Sở Vân Phàm thu hồi tâm trí, nhớ lại những chuyện xảy ra ở trường học ngày hôm nay. Giấc mộng kia quá chân thực, hắn như thể sống lại một cuộc đời khác, thật khó tin.
Không có cách nào giải thích, nhưng ngay cả với khoa học kỹ thuật hiện tại, vẫn còn vô số bí ẩn về nền văn minh siêu cổ đại chưa có lời giải.
Dù vậy, hắn tin chắc đó không phải là mơ. Chỉ là không biết vì sao, hắn lại được Đan Hoàng truyền thừa ký ức.
Cơ thể hắn cũng đã thay đổi sau giấc mộng ấy.
Nhưng hắn cảm thấy sự thay đổi này là tốt. Hắn chưa bao giờ cảm thấy tinh thần thoải mái đến thế. Thế giới xung quanh trở nên tươi đẹp hơn, âm thanh cũng rõ ràng hơn. Toàn thân hắn tràn đầy một nguồn sức mạnh dâng trào.
Hắn không dám kể sự thay đổi này cho ai. Bản năng mách bảo rằng nếu nói ra, sẽ gây ra sóng lớn. Đó là ký ức của một vị hoàng giả! Có lẽ hắn sẽ bị bắt về làm chuột bạch, đem ra mổ xẻ nghiên cứu!
Hắn chỉ thắc mắc không biết Đan Hoàng Sơn Hà Đồ đã đi đâu, cả thần cách cuốn bên trong Sơn Hà Đồ cũng biến mất.
Nghĩ mãi không ra, Sở Vân Phàm đành từ bỏ. Rất nhanh, hắn lấy lại tinh thần và bắt đầu tu luyện.
Trong đầu hắn hiện ra một phần khẩu quyết, chính là Cơ Sở Luyện Khí Khẩu Quyết. Đây là khẩu quyết luyện khí cơ bản nhất do chính phủ liên bang ban hành, nền tảng của mọi nội công.
Nó được vô số cao thủ và đại sư võ học liên bang kế thừa và phát triển, dựa trên những khẩu quyết luyện khí khai quật được từ các nền văn minh siêu cổ đại. Cơ Sở Luyện Khí Khẩu Quyết khá dễ hiểu, nhưng lại rất vững chắc, không sai sót.
Nó cũng là tâm pháp nội công cơ bản mà toàn bộ nhân loại liên bang sử dụng. Tuy nhiên, chỉ có dân thường mới tu luyện lâu dài Cơ Sở Luyện Khí Khẩu Quyết. Những thiên tài, con cháu gia tộc lớn, đại môn phái đều có truyền thừa riêng, đút khoát không luyện khẩu quyết này.
Vốn dĩ Sở Vân Phàm cũng luyện Cơ Sở Luyện Khí Khẩu Quyết, nhưng giờ trong đầu hắn có toàn bộ ký ức từ nhỏ đến lớn của Đan Hoàng. Thiên phú của Đan Hoàng trong luyện đan có thể nói là xưa nay hiếm có, nhưng thiên phú võ đạo lại rất bình thường. Việc ông ta tu luyện đến cảnh giới hoàng giả phần lớn là nhờ dùng vô số đan dược bồi đắp. Gặp người thường thì không sao, nhưng đối đầu với các hoàng giả khác, ông ta sẽ lộ nguyên hình ngay.
Hắn thậm chí còn nhớ rõ ý nghĩ của Đan Hoàng trước khi chết:
"Uổng ta tự xưng thiên tài, một đời phong lưu ngang dọc, ai cũng nể ta ba phần, nhưng hóa ra đều là giả tạo, hết thảy đều không đáng tin. Chỉ có tự thân tu hành mới là căn bản để tung hoành thiên hạ!"
"Nếu có kiếp sau, ta nhất định phải toàn lực tu hành!"
Hiện tại là thời đại đại tu luyện, nếu không có người dạy, hoặc gia học uyên thâm, thì chỉ có thể dùng tiền mua võ học, mà đó lại là một khoản tiền lớn.
