Logo
Chương 115: Bằng hữu nhiều hai mươi càng

Nam Cung Thần Dật dẫn đầu đội ngũ ra khỏi cửa thành, trên mặt nở nụ cười: "Ta là Nam Cung Thần Dật, thành chủ Kim Diễm thành. Xin hỏi các vị...?”

Ngưu Đại Hải nghiêng đầu nhìn hắn: "Các vị cái gì? Ngươi nói được nửa chừng rồi nuốt lại là sao?"

Khóe mắt Nam Cung Thần Dật giật giật, thật thô tục. Nhưng hắn không muốn gây sự với Vạn Bảo Thương Hội, càng không muốn đắc tội vị ngoan nhân này, bèn mỉm cười nói: "Lôi Đình Cổ Thành hiện do ta tạm thời quản lý. Không biết các vị mang thương đội đến đây là ghé qua nghỉ chân, hay là muốn vào thành làm ăn?"

"Ngươi quản lý? Thanh Vân Tông chia Lôi Đình Cổ Thành cho Nam Cung gia tộc các ngươi rồi à?" Giọng Ngưu Đại Hải cứng nhắc, thân hình cao ba mét tạo cho người ta cảm giác áp bức.

"Không, không, các vị hiểu lầm rồi. Ta đến đây là để hỗ trợ, Tần Mệnh bận rộn việc thành phủ, ta thay hắn lo liệu mọi việc trong thành."

"Ai là thành chủ Lôi Đình Cổ Thành?".

"Đương nhiên là Tần Mệnh."

"Ta muốn gặp Tần Mệnh." Khuôn mặt xấu xí của Ngưu Đại Hải không lộ rõ biểu cảm, chỉ thấy vẻ lạnh lùng, cứng nhắc.

Dù Nam Cung Thần Dật có tính khí tốt đến đâu cũng bị kích thích đến cực điểm, cho mặt mũi mà không biết điều: "Bây giờ không được. Các ngươi muốn làm ăn thì cứ nói chuyện với ta. Ta không đồng ý thì các ngươi không vào được đâu."

Ngưu Đại Hải nhíu mày nhìn hắn, đột ngột buông một câu: "Ngươi lên mặt cái gì?"

"Ta là vì bảo vệ Lôi Đình Cổ Thành."

"Kim Diễm thành với Lôi Đình Cổ Thành thân thiết từ bao giờ vậy? Sao ta không nhớ?" Ngưu Đại Hải chỉ phụng mệnh hộ tống đội xe, không rõ tình hình trong tòa thành cổ, nhưng ít nhất cũng biết năm xưa quan hệ giữa Lôi Đình Cổ Thành và Kim Diễm thành rất bình thường. Hắn vất vả hộ tống đội xe đến, lại bị chặn ngoài thành, nếu là người khác thì thôi đi, đằng này lại lòi ra cái tên Nam Cung Thần Dật, chuyện quái quỷ gì thế này?

Nam Cung Thần Dật không muốn chơi cứng: "Vạn Bảo Thương Hội các ngươi muốn làm ăn cũng được. Nhưng nhất định phải được ta đồng ý, để ta sắp xếp."

"Ta muốn gặp Tần Mệnh." Đầu Ngưu Đại Hải toàn cơ bắp, không nghĩ ra thì thôi, dù sao ta đến tìm Tần Mệnh, ngươi muốn làm gì thì làm.

"Ta đã nói, bây giờ không được." Nam Cung Thần Dật nghiêm mặt.

Ngưu Đại Hải vung Thiết Côn xuống mặt đất, trừng mắt: "Ta muốn gặp Tần Mệnh!"

"Vạn Bảo Thương Hội các ngươi bây giờ làm ăn kiểu ép mua ép bán à?"

"Ai bảo ta làm ăn, Ngưu gia ta đến giao hàng."

"Giao hàng không phải làm ăn?"

"Miễn phí, sao nào, không được à?" Ngưu Đại Hải tính tình nóng nảy, vung Thiết Côn chỉ vào Nam Cung Thần Dật: "Họ Nam kia, tránh ra!"

Khóe mắt Nam Cung Thần Dật giật giật: "Ta họ Nam Cung!"

Ngưu Đại Hải trợn mắt: "Ta họ Ngưu Đại! Tránh ra!"

Nam Cung Thần Dật tức muốn hộc máu, hết nói nổi.

Đồ Vệ đứng xem tủm tỉm cười, Diệp Tiêu Tiêu và Khương Bân thì khoái chí, bọn họ rất thích vị Ngưu gia này.

