Sáng thứ hai, Thẩm Tĩnh Vân đến phòng bệnh.
Chu Vũ Thần vừa bế Tiểu Nguyệt Nguyệt từ nhà vệ sinh ra.
Vừa thấy Thẩm Tĩnh Vân, Tiểu Nguyệt Nguyệt đã reo lên mừng rỡ: "Mẹ ơi, cuối cùng mẹ cũng đến!"
Thẩm Tĩnh Vân nhận lấy cô bé từ tay Chu Vũ Thần, cười hỏi: "Sao thế? Mới có một đêm không gặp đã nhớ mẹ rồi à?"
Tiểu Nguyệt Nguyệt "ừm" một tiếng, ghé vào tai Thẩm Tĩnh Vân nói nhỏ: "Mẹ ơi, con có một bí mật muốn kể, đêm qua con mơ một giấc mơ đẹp lắm."
Thắm Tình Vân tỏ mò: "Mơ gì thế? Kể cho mẹ nghe xem nào."
Tiểu Nguyệt Nguyệt kể: "Con mơ thấy mẹ với ba dẫn con đi công viên giải trí Tinh Linh chơi cả ngày, vui ơi là vui."
Thẩm Tĩnh Vân mỉm cười: "Cái con bé ranh này, mẹ biết ngay là con đang muốn đi công viên giải trí Tinh Linh mà."
Tiểu Nguyệt Nguyệt cười hì hì: "Ba đã hứa rồi, đợi con khỏe lại sẽ đưa con đi công viên giải trí Tinh Linh. Mẹ cũng đi cùng chúng con nhé, có được không ạ?"
Thẩm Tĩnh Vân đáp: "Được chứ."
Tiểu Nguyệt: Nguyệt vui sướng reo lên: "Tuyệt quá! Ba mẹ sẽ đưa con đi công viên chơi!"
Chu Vũ Thần và Thẩm Tĩnh Vân nhìn nhau, cùng nở một nụ cười.
...
Mười giờ sáng, Chu Vũ Thần đến một văn phòng môi giới bất động sản gần khu Ly Giang Hoa Viên.
Chủ văn phòng là một cô gái trẻ tuổi trạc tuổi Chu Vũ Thần, dáng người khá, ăn mặc rất thời trang, nhan sắc cũng được khoảng bảy điểm.
Chu Vũ Thần thấy cô có vẻ quen quen, liếc nhìn tấm danh thiếp trên bàn, anh mới nhớ ra cô là Trương Hà, bạn học cùng khóa tài chính với anh ở Đại học Văn Hải.
Hai người không cùng lớp nhưng cùng chuyên ngành, gần như ngày nào cũng học chung một giảng đường.
"Cậu là Chu Vũ Thần?"
Vốn là thủ khoa của tỉnh Thanh Giang và là học bá của Đại học Vân Hải, Chu Vũ Thần nổi tiếng khắp trường, Trương Hà gần như nhận ra anh ngay lập tức.
Chu Vũ Thần cười đáp: "Trương Hà, lâu rồi không gặp."
Trương Hà che miệng, ngạc nhiên nói: "Trời ơi, thật là cậu!"
Nhìn Chu Vũ Thần cao lớn, trầm ổn trước mặt, Trương Hà lộ vẻ khó tin.
Chu Vũ Thần nói: "Tôi chỉ đi tù một năm thôi, đâu phải bị xử bắn, có cần ngạc nhiên vậy không?"
Trương Hà quan sát anh một lượt rồi nói: "Tớ cứ tưởng cậu đã rời Vân Hải rồi chứ."
Chu Vũ Thần kể: "Sau khi ra tù, tôi sống ở Tô Thành mấy năm, hôm trước mới về Vân Hải, định lập nghiệp ở đây."
Trương Hà giơ ngón tay cái lên, vẻ nể phục: "Chu Vũ Thần, cậu đỉnh thật đấy!"
Chu Vũ Thần cười ha ha: "Nếu tôi đỉnh thật thì đã không bị kẻ khác hãm hại, phải vào tù rồi."
Trương Hà dè dặt hỏi: "Vậy cậu có biết gì về tình hình của bọn họ gần đây không?"
Chu Vũ Thần lắc đầu: "Tôi cắt đứt liên lạc với mọi người rồi, không biết gì cả."