Vốn Sở Vân Phàm còn lo lắng về nội công, giờ thì không cần nữa. Tuy rằng Đan Hoàng có thiên phú võ đạo bình thường, nhưng lại biết không ít thần công tuyệt học.
Ngay cả các tuyệt đại hoàng giả khác cũng có lúc nhờ cậy ông ta, nên ông ta nắm giữ rất nhiều thần công tuyệt học của họ.
Hơn nữa hắn đã chọn được mục tiêu, chính là bóng người vĩ đại như thần ma, có thể đồng thời đối kháng hơn trăm hoàng giả trong ký ức của hắn.
Đó là Hoàng Tuyệt Thế, người được công nhận là đệ nhất hoàng giả vô địch thiên hạ trong thời đại chư hoàng xuất hiện lớp lớp.
Trong ký ức của Đan Hoàng, đây là một thiên tài tuyệt thế mà ông chưa từng gặp. Hoàng Tuyệt Thế bắt đầu tập võ từ năm ba tuổi, học gì cũng nhanh, nhìn một lần là nhớ, ba năm sau đã lĩnh ngộ. Năm tuổi đã nổi danh, mười tuổi thì không còn đối thủ trong tộc.
Năm mười lăm tuổi, hắn đã đánh bại hết cao thủ trong tộc. Cảm thấy không thể tiến bộ hơn nữa, hắn mang theo thanh kiếm ba thước, lên đường du lịch.
Đến mười tám tuổi, hắn đã vang danh thiên hạ. Hắn từng bái danh sư, kết giao bạn tri kỷ, đánh bại kẻ địch mạnh, cũng từng giết kẻ thù.
Năm ba mươi tuổi, hắn đại chiến với Tư Không Thác, đệ nhất cao thủ đương thời, trên đỉnh Thiên Sơn. Đó là lần đầu tiên hắn thảm bại.
Sau khi bại dưới tay Tư Không Thác, hắn không hề nhụt chí, ngay tại chỗ bế quan mười năm, cuối cùng đại triệt đại ngộ, thần công đại thành.
Lúc này, hắn nghe tin gia tộc bị dương thế đại khẩu tàn sát, liền một mình một ngựa chém giết 3567 cường đạo để tế tộc nhân.
Sau đó, hắn hẹn Tư Không Thác một trận chiến, đánh bại đối phương, trở thành đệ nhất cao thủ đương thời.
Năm năm mươi tuổi, hắn khai sáng Hoàng Cực Môn, đặt Hoàng Cực Chiến Điện làm trấn môn chi bảo.
Nếu Đan Hoàng là thiên tài vô thượng trong đan đạo, thì Hoàng Tuyệt Thế chính là thiên tài võ đạo vô thượng. Ngay cả trong số các hoàng giả, ông ta vẫn là người uy trấn đương thời, không ai địch nổi.
Hoàng Tuyệt Thế từng tìm Đan Hoàng xin một viên thần đan để cứu người yêu, dùng Hoàng Cực Chiến Điển để trao đổi. Lúc đó, Đan Hoàng cũng coi như đại thành võ đạo, dù là nhờ đan dược bồi đắp, nên chỉ có thể tham khảo Hoàng Cực Chiến Điển chứ không thể phế công trùng tu.
Mà hiện tại, nó lại thành món hời cho Sở Vân Phàm. Tu vi của hắn còn thấp, phế công trùng tu cũng không thành vấn đề.
Tuy hắn biết, nếu phế công trùng tu, có thể không kịp kỳ sát hạch văn võ chia lớp một tháng sau, nhưng hắn cũng biết, đây là một cơ duyên hiếm có. Kỳ sát hạch văn võ chia lớp tính là gì?
Sau này, dù chỉ có một phần mười tu vi của Hoàng Tuyệt Thế, hắn cũng sẽ vô địch thiên hạ. Đây tuyệt đối là có lời.
