"Viễn Cổ chúng vương chỉ lực?" Tần Mệnh hứng thú. "Biến mất Cổ Quốc? Phong tồn vạn năm di bí?"
"Ta có thể mở ra nó, giúp ngươi đạt được chúng vương truyền thừa."
Tần Mệnh hơi tỉnh táo lại, đè nén ngọn lửa hừng hực trong lòng. Bí mật này quá lớn: "Vì sao lại cho ta? Chẳng lẽ chỉ vì ta có thể đưa ngươi về tộc?"
"Ngươi càng mạnh, trưởng thành càng nhanh, thời gian ta trở về càng ngắn. Ta... chỉ có thể kiên trì thêm vài năm nữa thôi..." Tàn hồn yếu ớt nói, thanh âm tan dần trong đan điền khí hải.
Tần Mệnh tin không? Không tin! Nhưng chuyện canh gác bờ biển có lẽ là thật, chỉ sợ tàn hồn này có ý đồ khác.
Có nên đi không? Có thể cân nhắc, nhưng không phải bây giờ.
Với cảnh giới Linh Vũ thất trọng thiên của Tần Mệnh, quanh Thanh Vân Tông còn có thể hoạt động, ra ngoài thế giới hung hiểm kia thì quá yếu, đừng nói chi là loại bí cảnh thần kỳ đầy dụ hoặc kia. Một khi lâm vào khốn cảnh, rất có thể bị Cô Hồn điều khiển.
Tần Mệnh đang âm thầm lo lắng thì chợt nhận ra có người đứng ở cửa sắt. Bạch y tung bay, khí lạnh tràn ngập, dưới ánh trăng lại đẹp đến động lòng người: "Lăng Tuyết sư tỷ? Đêm khuya thế này, tỷ không sợ người khác hiểu lầm sao?"
Lăng Tuyết đứng trong bóng tối, sau lớp mạng che mặt là dung nhan tuyệt lệ khuynh quốc. Dáng người thon dài dù bị váy dài che khuất cũng không giấu được những đường cong hoàn mỹ. "Tử Ngọc Linh Tham đâu?"
"Không có." Tần Mệnh hơi đề phòng. Chẳng lẽ nàng đến tìm mình tính sổ?
"Năm viên Tử Ngọc Linh Tham có thể so với cực phẩm Linh Quả, ngươi không hàng phục được chúng? Trừ phi có người giúp ngươi.”
"Ta không hiểu ý tỷ." Tần Mệnh thầm suy nghĩ, lời này có ý gì?
"Ăn Tử Ngọc Linh Tham mới có thể đột phá lên thất trọng thiên, ngươi lại không khống chế được dược lực của nó, vậy ai đã giúp ngươi?"
Tần Mệnh im lặng. Sao ai cũng nhìn ra cảnh giới của mình tăng lên vậy? "Tỷ nghi ngờ gì?"
Lăng Tuyết hỏi thẳng: "Tàn hồn phong ấn trong Dược Sơn Càn Khôn trận có phải đang ở trong người ngươi không?"
Ngay lúc đó, Tần Mệnh cảm nhận rõ ràng trong đan điển khí hải, có một ánh mắt thăm thẳm mở ra.
"Ta có chạm vào hòn đá kia, nhưng không có nghĩa là có liên quan đến ta, càng không biết tàn hồn đi đâu. Chuyện này tỷ nên hỏi trưởng lão Dược Sơn mới phải." Tần Mệnh không do dự phủ nhận.
"Tần Mệnh, ngươi thật ra có thể tin ta."
"Đương nhiên. Ta tin sư tỷ, ta tin Dược Sơn, tin Thanh Vân Tông vĩ đại." Tần Mệnh cười khẩy.
Lăng Tuyết nhìn Tần Mệnh, không nói gì thêm.
Tần Mệnh xua tay: "Sư tỷ còn có việc gì không?"
