Tần Mệnh trở lại Ưng Sơn không lâu, các đội hái thuốc lục tục trở về, xem ra thu hoạch không tệ, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ. Đám đệ tử thủ hộ cũng ít nhiều kiếm được chút lợi lộc, được chia vài cọng linh thảo hạ phẩm.
Chẳng ai thèm để ý đến Tần Mệnh, mà Tần Mệnh cũng chẳng bận tâm đến họ. Hắn ngồi một mình bên thùng sắt, gặm lương khô, ngắm cảnh sắc rừng Vân La xanh um tươi tốt.
Đến tối, mười một trong số mười lăm đội hái thuốc đã trở về, còn bốn đội vẫn biệt vô âm tín, trong đó có cả Kiều Sâm và Triệu Mẫn, những người vĩnh viễn không còn cơ hội trở về.
Hái thuốc vốn dĩ luôn tiềm ẩn nguy hiểm, mỗi đệ tử đều đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Ngay cả trong mười một đội đã trở về cũng có thương vong, chín đệ tử bỏ mạng trong rừng sâu, đến thi thể cũng không tìm thấy.
"Triệu Mẫn vẫn chưa về à? Cô ta đi chung đội với ai?"
"Hình như là đi với Kiều Sâm."
"Kiều Sâm sư huynh đúng là sướng thật, hái thuốc còn có mỹ nữ làm bạn. Chắc là hắn cố tình không về đấy, được ở chung ngày nào hay ngày nấy, ha ha."
"Chờ thêm chút nữa đi, chắc sắp về rồi."
Đêm xuống, trên đỉnh núi bập bùng ánh lửa, các đệ tử Dược Sơn tụ tập lại, thống kê thu hoạch của từng tổ. Họ mang theo nhiệm vụ xuống núi, ít nhất phải mang về mười thù linh thảo trung phẩm, tốt nhất là bứng tận gốc. Linh thảo và linh quả hạ phẩm thì ít nhất phải được một trăm. Không đạt yêu cầu sẽ bị phạt khi trở về, còn nếu vượt chỉ tiêu sẽ được thưởng đặc biệt.
Đám đệ tử thủ hộ tụ tập một chỗ cười nói rôm rả, thưởng thức bữa tối ngon lành. Một nữ đệ tử mỉm cười gọi Tần Mệnh: "Này, Tần Mệnh, lại đây ngồi chút đi?"
Tần Mệnh đang mơ màng ngủ, hé mắt nhìn rồi lại lắc đầu, tiếp tục gà gật.
"Bọn ta tò mò không biết làm sao ngươi đột phá lên Linh Võ Cảnh được đấy, qua đây kể nghe xem? Thưởng ngươi miếng thịt ăn." Một nam đệ tử cũng lớn tiếng gọi Tần Mệnh.
"Ngươi thật sự là Linh Vũ tam trọng thiên á? Có hứng thú đấu thử với ta không? Ta đảm bảo sẽ không ra tay nặng đâu."
"Đến đây, để chỗ cho ngươi này."
"Ta thấy thằng nhóc này thú vị đấy, đường đường thiếu thành chủ mà phải làm nô bộc tám năm trời, đúng là nhẫn nhịn giỏi thật. Mọi người nghĩ xem, hắn thật sự cam tâm, hay là đang âm thầm nuôi chí báo thù?"
"Khó nói lắm. Này, Tần Mệnh, lại đây, hỏi ngươi chuyện này, ngươi có hận Thanh Vân Tông không?”
Một đám đệ tử nổi hứng, nhao nhao gọi Tần Mệnh.
Tần Mệnh khẽ nhếch mép, cười nhạt, đứng dậy chỉnh lại quần áo. Mọi người tưởng hắn định đi qua nhập bọn, ai ngờ hắn lại đi thẳng lên đỉnh núi, tìm chỗ khác nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau, một đội hái thuốc nữa trở về, nhưng vẫn không thấy đội của Kiều Sâm và hai đội khác đâu.
Vài đệ tử bắt đầu lo lắng. Một nhóm ở lại tiếp tục chờ đợi, nhóm còn lại tỏa đi các vùng núi lân cận để tìm kiếm.
Họ tìm kiếm ròng rã hai ngày hai đêm, cuối cùng cũng phát hiện vài bộ thì thể, là của đám đệ tử thủ hộ thuộc một trong các đội mất tích. Thi thể không còn nguyên vẹn, đến mức không nhận ra hình dạng ban đầu. Còn các đội hái thuốc khác, bao gồm cả đội của Kiều Sâm, thì vẫn bặt vô âm tín, đến thi thể cũng không tìm thấy.