Nghĩ đến đây, Sở Vân Phàm nghiến răng, tán đi toàn bộ công lực trên người. Khóe miệng hắn trào ra một vệt máu tươi. Tán công gây tổn thương toàn bộ ngũ tạng lục phủ. Trên một số kinh mạch nhỏ, cũng bị thương không nhẹ.
Nếu đặt ở thời đại công lịch, việc này cần nằm trên giường cả tháng. Nhưng hiện tại, nhờ khoa học kỹ thuật phát triển và khai quật văn minh siêu cổ đại, trình độ y học đã tiến bộ vượt bậc.
Hắn lấy từ trên bàn một bình thuốc xịt trị thương. Loại thuốc xịt này không thể chữa trị vết thương quá nghiêm trọng, nhưng những vết thương nhỏ thì không thành vấn đề.
Thời đại đại tu luyện đã khai mở, mỗi nhà đều có thuốc xịt trị thương để phòng bất trắc. Chỉ là một bình thuốc xịt này đã có giá 3 vạn đồng, bình thường hắn không dám tùy tiện dùng.
Một bình nhỏ chỉ xịt được 100 lần. Trải qua mấy năm luyện công, hắn đã dùng hết chín mươi lần, chỉ còn lại mười lần.
Bình thường, mỗi lần xịt một cái hắn đều xót xa mãi, cảm thấy ba trăm đồng cứ thế mà mất. Nhưng lần này, hắn nghiến răng, hạ quyết tâm, liên tiếp xịt mười lần vào miệng.
Không nỡ hài tử sao bắt được sói? Hơn nữa, sau khi dung hợp ký ức của Đan Hoàng, ký ức ấy cũng vô tình ảnh hưởng hắn, khiến hắn trở nên quả quyết hơn, làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết, không tính toán chi li.
Mười lần thuốc xịt liên tiếp phun xuống, ngũ tạng lục phủ và các kinh mạch nhỏ bị thương trong cơ thể hắn được hồi phục trong từng đợt mát lạnh.
Tuy không phải lần đầu tiên dùng, nhưng mỗi lần, hắn đều cảm thấy khoa học hiện đại thật kỳ diệu. Ngay cả trong ký ức của Đan Hoàng về thời đại Thịnh Thế của văn minh siêu cổ đại cũng không có thứ này.
Khoa học hiện đại quả thật có những chỗ mà văn minh siêu cổ đại khó lòng sánh kịp.
Trong đầu hắn hiện ra một phần nội công tâm pháp tên là Thiên Trường Địa Cửu Hoàng Cực Công. Đây là nội công tâm pháp mà Hoàng Tuyệt Thế tu luyện, được ghi chép trong Hoàng Cực Chiến Điển. Hoàng Cực Chiến Điển là một bộ bảo điển võ học, không chỉ ghi chép phương pháp tu luyện nội công, mà còn có rất nhiều võ học mà Hoàng Tuyệt Thế cả đời sở học.
Vừa bắt đầu tu luyện Thiên Trường Địa Cửu Hoàng Cực Công, Sở Vân Phàm đã cảm thấy toàn thân đau nhức như bị xé rách.
Bước đầu tiên của Thiên Trường Địa Cửu Hoàng Cực Công là tố thân thể, tạo nên một loại thể chất mạnh mế tên là chí tôn thân thể. Luyện thành chí tôn thân thể, có thể tung hoành thiên hạ, không ai địch nổi.
Đồng thời, nó cũng là cơ sở để tu luyện Thiên Trường Địa Cửu Hoàng Cực Công. Không có thân thể tuyệt thế, làm sao có thể tu luyện công pháp tuyệt thế?
Đương nhiên, chí tôn thân thể không phải một lần là xong, mà chia thành nhiều giai đoạn. Tu luyện Nhục Thân cảnh chỉ là bước đầu tiên.
Nhưng chỉ riêng bước đầu tiên này đã khiến hắn cực kỳ đau khổ. Tuy nhiên, so với lúc ở trường, khi được truyền thừa trong mơ, toàn thân mỗi tế bào đều bị xé rách, thì lại có vẻ không đau đớn bằng.