"Hả? Thiếu gia!" Đột nhiên hai mắt Ngưu Đại Hải sáng lên, miệng nở nụ cười.

Thiếu gia? Nam Cung Thần Dật quay đầu, Nam Cung Thiền, Nam Cung Diệu và Tần Mệnh đang từ cửa thành chạy tới.

Đây là Ngưu Đại Hải? Cận vệ thân tín của tộc trưởng Hô Diên gia tộc? Nam Cung Diệu và Nam Cung Thiền đều đã nghe danh, nhưng nghe danh không bằng gặp mặt, thân hình khoa trương, khí thế hung hãn áp đảo khiến người ta thầm kinh hãi.

Rốt cuộc Hô Diên gia tộc muốn làm gì? Phái thương đội đến thì thôi, sao còn phái cả cận vệ thân tín của tộc trưởng đến đây?

"Ngưu thúc!" Hô Duyên Trác Trác cười ha hả tiến lên, ôm quyền thi lễ.

"Thiếu gia!!" Ngưu Đại Hải cất giọng, xoay người hành lễ với hắn.

"Thiếu gia?" Nam Cung Thiền và Nam Cung Diệu vô thức lặp lại, kinh ngạc nhìn viên thịt bên cạnh. Hô Diên gia tộc? Thiếu gia? Hai người có chút choáng váng.

Ngưu Đại Hải gào lên một tiếng: "Đây là nhị công tử của Hô Diên gia tộc chúng ta! Mở to mắt ra mà nhìn cho rõ!"

Nam Cung Thần Dật giật mình, nhìn sang Tần Mệnh và Hô Duyên Trác Trác, thấy quan hệ hai người có vẻ rất tốt.

Tần Mệnh giải thích: "Hô Diên gia tộc đến giúp đỡ trùng kiến cổ thành, mấy ngày nay ta bận bế quan nên chưa kịp giải thích với các vị."

"Ngươi là Tần Mệnh!" Ngưu Đại Hải chỉ vào Tần Mệnh.

"Tiền bối." Tần Mệnh cũng cung kính hành lễ.

Ngưu Đại Hải bỗng nhíu mày, tỉ mỉ dò xét một hồi: "Huyền Võ Cảnh?!"

"Vừa mới đột phá." Tần Mệnh gật đầu.

"Huyền Võ Cảnh? Thiếu gia, ngươi đột phá rồi à?" Đồ Vệ kinh ngạc, chuyện khi nào vậy? Sao ta không biết?

Nam Cung Diệu và Nam Cung Thiền cùng nhau nhìn Tần Mệnh. Huyền Võ Cảnh?! Hắn vậy mà vô thanh vô tức đột phá? Tốc độ biến thái cỡ nào!

"Ha ha, tốt, tốt lắm, chủ nhân không nhìn lầm người." Ngưu Đại Hải thoải mái cười lớn, lúc đến tộc trưởng còn nói, nếu Tần Mệnh có thể đột phá đến Huyền Võ Cảnh trong vòng nửa năm thì trong gia tộc sẽ không còn tiếng phản đối. Bây giờ thì tốt rồi, trực tiếp đột phá luôn. Tốc độ này, thiên phú này, tương lai chắc chắn có thể tiến vào Thánh Vũ Cảnh, lần này trở về hắn có thể có lời giải thích rồi.

"Đừng đứng phơi nắng ở đây nữa, vào thành thôi." Hô Duyên Trác Trác vẫy tay cho đội xe vào thành.

Nam Cung Thần Dật tâm cơ sâu sắc, lập tức khôi phục nụ cười: "Ra là vậy, nếu là bằng hữu của Tần Mệnh thì là bằng hữu của chúng ta, có gì đắc tội xin lượng thứ, mời, mời, mời."

Thương đội Hô Diên gia tộc tiến vào cổ thành, xe ngựa chở đến toàn là đồ ăn, quần áo và dược liệu cần thiết. Đây vẫn chỉ là đợt đầu, sau này sẽ còn nhiều vật tư hơn, tất cả đều để giúp Lôi Đình Cổ Thành vượt qua mùa đông giá rét sắp tới, nhanh chóng xây xong nhà cửa, khôi phục hoạt động bình thường của thành thị.

Nam Cung Thần Dật tuyệt đối không ngờ Tần Mệnh lại mời được một Thương Hội lớn như vậy đến giúp đỡ, chợt nhận ra đã xem nhẹ Tần Mệnh.

