Sau khi xác nhận phẩm chất viên Tẩy Tủy Đan, Sở Vân Phàm liền giao nó cho Lộ Thanh Tuyền để chào bán. Đương nhiên, hai bên đã ký kết hiệp ước, theo đó, năm phần trăm số tiền bán Tẩy Tủy Đan sẽ được trích ra làm chỉ phí môi giới cho Lộ Thanh Tuyền.
Lộ Thanh Tuyền cũng đảm bảo rằng viên Tẩy Tủy Đan phẩm chất hoàn mỹ này chắc chắn có thể bán được từ ba triệu trở lên, đồng nghĩa với việc ít nhất cô sẽ nhận được khoản hoa hồng mười lăm vạn.
Đây là một hình thức hợp tác khá phổ biến hiện nay!
Thông thường, các Luyện đan sư và công ty dược phẩm hợp tác theo hai hình thức chính. Một là công ty cung cấp vật liệu, Luyện đan sư chịu trách nhiệm luyện đan, và cuối cùng Luyện đan sư sẽ nhận phí gia công.
Loại thứ hai là Luyện đan sư tự lo liệu từ dược liệu đến luyện đan, sau đó giao cho công ty dược phẩm để hỗ trợ bán ra.
Cả hai hình thức đều có ưu điểm riêng, tùy thuộc vào cấp bậc của công ty dược phẩm và Luyện đan sư.
Thông thường, hình thức sau mang lại lợi nhuận cao hơn, nhưng nhiều người vẫn chọn hình thức hợp tác đầu tiên, đặc biệt là với các loại đan dược có số lượng tiêu thụ lớn như Đoán Thể Đan.
Công ty dược phẩm muốn tăng doanh số, còn Luyện đan sư cần cơ hội để luyện tập với số lượng lớn. Suy cho cùng, luyện đan là sự kết hợp giữa thiên phú và sự thuần thục.
Do đó, hình thức hợp tác này rất thịnh hành!
Loại thứ hai thường dành cho các loại đan dược cao cấp hơn. Công ty dược phẩm sẽ thu một khoản phí nhất định làm chi phí môi giới, còn Luyện đan sư không cần phải trực tiếp giao dịch với khách hàng.
Cả hai hình thức đều mang lại lợi ích cho cả hai bên!
Nửa tháng trôi qua nhanh chóng. Sau khi giao Đoán Thể Đan cho công ty dược phẩm của Lộ Thanh Tuyền, Sở Vân Phàm không hỏi han gì thêm. Anh luôn tin rằng chuyện chuyên môn nên để người chuyên nghiệp đảm nhiệm.
Bản thân anh dốc toàn lực vào việc tu luyện. Anh tranh thủ thời gian trước khi trường phát binh khí để tập trung tăng cường nội công, đẩy tu vi lên Khí Hải cảnh tầng hai.
Tại một phòng luyện công trong trường, Sở Vân Phàm ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, không ngừng vận chuyển Thiên Trường Địa Cửu Hoàng Cực Công. Chân khí liên tục được thúc đẩy, tấn công bình phong Khí Hải cảnh tầng hai.
Không giống như trước đây, các lớp phải thay phiên nhau sử dụng phòng luyện công, lớp trọng điểm võ khoa tốp một và nhị ban đều có một phòng luyện công cố định. Đây là sự ưu ái về tài nguyên của trường.
Sở Vân Phàm hoàn toàn cách ly với mọi âm thanh xung quanh. Người bình thường rất dễ bị ảnh hưởng khi đả tọa và cần dùng đến Nhập Định Đan để nhập định, nhưng Sở Vân Phàm chưa bao giờ cần đến nó. Mỗi khi anh nhập định, một dòng nước trong từ thần cách trong đầu anh sẽ chảy ra, lan tỏa khắp cơ thể.
Điều này giúp anh tiến vào trạng thái nhập định sâu sắc, hiệu quả tốt hơn gấp nhiều lần so với người bình thường.
Thêm vào đó, hiệu quả của Thiên Trường Địa Cửu Hoàng Cực Công vượt xa các công pháp thông thường, cho phép anh vượt qua phần lớn bạn học trong thời gian ngắn.
Tuy hiện tại anh đã là Khí Hải cảnh tầng một, nhưng vẫn chưa là gì so với các bạn trong lớp nhị ban. Ngoài Âu Dương bỏ xa mọi người, còn có ba bạn học khác đã đạt đến Khí Hải cảnh tầng hai trở lên.
Một trong số đó là Đường Tư Vũ. Chủ nhiệm lớp Tần Vũ đã vô tình tiết lộ điều này trong những buổi học gần đây, khiến mọi người bỗng nhận ra lý do Tần Vũ luôn ưu ái Đường Tư Vũ đến vậy.