"Chẳng lẽ gặp chuyện chẳng lành?" Họ buộc phải nghĩ đến khả năng xấu nhất, chẳng lẽ họ đã đụng độ phải đám dong binh và bị cướp giết? Hay là bị linh yêu bắt đi?
Trong tình huống bình thường, dong binh không dám gây sự với đệ tử Thanh Vân Tông, nhưng cũng không loại trừ khả năng có ngoại lệ.
Nếu chẳng may gặp phải linh yêu cường hãn, thì cũng có khả năng bị hại.
Trước đây, chuyện này thường xảy ra trong các đợt hái thuốc, nhưng những năm gần đây, nhờ các trưởng lão ra mặt răn đe, nên rất ít khi xảy ra.
Lần này, ba đội gặp nạn cùng lúc khiến các đệ tử vô cùng bất an, nhất là khi trong số đó còn có Triệu Mẫn, một đệ tử thân truyền đặc biệt.
Họ không dám dễ dàng bỏ cuộc, tiếp tục chia nhau ra tìm kiếm thêm hai ngày nữa. Cuối cùng, họ tìm thấy thi thể của một đội hái thuốc khác. Không rõ là do linh yêu hay dong binh gây ra. Đến cuối cùng, họ tìm thấy thi thể của "Song Đao đệ tử" thuộc đội của Kiều Sâm.
...
Ba ngày sau, các đội hái thuốc trở về Thanh Vân Tông, mang theo rất nhiều linh dược, và cả tin dữ về cái chết của Triệu Mẫn và những người khác.
Không ai nghi ngờ Tần Mệnh, bởi vì người ngoài không biết ân oán giữa Triệu Mẫn và Tần Mệnh, càng không rõ thực lực của hắn.
Việc đầu tiên Tần Mệnh làm khi trở lại Thanh Vân Tông là đến vách đá cạnh Dược Sơn, xem quả Xã Tâm còn ở đó không.
Vách đá phủ đầy dây leo, lá xanh um tùm, ẩn chứa vô số rắn độc và mãng xà.
Quả Xà Tâm vẫn còn đó, ẩn mình trong một góc khuất.
Tu La Đao trong khí hải lại rung nhẹ, tỏa ra màn Hắc Vụ mờ ảo, bao phủ trên không trung khí hải, lặng lẽ lan tỏa, dường như đang nhắc nhở Tần Mệnh.
Tần Mệnh bỗng cảm thấy kỳ lạ, tại sao Tu La Đao lại cảnh giác Kim Xà? Khi gặp các linh yêu cường hãn khác trong rừng, nó cũng không có phản ứng như vậy.
Kim Xà xuất hiện, quấn lấy quả Xà Tâm, lè lưỡi đỏ tanh về phía Tần Mệnh.
Tần Mệnh nhìn chằm chằm nó một lát, đột nhiên triệu hồi hai phi đao, vung tay phóng về phía Kim Xà.
Phi đao lao đi với lực đạo mạnh mẽ, xoay chuyển liên hồi, xé gió vun vút.
Kim Xà há miệng phun ra hai đạo kim quang, chặn đường chính xác, hai tiếng "bang bang" giòn tan, kim quang vậy mà phá nát phi đao, vô số mảnh vỡ nhỏ li ti văng tung tóe.
"Tê!!"
Kim Xà toàn thân lấp lánh kim quang, lè lưỡi về phía Tần Mệnh, dường như rất tức giận.
Tần Mệnh nheo mắt, không nói một lời, lại phóng ra một phi đao nữa, lần này dồn hết sức lực, phóng thẳng tới, nhanh như kinh lôi.
Kim Xà rít gào, phun ra kim quang chói mắt, chặn đường giữa không trung, lại một lần nữa phá nát phi đao.
Tuy nhiên, lần này phi đao đã tiến gần đến một khoảng cách rất ngắn trước khi bị phá hủy.
Tần Mệnh đã có tính toán trong lòng, hiện tại chưa phải đối thủ của Kim Xà, hôm khác lại đến. Hắn rút lui vào rừng rậm, theo con đường gập ghềnh trở lại thương khố.
Hắn dọn dẹp cỏ đại và lá rụng trong sân, tưới nước cho cây ngọc lan, sau đó trốn ra phía sau núi, bắt đầu nghiên cứu Tủ Điện Cuồng Xà.
Tần Mệnh có ngộ tính rất cao, đã tự mày mò ra ba đoạn đầu của Kim Cương Kình.
Tử Điện Cuồng Xà tuy phức tạp, nhưng không làm khó được hắn.
Đến đêm, Tần Mệnh đang nghiên cứu say sưa thì đột nhiên nghe thấy tiếng ồn ào từ phía thương khố.
