngờ vang lên trong phòng thí nghiệm có ánh đèn hơi tối:
"Anh có chuyện gì giấu em phải không?"
"Hả? Sao em lại nói vậy?"
Shirashi ngạc nhiên một hồi, có chút khó hiểu gãi đầu, dường như rất nghi hoặc với câu nói này của Ruri.
"Hôm nay anh hành động hơi kỳ lạ. Bình thường anh đi mua đồ thì đi thẳng thôi, chẳng cần phải đến chỗ em chào hỏi làm gì. Hôm nay lúc đi ra ngoài, anh lại đến chào em trước. Vì vậy, em cứ nghĩ mãi, có phải anh có chuyện gì giấu em không?"
Vẻ mặt Ruri hờ hững, ánh mắt cũng không khác gì bình thường, nhưng vẫn cho người ta cảm giác như không chuyện gì có thể qua mắt được cô.
"Cái kia... Ruri, em học được trêu chọc người khác từ khi nào vậy? Đây chỉ là nhất thời anh nổi hứng thôi.”
Đúng, chỉ là nhất thời nổi hứng mà thôi. Shirashi tự nhủ trong lòng.
"Mấy năm mới có một lần nổi hứng, vậy thì đúng là hiếm có thật. Vì vậy em cứ nghĩ, có phải anh lén lút gặp ai không?"
"Em hiểu lầm anh rồi, mối quan hệ của anh thế nào em phải rõ chứ?"
"Đúng là vậy, nhưng chính vì vậy, em mới thấy có chút không đúng. Em luôn cảm thấy trên người anh có mùi của người khác, mà lại là mùi phụ nữ."
Ruri còn cố ý ngửi nhẹ mấy lần ở vị trí bả vai Shirashi.
Em đâu phải người tộc Inuzuka mũi thính thế, em họ Uchiha mà! Shirashi cạn lời.
Đúng lúc Shirashi định mở miệng nói gì đó, Ruri rút kunai khỏi cổ Shirashi, ngữ khí không còn lạnh lẽo như trước:
"Nhưng thôi, anh gặp ai cũng không liên quan đến em, em đâu phải là gì của anh."
Lúc nói câu này, khóe miệng Ruri hơi nhếch lên một nụ cười nhạt, chính vì vậy, Shirashi mới cảm thấy càng thêm đáng sợ.
Ruri vốn không hay cười.
"Cái đó... em nghĩ nhiều rồi."
"Thật sự không lén lút gặp ai à?"
Vừa còn nói không thèm để ý, rõ ràng là đặc biệt để ý.
Ánh mắt càng thêm u ám, sát khí dường như sắp bắn ra từ trong mắt.
"Đương nhiên, em còn lạ gì anh nữa? Anh xưa nay không bao giờ nói dối.”
Shirashi dùng ánh mắt chân thành nhìn Ruri.
"Vậy bức ảnh này anh định giải thích thế nào?"
Ruri lấy ra một tấm ảnh, trên đó là hình ảnh Shirashi và Ayane, địa điểm chụp là trước cửa nhà Shirashi, hai người đang mở cửa chuẩn bị cùng nhau bước vào.
"..."
Shirashi phát hiện mình có mười tám cái miệng cũng không giải thích nổi, đại não trực tiếp rơi vào trạng thái chết máy, ngừng hoạt động.
"Thật là, anh cũng quá sơ hở, dễ dàng bị em bắt được như vậy. Nếu người khác cũng làm như vậy, bí mật của anh đã sớm bị bại lộ rồi. Đến lúc đó không chỉ thế này đâu, mà là bị tộc Yamanaka thẩm vấn đặc biệt đấy."
Ruri lúc này thở dài, có chút tiếc nuối.
Ồ?
Không hề trách mắng, cũng không đánh cho một trận, càng không hề tức giận?
Không đúng!
"Cái kia, cái kia... Cái này là..."
Thấy Shirashi ngơ ngác đứng tại chỗ, vẻ mặt ngơ ngác, có lẽ còn chưa biết chuyện gì xảy ra.
"Tuy anh có rất nhiều điểm tốt, nhưng nhiều mặt anh vẫn còn quá ngây thơ. Anh cũng không ý thức được tầm quan trọng của Tiên thuật, Tiên thuật quan trọng hơn anh tưởng nhiều. Hai, ba năm trước khi anh bắt đầu nghiên cứu Tiên thuật, em đã nhờ cha mẹ em chuẩn bị cho em 200 con mèo hoang, thông qua các loại con đường chính quy chuyển đến Konoha, đảm nhiệm cơ sở ngầm của em."
Vì là mèo bình thường, không phải nhẫn miêu, thêm vào số lượng mèo hoang và mèo nhà ở Konoha rất nhiều, nên dù là ám bộ cũng không phát hiện ra vấn đề gì.
Dù sao những con mèo này đều được đưa vào Konoha một cách bình thường, chia thành nhiều đợt trong mấy tháng.
Hơn nữa những con mèo này rải rác ở những địa điểm không phải trung tâm Konoha, bình thường chúng cũng giống như những con mèo bình thường, không cần phải cố ý làm gì, cho dù truyền tình báo, cũng là ở trước mặt mọi người, kêu meo meo vài tiếng, lại còn dùng mật hiệu, thì càng không ai nhận ra được.
"..."
Shirashi trực tiếp hóa đá tại chỗ.
Thấy vẻ mặt gần như hóa đá của Shirashi, Ruri có vẻ rất hài lòng, mỉm cười:
"Nhưng trong quá trình này, em vô tình phát hiện ra một vài bí mật nhỏ của anh, điều này thì em không ngờ tới. Anh vẫn đang nghiên cứu lồng chim trên trán của tộc Hyuga đúng không?”