Hắn lén ra lệnh cho Nam Cung Thiền và Nam Cung Diệu, phải điều tra rõ về Tần Mệnh, đừng để bọn họ lại bị trở tay không kịp.

Hai anh em rất tự nhiên đi cùng Tần Mệnh, hỏi han ân cần.

Tần Mệnh thoải mái ứng phó bọn họ, vừa đi khắp nơi trong thành xem xét tình hình an bài của mọi người, tâm trạng của mọi người, và tình trạng tường thành.

Chớp mắt đã đến chạng vạng, hai anh em có chút sốt ruột, Tần Mệnh có vẻ cảnh giác, không moi được chút tin tức hữu dụng nào từ miệng hắn. Nam Cung Diệu muốn moi móc chút thông tin từ Hô Duyên Trác Trác, nhưng tên mập mạp này càng giảo hoạt hơn, cười hì hì nói gì cũng nói nhưng lại như không nói gì.

"Ca, có người tìm anh." Tần Mệnh vừa vào thành phủ đã bị Tần Dĩnh kéo lại.

"Ai vậy?"

"Mỹ nữ nha." Tần Dĩnh cười hì hì kéo hắn vào trong.

Nam Cung Diệu và Nam Cung Thiền liếc nhau, cũng đuổi theo Tần Mệnh.

Nam Cung Thiền cười nói: "Cô nương nhà ai mà tìm đến tận đây vậy."

"Một đại mỹ nữ đó, nhanh lên, người ta vừa tới." Tần Dĩnh kéo Tần Mệnh đi nhanh.

"Em kích động cái gì vậy." Tần Mệnh buồn cười lắc đầu.

Trong tiểu viện, Di Mụ từ trong nhà đi ra, đang nắm tay một nữ tử bạch y, cười rạng rỡ.

Nàng mặc bạch y như tuyết, khí chất lạnh lùng, tóc dài như thác nước, mềm mại phiêu dật, bóng lưng hoàn mỹ không chê vào đâu được, đủ khiến người kinh diễm.

"Lăng Tuyết cô nương, anh trai chị tới rồi." Tần Dĩnh kéo Tần Mệnh chạy về.

Lăng Tuyết? Sao nàng lại trở về? Tần Mệnh ngạc nhiên.

Lăng Tuyết vội vàng thoát khỏi tay Di Mụ, nhanh chân đi đến bên cạnh hắn, như thể có chút ngại ngùng với vị trưởng bối này: "Ngươi ở đây à?”

"Ta ở đây." Tần Mệnh chỉ về phía trước, tiểu viện rất đơn giản, chỉ có hai gian phòng.

"Bên cạnh ngươi ai ở?"

"Không ai."

"Ta ở." Lăng Tuyết xách theo một túi quần áo nhỏ trực tiếp tiến vào căn phòng kia, nàng không quen giao tiếp với nhiều người như vậy.

Di Mụ Lý Linh Đại hài lòng gật đầu, ta đã bảo rồi, hai người có chút quan hệ, cái này chẳng phải là chuẩn bị ở cùng nhau rồi sao.

Tần Dĩnh nháy mắt với Tần Mệnh, nắm nắm tay nhỏ ra vẻ cổ vũ.

Tần Mệnh không hiểu, sao còn trực tiếp ở lại luôn thế này.

Hô Duyên Trác Trác đi tới lẩm bẩm: "Căn phòng kia rõ ràng phải thuộc về ta."

"Nàng là ai?" Nam Cung Thiền tò mò, vị nữ tử lãnh diễm tuyệt lệ này là ai? Xinh đẹp động lòng người như vậy, thanh khiết như Thánh Linh, giống như nữ tử bước ra từ tiên cảnh, không phải những gia tộc hay tổ chức bình thường có thể bồi dưỡng được. Sao một nữ tử như vậy lại lăn lộn với Tần Mệnh? Còn thoải mái ở trong viện của hắn.

"Thanh Vân Tông, đệ tử thân truyền của Dược Sơn, Lăng Tuyết." Đồ Vệ đi theo vào.

"Nàng là Lăng Tuyết?" Hai anh em lại giật mình, đương nhiên biết Lăng Tuyết của Thanh Vân Tông, đó là đệ tử duy nhất của trưởng lão Dược Sơn. Nhưng không đúng, Tần Mệnh trước đó không phải chỉ là một nô bộc sao? Sao mới chớp mắt đã có nhiều bạn bè như vậy!