Kiêm tu hai loại đao pháp là điều không thể đối với người bình thường, nhưng Sở Vân Phàm thì không ngại!
Tuy nhiên, nếu quyết định tu luyện đao pháp, ngoài kỹ thuật, quan trọng nhất là vấn đề binh khí!
Sở Vân Phàm lướt qua trang web bán binh khí. Theo luật liên bang, vũ khí nóng bị cấm sở hữu dân sự, nhưng vũ khí lạnh thì không.
Tuy vậy, thị trường vũ khí lạnh gần như bị các tập đoàn lớn thao túng. Chúng nắm giữ cả khoáng thạch tốt nhất lẫn công thức hợp kim tối ưu.
Sở Vân Phàm xem xét hồi lâu, bỏ qua những món giá vài ngàn vạn, thậm chí hàng trăm triệu. Dù vậy, giá cả vẫn còn cao. Loại rẻ nhất là binh khí do chính phủ cấp, nhưng cũng đã năm mươi ngàn tệ một cái.
Chúng được chế tạo từ hợp kim công nghệ cao, đủ sức gây sát thương lên yêu thú. Thời đại cũ, cương đao thiết đao không thể cắt nổi vảy yêu thú.
Chiến đao cao cấp hơn chút thì giá trên một triệu. Loại nổi danh ít nhất cũng mười mấy triệu, chém sắt như chém bùn.
Sở Vân Phàm biết giá đó chưa là gì so với pháp khí có hiệu ứng đặc biệt, thứ đó mới đắt cắt cổ.
Sở Vân Phàm để ý một món tên Tuyệt Ảnh chiến đao. Thân đao rộng chừng một gang, dày cỡ ngón tay, dài hơn bốn thước, đen bóng và ánh lên vẻ thần dị.
Thân đao có lẫn Thái Ất Tinh Kim, loại kim loại chỉ có ở Côn Lôn giới, kết hợp với công nghệ hợp kim tiên tiến nhất Địa Cầu.
Có thể nói nó chém sắt như chém bùn, thổi sợi tóc qua cũng đứt, vô cùng sắc bén.
Tuyệt Ảnh được thợ săn yêu thú và dân khai hoang ưa chuộng. Nhiều người sẵn sàng bán nhà để mua trả góp một cây Tuyệt Ảnh, vì đó là công cụ kiếm cơm, bảo vệ tính mạng.
Đương nhiên, Tuyệt Ảnh được ưa chuộng nên rất đắt, ba triệu tệ một cây. Với mức lương của Sở phụ và Sở mẫu, có lẽ cả đời cũng không mua nổi.
Nhưng Tuyệt Ảnh vốn không dành cho tầng lớp công nhân viên chức, những người được bảo vệ trong các thành phố căn cứ.
Trước đây, Sở Vân Phàm không dám mơ tới con số ba triệu. Cả nhà cậu bán hết cũng không đủ. Cậu cũng không phải Sở Vân Thiên, được ông bà ra sức giúp đỡ.
Nhưng giờ, với ký ức Đan Hoàng, mọi thứ đã khác. Không phải là không thể.
"Đó là Tuyệt Ảnh!" Cao Hoành Chí bên cạnh Sở Vân Phàm sáng mắt nói, "Tớ từng thấy trên tạp chí vũ khí, tiếc là đắt quá, bố tớ không cho mua. Lần này ông không mua cũng không được, tớ muốn một cây trường thương cùng dòng, ha ha, Thái Ất Tinh Kim trong truyền thuyết đấy, thêm vào chút thôi sắt vụn cũng thành thần binh!"
"Tớ từng đọc trên tạp chí, Tuyệt Ảnh còn có bản cao cấp xa xỉ, làm hoàn toàn từ Thái Ất Tinh Kim, nhưng giá thì cắt cổ!"
Đến cả Cao Hoành Chí, thiếu gia nhà giàu, còn kêu cắt cổ, giá của chiến đao thuần Thái Ất Tinh Kim có thể tưởng tượng được.
"Nếu cậu thích Tuyệt Ảnh, giá này cũng không rẻ đâu!" Cao Hoành Chí nghiến răng nói, "Tớ cho cậu vay một triệu, còn lại thì tớ chịu, cậu biết tình hình nhà tớ mà, tiền nhỏ không thiếu, tiền lớn khó xin bố lắm. Đây là tiền tiêu vặt tớ tích góp bao năm, mẹ nó, coi như cậu trả lãi cho tớ!"