Ruri không rõ Shirashi và Ayane đã trao đổi những gì sau khi gặp nhau, nhưng có thể suy đoán ra một vài thông tin.
"À, cái kia... Nói thế nào nhỉ, tâm trí anh bây giờ hơi hỗn loạn... Nói cách khác, em đã sớm biết?"
"Khoảng một năm trước. Tuy anh có chút bất cẩn, nhưng việc anh tiếp xúc với Ayane đều có con đường và phương pháp riêng, nếu không cực kỳ quan tâm đến phương diện này, thì thật khó nhận ra. Cho dù phát hiện, trong mắt người ngoài, cũng chỉ là bạn bè gặp gỡ chốc lát. Thời chiến tranh liên miên thế này, nhân thủ ám bộ có hạn, làm gì có thời gian rảnh rỗi quan tâm đến các anh."
Số lượng nhân viên ám bộ có thể điều động vẫn chỉ khoảng sáu mươi đến bảy mươi người.
Một đội đang chấp hành nhiệm vụ bí mật ở nước ngoài, hoặc thu thập tình báo quan trọng.
Một đội lưu thủ trong lãnh thổ Hỏa Quốc, phòng ngừa kẻ địch phá hoại, có thể báo cáo kịp thời, tranh thủ viện trợ.
Hai đội còn lại phải dò xét toàn bộ làng. Những người họ cần giám thị đều là những ninja nguy hiểm có tư tưởng phản động Konoha rõ ràng, hoặc là gián điệp của kẻ địch trà trộn vào.
Mà Shirashi có thành tích thực chiến bình thường, bài thi ý chí lửa lại xuất sắc, lại không có khuynh hướng phản động Konoha, căn bản không tìm được lý do và động cơ để giám thị, có thể nói là ninja Konoha có xuất thân tốt.
Việc anh tiếp xúc với Uchiha quá nhiều, giới thượng tầng Konoha cũng sẽ không quá quan tâm đến Shirashi.
Ninja bình dân có quan hệ tốt với Uchiha tuy không nhiều, nhưng cũng không phải là hiếm, vẫn có thể tìm được vài chục đến hơn trăm người, trong số đó không thiếu thượng nhẫn và trung nhẫn.
Dù sao Uchiha cũng là một thành viên của làng, một số ninja không có thành kiến đặc biệt nào với Uchiha, trái lại cho rằng Uchiha mạnh mẽ là đồng đội đáng tin cậy trên chiến trường, có thể tăng cường hiệu quả hành động của tiểu đội, lâu dần, quan hệ tự nhiên trở nên tốt hơn.
Ruri chỉ là để phòng ngừa vạn nhất, mới đưa 200 con mèo vào Konoha, đảm nhiệm cơ sở ngầm của mình, loại bỏ mọi bất trắc có thể xảy ra, để đảm bảo an toàn cho Shirashi.
Việc liên quan đến Tiên thuật, Ruri không thể qua loa như Shirashi được.
Mặc dù theo Shirashi thì bí mật của mình đủ an toàn.
Shirashi lúc này chậm rãi khép miệng lại, vốn đang cảm thấy mình giấu giếm khá tốt, bây giờ nhìn lại, phía sau lưng toàn bộ đều là công lao của Ruri.
Quả không hổ là thiên tài ninja xuất thân từ gia tộc lớn.
Bất kể là nắm bắt kế hoạch tổng thể, hay là đưa ra biện pháp đối phó hiệu quả với những bất trắc có thể xảy ra, đều kín kẽ không một kẽ hở.
Anh có thể dựa vào kiến thức đã học, và từ góc độ lịch sử và chính trị, để phân biệt ra một vài cục diện của Nhẫn giới trong tương lai, nhưng chi tiết nhỏ rõ ràng sẽ có một vài sai lệch.
"Hô..."
Bị Ruri phát hiện, không biết tại sao, trái lại thở phào nhẹ nhõm.
Shirashi cười khổ một tiếng nói: "Quả là chuyện gì cũng không giấu nổi em, từ nhỏ em đã nhạy bén như vậy rồi."
"Mấy năm qua sống an nhàn khiến anh không có chút tiến bộ nào. Lần sau nhớ cẩn thận hơn. Được rồi, giờ đi ăn tối thôi."
Ruri thu kunai vào túi nhẫn cụ, đi trước.
"Ruri, vừa nãy em đang quan tâm anh sao?"
Phía sau, truyền đến tiếng cười của Shirashi.
Ruri dừng bước, nghiêng đầu lại, mặt lạnh tanh, dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn Shirashi.
"Mắt nào của anh thấy tôi quan tâm anh?"
"Ồ, không phải sao?"
"Anh đúng là đồ ngốc, tôi chỉ hứng thú với Tiên thuật thôi, bớt ảo tưởng đi. Sức mạnh mới là duy nhất, làm gì, được gì, đều chỉ là một ý nghĩ. Mơ mộng thì tốt nhất tỉnh lại rồi nói."
Nói xong, Ruri xoay người bước về phía trước, mái tóc đen khẽ vung lên theo động tác, bóng dáng cao ngạo.
"Vậy sao? Hứng thú với việc chi phối người khác... Em có phải là có thể cho là như vậy không?"
Bước đi trên con đường phía trước, không ai trả lời câu hỏi của anh.
Shirashi bất đắc dĩ vò tóc, đúng là một ngày long trời lở đất.
... Vấn đề chắc không lớn đâu nhỉ.
Nhưng mà, đổi một ý nghĩa khác, lần sau anh có thể quang minh chính đại mang Ayane đến đây kiểm tra cơ thể?
(hết chương)