Triệu Liệt giận dữ xông vào thương khố, gào thét tên Tần Mệnh: "Cút ra đây! Tần Mệnh, mày cút ra đây cho tao!"
Vừa la hét, hắn vừa đấm đá vào đồ đạc trong kho, như một con chó điên, gây ra những tiếng động hỗn loạn.
"Tần Mệnh! Cút ra đây, không thì tao đốt cái kho này của mày!"
"Cút ra đây! Cút ra đây cho tao!"
Hai tay Triệu Liệt bốc lửa, khàn giọng gào thét, mắt hắn đỏ ngầu, vẻ mặt dữ tợn.
"Tìm ta có chuyện gì?" Tần Mệnh đẩy cửa sắt bước ra, cau mày nhìn cái sân tan hoang.
"Tần Mệnh! Chị tao đâu?" Triệu Liệt chỉ vào Tần Mệnh, gào lên.
"Chết rồi."
"Chết thế nào? Có phải là do mày không?" Triệu Liệt mất kiểm soát, hét lớn.
"Ăn nói cho cẩn thận."
"Là mày! Chắc chắn là mày! Chị tao muốn đi giết mày, người chết trong rừng phải là mày chứ, sao mày lại trở về? Hả, trả lời tao! Sao mày lại trở về, chị tao đâu?"
Tần Mệnh bật cười: "Giết ta là lẽ đương nhiên à? Ta đáng chết lắm sao?"
"Mày đáng chết, mày nên chết! Nói, trong rừng rậm đã xảy ra chuyện gì?" Triệu Liệt mắt đỏ hoe, khi nghe tin chị gái qua đời, hắn suýt sụp đổ. Hắn vốn không có thiên phú gì, có được địa vị ngày hôm nay đều là nhờ công lao của chị gái. Chị gái cũng là chỗ dựa của hắn, vậy mà giờ lại đột ngột qua đời?
Triệu Liệt hoàn toàn không thể chấp nhận. Chị gái hắn tham gia đội hái thuốc, thực chất là để trả thù, tìm cơ hội giết Tần Mệnh trong rừng, nếu không giết được thì cũng phải phế bỏ hắn. Thế nhưng, người trở về lại là Tần Mệnh, còn chị gái hắn thì chết không rõ nguyên nhân.
Không ai nghi ngờ Tần Mệnh, nhưng hắn vô cùng chắc chắn rằng chuyện này có liên quan đến Tần Mệnh.
"Mày nên cảm thấy may mắn vì không tham gia đội hái thuốc." Tần Mệnh hừ lạnh, hai chị em đúng là một giuộc!
"Là mày! Quả nhiên là mày! Nói, chuyện gì đã xảy ra! Nói mau! Chị tao rốt cuộc đã chết như thế nào, thằng tạp chủng!" Triệu Liệt điên cuồng lao về phía Tần Mệnh.
Tần Mệnh tóm lấy cổ hắn, nhấc bổng lên không trung: "Mày nên cảm ơn tao, nếu không có tao, chị mày sẽ chết thảm hơn đấy."
Triệu Liệt giãy giụa kịch liệt: "Mày đã làm gì chị tao?"
"Chết!" Tần Mệnh ném hắn đi, cười nhạo: "Nếu chị mày còn sống trở về, tao chết trong rừng, mày có phải sẽ mở tiệc ăn mừng không?" Ánh mắt Tần Mệnh lạnh lùng.
Triệu Liệt lồm cồm bò dậy: "Tần Mệnh! Mày chết không yên đâu! Chị tao là đệ tử được trưởng lão Sở Hoa yêu quý nhất, mày giết chị ấy, trưởng lão Sở Hoa sẽ không tha cho mày đâu."
"Đừng có ngậm máu phun người, tao có thừa nhận giết người đâu, với lại, tao có lý do gì để giết chị mày?" Tần Mệnh hỏi ngược lại.
"Trong lòng mày biết rõ!"
"Ha ha, không biết đấy."
"Chị tao, Kiều Sâm ở Dược Sơn, và ba đệ tử khác, bọn họ chắc chắn đều chết dưới tay mày. Tần Mệnh, mày sẽ phải trả giá đắt, chúng ta cứ chờ xem." Triệu Liệt tức giận bỏ đi.
Tần Mệnh đưa tay chặn hắn lại: "Tặng mày một câu, kẻ giết người, ắt có người giết. Mày, tự lo liệu đi."
"Tránh ra! Tao nhất định sẽ báo thù cho chị tao!" Triệu Liệt đẩy vai Tần Mệnh, trước khi đi còn quay đầu lại, nhìn Tần Mệnh với ánh mắt đầy oán độc.