"Nếu cảm thấy thân thể có gì khác thường, hãy đến Dược Sơn tìm ta. Nó nguy hiểm hơn ngươi tưởng, càng đừng nên thỏa hiệp với nó, ngươi không khống chế được nó đâu." Lăng Tuyết ném cho Tần Mệnh một cái ngọc bài, trên đó khắc chữ 'Tuyết' nhỏ nhắn xinh xắn.
Tần Mệnh bắt lấy ngọc bài, chạm vào thấy mát lạnh mềm mại: "Cảm ơn, ta sẽ nhớ kỹ."
"Chuyện trong sơn động coi như chưa từng xảy ra. Nếu ta nghe được bất kỳ lời đồn nào, sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu!" Lăng Tuyết lạnh lùng nói rồi rời khỏi thương khố.
"Yên tâm, ta không thấy gì cả."
Lăng Tuyết khựng bước, quay đầu lạnh lùng liếc hắn một cái.
Tần Mệnh lập tức im bặt, lỡ lời rồi.
Sau khi Lăng Tuyết rời đi, cặp mắt kia trong đan điền khí hải mới chậm rãi nhắm lại, không nói gì thêm.
Tần Mệnh ngả người dưới gốc cây, nhìn tinh không ngẩn người.
"Chúng vương chi lực!"
"Biến mất Cổ Quốc!”
Sự dụ hoặc này lại xuất hiện, nhưng bị Tần Mệnh đè xuống. Nguyện vọng cấp thiết nhất của hắn bây giờ là cứu người thân, cứu hơn hai mươi vạn dân thành đang chịu khổ. Cách duy nhất là tiệc trà xã giao của bát đại tông môn!
"Làm sao ta có thể tham gia!"
"Làm sao tranh thủ được danh ngạch!"
"Ai có thể... giúp ta...?"
Nguyệt Tình và Mộ Bạch trưởng lão chỉ có thể cố gắng giúp một tay, không thể chắc chắn, Tần Mệnh phải tự mình nghĩ cách.
Ngày hôm sau, Tần Mệnh nhận danh sách giao hàng, vác vạc đá đi khắp nơi. Tại diễn võ trường thứ chín, hắn tìm thấy Hô Duyên Trác Trác.
Viên thịt khổng lồ này có tướng mạo rất vui vẻ, cười tủm tỉm xem những màn diễn luyện đặc sắc trên diễn võ trường, đặc biệt chú ý đến mấy đệ tử trẻ tuổi.
Trong tay hắn có một cuốn da, ghi chép rõ ràng hơn ba trăm cái tên, đều là những đệ tử có tiềm năng mà hắn coi trọng. Nhưng hắn không vội vàng thu nhận ai, mà sẽ từng bước một, trước làm quen, tạo thiện cảm, rồi âm thầm quan sát, ghi chép lại, đến thời điểm thích hợp sẽ ra tay giúp đỡ.
Hô Duyên Trác Trác không chỉ chọn người phù hợp để bảo vệ gia tộc, mà còn chọn 'thành viên tổ chức' cho riêng mình.
Vì vậy, hắn coi trọng thiên phú, tiềm lực, nhưng càng coi trọng phẩm hạnh và nghị lực.
Thông thường, hắn sẽ quan sát kỹ lưỡng hai ba năm rồi mới đưa ra quyết định cuối cùng. Nếu phù hợp, hắn sẽ toàn lực tranh thủ, nếu không thì coi như kết giao bạn bè.
"Tần công tử?" Hô Duyên Trác Trác thấy Tần Mệnh, cười ha hả chào hỏi. "Mấy hôm trước ta còn đang nhắc đến ngươi, chuyện ngươi tham gia đại hội đi săn ấy."
Tần Mệnh đi ngang qua Hô Duyên Trác Trác: "Tìm chỗ nói chuyện?"