Cao Hoành Chí là con nhà giàu nhưng bố cậu không nuông chiều, không muốn cậu thành công tử bột, nếu không Sở Vân Phàm đã không làm bạn với cậu.
"Không cần đâu, tớ tự lo được, cậu còn đòi lãi, tớ đau lòng quá!" Sở Vân Phàm cảm động. Cậu biết Cao Hoành Chí nói vậy để cậu dễ nhận tiền hơn, nhưng ngoài mặt vẫn cười đùa.
"Đây đâu phải khoản nhỏ, cậu định làm gì? Đừng nói là chú dì đem nhà đi thế chấp đấy nhé!" Cao Hoành Chí ngờ vực nhìn Sở Vân Phàm, "Cậu phải suy nghĩ kỹ đấy, với tớ chỉ là tiền tiêu vặt, nhưng với chú dì là cả đời tích cóp!"
"Yên tâm, tớ có làm vậy bao giờ đâu?" Sở Vân Phàm nói, "Tớ có cách của tớ, cậu đừng lo!"
"Cậu biết chừng mực là tốt rồi!"
Thấy Sở Vân Phàm nói vậy, Cao Hoành Chí cũng yên tâm. Trong mắt cậu, Sở Vân Phàm không phải người không biết chừng mực.
Với Sở Vân Phàm, cách kiếm ba triệu nhanh nhất là luyện đan.
Có giấy phép Luyện đan sư tập sự, Sở Vân Phàm có thể bắt đầu luyện chế và bán đan dược cao cấp hơn.
Luyện đan sư thực sự kiếm lời lớn từ đây.
Về đến nhà, Sở Vân Phàm bắt đầu lên kế hoạch.
Cậu còn một triệu tiền công luyện Đoán Thể Đan cho Lộ Thanh Tuyền, trừ chỉ phí luyện đan và mua dược liệu những. ngày qua, hiện cậu còn gần bốn mươi vạn tệ.
Với số tiền này, không thể luyện chế đan dược kinh thiên động địa. Nhiều loại đan dược có giá bán cao ngất, nhưng bản thân dược liệu cũng rất đắt.
Sở Vân Phàm không kham nổi.
Suy nghĩ mãi, xem qua giá đan dược trên mạng, cuối cùng Sở Vân Phàm quyết định luyện chế Tẩy Tủy Đan.
Đây là loại đan dược dịch kinh tẩy tủy, thay đổi thiên tư con người. Dùng càng sớm, hiệu quả càng rõ.
Nếu dùng ngay khi mới sinh ra, có người dẫn dắt, dù thiên tư bình thường cũng có thể thành thiên tài.
Nếu vốn là thiên tài, sẽ càng lợi hại hơn. Mỗi người chỉ có một cơ hội dùng Tẩy Tủy Đan, lần thứ hai sẽ vô dụng. Vì vậy, dùng càng sớm càng tốt.
Sở mẫu Dương Nhã Vân luôn nhắc chuyện ông nội về Sở gia xin Tẩy Tủy Đan cho Sở Vân Thiên. Bà cho rằng Sở Vân Thiên thể hiện được như một thiên tài là nhờ viên Tẩy Tủy Đan đó. Nếu người được dùng là Sở Vân Phàm, cậu cũng sẽ không kém Sở Vân Thiên.
Đó là lý do sâu xa khiến Dương Nhã Vân luôn nhắc chuyện ông bà bất công.
Một viên Tẩy Tủy Đan giá không rẻ, trên thị trường bán tới hai triệu, loại tốt có thể quá ba triệu.
Vì lý do đặc thù, dù chỉ là đan dược đặt nền móng, giá vẫn rất cao.
Giá Tẩy Tủy Đan cao, một phần vì bản thân dược liệu đã đắt hơn triệu tệ. Trong đó, vị thuốc chính đã tám trăm ngàn tệ, vì loại cỏ này chỉ mọc ở Côn Lôn giới, lại có nhiều yêu thú mạnh bảo vệ, nên số lượng rất ít. Đây là yếu tố lớn khiến giá Tẩy Tủy Đan cao ngất.
Nhưng Sở Vân Phàm có cách thay thế vị thuốc chính, giảm giá thành Tẩy Tủy Đan.
Điều đó khiến việc luyện chế Tẩy Tủy Đan trở nên khả thi.