Vừa lúc đó, trong cơ thể hắn, không biết từ lúc nào, bắt đầu chảy xuôi từng luồng mát lạnh, như có một luồng năng lượng chữa trị huyết nhục bị xé rách.
Hắn tu luyện tiếp, cơn đau lại đến, cảm giác trong trẻo kia lại xuất hiện, hắn liền lập tức cảm thấy không đau nữa.
Sở Vân Phàm không biết tại sao, nhưng vẫn lập tức vùi đầu vào tu luyện.
Chỉ một lát sau, hắn mở mắt ra, kinh ngạc nhìn bản thân.
"Nhục Thân cảnh tầng thứ nhất, luyện cơ đã hoàn thành?"
Hắn cảm thấy trong bắp thịt ẩn chứa sức mạnh to lớn, thậm chí mạnh hơn gấp mấy lần so với lần đầu tiên tu luyện tới luyện cơ kỳ. Quả thực không phải cùng một cấp bậc.
Nhưng điều khiến hắn vui mùng hơn là khi nhìn đồng hồ, chỉ chưa đến một canh giờ mà thôi, hắn đã hoàn thành Nhục Thân cảnh tầng thứ nhất, luyện cơ. Phải biết, lần đầu tiên tu luyện, hắn đã mất tới ba tháng!
Mà lần này tu luyện, hắn cảm thấy mọi yếu điểm của luyện cơ kỳ đều đã nắm vững, không hề mơ hồ hay nghi hoặc. Mọi thứ quá đơn giản, mọi khó khăn trong tu hành đều được giải quyết dễ dàng.
Trước kia, khi tu luyện, rất nhiều chỗ hắn không hiểu rõ, chỉ rập khuôn theo giáo trình mà mơ hồ tu luyện. Nhưng hiện tại, mọi thứ đều không còn bí mật, hết thảy đều bị nắm giữ.
Chưa bao giờ rõ ràng đến thế, chưa bao giờ hiểu ra đến thế!
"Lẽ nào ta thực sự là thiên tài? Nhưng dù là thiên tài cũng không có tốc độ nhanh như vậy!"
Nghĩ đến đây, Sở Vân Phàm không hề dừng lại, tiếp tục tu luyện.
Mọi chuyện tiếp theo chứng minh, tất cả những điều trước đó không phải là mơ, và những điều kỳ diệu vẫn tiếp tục xảy ra.
Nhục Thân cảnh tầng thứ hai, rèn cốt!
Nhục Thân cảnh tầng thứ ba, luyện bì!
Nhục Thân cảnh tầng thứ tư, luyện gân!
Nhục Thân cảnh tầng thứ năm, nội tráng!
Sở Vân Phàm mở mắt ra, hoàn toàn không dám tin. Hắn bắt đầu tiếp xúc tu hành từ năm mười tuổi, đến giờ đã sáu năm, mới vừa tu luyện tới nội tráng. Còn bây giờ, hắn nhìn đồng hồ, từ sáu giờ tối bắt đầu tu luyện, đến giờ mới hừng đông.
Tức là trong vòng sáu tiếng, hắn đã đi xong con đường mà trước đây phải mất sáu năm. Đây là tốc độ cỡ nào! Dù có ưu thế tu luyện lại từ đầu, thì cũng quá mức rồi.
Hơn nữa không hề khoa trương, hắn bây giờ mạnh hơn gấp mấy lần so với trước. Một mình hắn có thể đánh vài người trước đây.
Vốn đây là giờ đi ngủ, nhưng hiện tại, hắn không hề cảm thấy buồn ngủ, ngược lại tinh thần sảng khoái. Bỗng một ý nghĩ khác nảy ra trong đầu hắn: nếu trước đó tu luyện nhanh như vậy, vậy tiếp tục tu luyện sẽ thế nào?
Nhục Thân cảnh tầng thứ sáu gân cốt tề minh thì sao?.