"Đương nhiên, đương nhiên." Hô Duyên Trác Trác đang định tìm Tần Mệnh nói chuyện đây. Đánh bại Mục Tử Tu ở Thiên Diễn võ tràng, sau đó sống sót trở về từ đại hội đi săn, Tần Mệnh cho hắn cảm giác chim ưng giương cánh, khiến hắn càng thêm hứng thú.
Tần Mệnh vác vạc đá rời khỏi diễn võ trường, đi vào khu rừng dưới chân núi.
Hô Duyên Trác Trác mang theo mấy tùy tùng cười ha hả đi tới. Bọn họ rất hiểu chuyện ở lại bên ngoài canh chừng.
"Ngươi ngày nào cũng lượn lờ ở các diễn võ trường, là đang tìm kiếm mục tiêu? Không sợ Thanh Vân Tông gây khó dễ sao?" Tần Mệnh đặt vạc đá xuống, nhìn Hô Duyên Trác Trác đang tiến đến.
"Chuyện này... ta thích kết giao bạn bè mà." Hô Duyên Trác Trác nheo mắt lại, cười toe toét, trên mặt chẳng thấy ngũ quan đâu.
Tần Mệnh quan sát kỹ lưỡng hắn: "Ngươi có địa vị gì trong Hô Diên gia tộc?"
Hô Duyên Trác Trác rất khôn khéo, hai mắt híp thành khe hở, nụ cười hiền lành vui vẻ: "Cũng có chút tiếng nói."
"Ta có một ý tưởng, không biết ngươi có hứng thú không?"
"Tần công tử cứ nói, chỉ cần là chuyện kết giao bạn bè, ta đều hứng thú."
"Ta muốn làm bạn với ngươi, một người bạn đáng tin cậy." Tần Mệnh nghe Thải Y nói, thân phận của Hô Duyên Trác Trác rất đặc biệt, rất có thể là người thừa kế trực hệ của Hô Diên gia tộc. Về phần địa vị cụ thể, nàng không rõ, nhưng thân phận trực hệ này là đủ với Tần Mệnh rồi.
"Tần công tử có phải gặp chuyện gì không?" Hô Duyên Trác Trác bỗng nhiên cảnh giác. Hắn quan sát Tần Mệnh rất lâu, tiểu tử này tính tình cứng rắn cực kỳ, thuộc loại đánh không chết được, xương cốt cứng, tính cách còn cứng hơn, sao đột nhiên lại muốn 'bán mình'?
Nếu không phải chuyện gì quá đặc biệt, Tản Mệnh cũng không đến mức đưa ra quyết định như vậy.
"Con người ta đáng để ngươi kết giao sao?"
"Đương nhiên là đáng! Ta rất vinh hạnh!" Hô Duyên Trác Trác thừa nhận Tần Mệnh vẫn rất có giá trị, nhất là trong giai đoạn hiện tại.
"Ta kết giao với ngươi, ngươi giúp ta một việc." Tần Mệnh nói kết giao bạn bè, thực ra là muốn bán mình. Bán đến mức nào, bằng cách nào, còn phải xem Hô Duyên Trác Trác tự suy tính. Tần Mệnh không thể đặt hết hy vọng vào sư phụ Nguyệt Tình, hắn cần một ngoại lực để thúc đẩy, và lựa chọn tốt nhất là Hô Duyên Trác Trác.
"Có thể giúp Tần công tử làm việc, đó là vinh hạnh của ta." Hô Duyên Trác Trác cười ha hả, khách khí, nhưng ý tưởng thật sự của hắn chưa bao giờ thể hiện trên mặt. Hắn đối với ai cũng rất khách khí, bất kể lúc nào.
"Giúp ta tranh thủ một danh ngạch tham gia tiệc trà xã giao của bát đại tông môn.” Tần Mệnh nói thẳng.
Hô Duyên Trác Trác nhìn sâu vào mắt Tần Mệnh, vẫn giữ nụ cười trên mặt, nhưng ánh mắt đã thay đổi: "Tần công tử nói thật?"