Sở Vân Phàm thậm chí nghỉ ngờ rằng Đường Tư Vũ đã sớm che giấu thực lực và thực tế đã bước vào Khí Hải cảnh từ lâu, chỉ là mọi người không biết và vẫn đánh giá cô ngang hàng với Phùng Đức Anh và Cao Hoành Chí.
Đường Tư Vũ vốn không có chút tu vi nào khi chuyển đến trường một năm trước, nhưng chỉ sau một năm, cô đã trở thành một trong những thiên tài hiếm có của trường, tốc độ tu luyện nhanh chóng khiến cả lãnh đạo trường cũng phải kinh ngạc.
Nếu Sở Vân Phàm cũng bước vào Khí Hải cảnh tầng hai, chắc chắn anh sẽ gia nhập vào nhóm đầu của nhị ban.
Sự cạnh tranh trong lớp nhị ban thực sự khốc liệt hơn trước rất nhiều. Mỗi ngày, mỗi học sinh đều nỗ lực hơn. Đặc biệt là những người có gia cảnh giàu có như Cao Hoành Chí, thường xuyên sử dụng các loại đan dược và mời cao thủ về làm gia sư, sự tiến bộ của họ càng đáng kinh ngạc.
Chỉ trong vòng nửa tháng, Cao Hoành Chí đã đạt đến đỉnh cao của Khí Hải cảnh tầng một và rõ ràng không còn xa ngưỡng cửa đột phá lên tầng hai. Chậm nhất là nửa tháng nữa, anh ta chắc chắn sẽ đột phá.
Và trong lớp nhị ban có ít nhất vài người như Cao Hoành Chí.
Vì vậy, làm sao Sở Vân Phàm dám lơ là!
Trong nửa tháng này, Sở Vân Phàm tiếp tục giúp Lộ Thanh Tuyền luyện chế vài lần Đoán Thể Đan, kiếm thêm một ít tiền để mua Dưỡng Khí Đan, Đoán Thể Đan và sinh mệnh dược. Nhờ đó, anh mới có thể điên cuồng tu luyện trong nửa tháng này.
Tuy rằng anh hiếm khi gặp đối thủ ở cùng cảnh giới, nhưng mỗi lần đột phá, lượng tiêu hao của anh cũng nhiều hơn người bình thường.
Tiền đến nhanh, đi cũng nhanh, chỉ đủ để duy trì chi phí tu luyện của anh. Trừ khi anh không muốn tu luyện và chỉ tập trung vào luyện đan, nhưng như vậy chẳng khác nào đi lại con đường Đan Hoàng trong ký ức.
Đối với anh, luyện đan chỉ là để kiếm tiền duy trì việc tu luyện, anh không thể đi theo con đường cũ của Đan Hoàng. Con đường đó tuy huy hoàng, nhưng sao có thể so sánh với sức mạnh của bản thân anh.
Những vòng khí tức mạnh mẽ nổi lên quanh Sở Vân Phàm, nhưng đều bị khống chế một cách quỷ dị trong một phạm vi nhất định, không hề phát tán ra ngoài. Điều này khiến nhiều học sinh phải ngạc nhiên. Họ đều là những người có kiến thức, là những học sinh ưu tú, nên hiểu rõ rằng để làm được điều này, cần phải đạt đến một trình độ kiểm soát chân khí biến thái.
Chàng trai vô danh trước đây, gần đây mới nổi danh, quả thực có chút tài năng, tuyệt đối không phải kẻ tầm thường.
Tuy nhiên, không ai dám quấy rầy. Đây là điều tối kỵ trong tu luyện, trừ khi họ sẵn sàng đối đầu với Sở Vân Phàm đến chết mới thôi.
Đột nhiên, chân khí quanh Sở Vân Phàm biến mất hoàn toàn, sau đó một luồng khí tức kinh khủng hơn trào dâng từ trong cơ thể anh, như lũ quét vỡ đê, trở nên đáng sợ và khủng bố hơn.
Nhưng sự thay đổi này chỉ bùng phát trong khoảnh khắc rồi lại thu lại. Chỉ có vài bạn học ở gần đó mơ hồ cảm nhận được. Khi họ quay lại nhìn, lại không phát hiện ra điểu gì, chỉ hơi nghỉ hoặc rồi quay đi, cho rằng mình cảm nhận sai.
Lúc này, Sở Vân Phàm mở mắt ra. Đôi mắt anh trong veo, dường như có một tia chân khí chợt lóe lên trong đó.
Anh đã đột phá, nhưng không làm kinh động bất kỳ ai. Chỉ mình anh biết rằng sau nửa tháng khổ tu, anh cuối cùng đã đột phá đỉnh cao tầng một và bước vào tầng hai.
Đuổi kịp nhóm học sinh dẫn đầu trong lớp!