Trương Hà bất bình nói: "Cái tính của La Hạo khốn nạn thế nào thì ai cũng biết. Chuyện năm đó, mọi người đều biết cậu bị oan, tiếc là không có chứng cứ. Mà Tô Hiểu Nhã, bạn gái cậu lại còn giúp La Hạo làm chứng, mới thành ra... Thôi, bỏ đi, không nhắc đến chuyện đó nữa. Chu Vũ Thần, cậu còn nhớ thầy Ngô Chấn Hoa không?"
Chu Vũ Thần nhíu mày: "Đương nhiên nhớ."
Ngô Chấn Hoa là một nhà kinh tế học uyên bác, có tầm ảnh hưởng lớn trong lĩnh vực tài chính, được hưởng trợ cấp cấp quốc gia.
Ông rất quý mến nguyên thân, một học sinh vừa có phẩm chất vừa có thành tích tốt, nên đã tận tình bồi dưỡng cậu. Trong vòng hơn một năm, ông đã giúp đỡ nguyên thân rất nhiều.
Nguyên thân tuy là thiên tài học tập, nhưng để học xong chương trình đại học bốn năm trong hơn một năm, nếu không có sự giúp đỡ của Ngô Chấn Hoa thì căn bản là không thể.
Ngô Chấn Hoa vốn định để nguyên thân thi nghiên cứu sinh của ông vào cuối năm hai, nhưng không ngờ lại xảy ra vụ hành hung kia.
Trương Hà kể: "Sau khi cậu bị oan vào tù, thầy Ngô tức giận đến mức bị cao huyết áp, phải nhập viện. Vất vả lắm mới xuất viện được, khi biết trường đuổi học cậu, thầy đã nhiều lần tranh cãi với hiệu trưởng, thậm chí còn tìm đến các chuyên gia kinh tế của chính phủ, nhưng đều vô ích."
Chu Vũ Thần là sau khi nguyên thân ra tù mới xuyên không đến, về mặt tình cảm đã là hợp nhất.
Nghe Trương Hà kể về những nỗ lực của Ngô Chấn Hoa vì mình, Chu Vũ Thần vô cùng cảm động, những kỷ niệm về những ngày tháng nguyên thân và Ngô Chấn Hoa ở bên nhau hiện lên trong đầu anh, anh tràn đầy kính trọng và biết ơn vị giáo sư vừa hài hước vừa nghiêm khắc này.
Chu Vũ Thần hơi đỏ mắt hỏi: "Sức khỏe thầy Ngô giờ thế nào rồi?"
Trương Hà đáp: "Thầy Ngô đã nghỉ hưu ba năm trước, còn lại thì tớ không rõ lắm. Chu Vũ Thần, cậu đã về rồi, có định đến thăm thầy không?"
Chu Vũ Thần hít sâu một hơi, điều chỉnh cảm xúc rồi nói: "Đợi tôi làm nên sự nghiệp, chứng minh cho thấy thấy thấy đã không nhìn lầm người, tôi sẽ đến thăm thầy."
Trương Hà gật đầu: "Có chí khí, đây mới là Chu Vũ Thần mà tớ biết."
Chu Vũ Thần cười, trong lòng đột nhiên trào dâng một tia sát ý: "Trương Hà, cậu có biết gì về tình hình của Tô Hiểu Nhã và La Hạo không?"
Đối với hai người này, Chu Vũ Thần hận đến tận xương tủy.
La Hạo định giở trò đồi bại với Tô Hiểu Nhã, nguyên thân vì cứu cô ta mà dũng cảm đứng ra, đánh cho La Hạo một trận.
Kết quả, Tô Hiểu Nhã không những không bệnh vực nguyên thân mà còn trở mặt, hủy hoại cả cuộc đời cậu.
Chuyện chưa dừng lại ở đó.
Sau khi nguyên thân vào tù, La Hạo cũng không buông tha cậu.
Hắn ta đã sắp xếp hai tên côn đồ vào gây sự với nguyên thân.
May mắn trong tù có một cao thủ võ công giúp đỡ, nên bọn chúng mới không thành công.
Sau khi ra tù, nguyên thân không ở lại Vân Hải mà chạy đến Tô Thành, chủ yếu là để tránh La Hạo.
Bởi vì cậu biết được từ những bạn tù rằng bố của La Hạo, La Hải Phong là một đại ca giang hồ, dưới trướng có rất nhiều kẻ liều mạng.
Một khi La Hạo biết cậu ra tù, chắc chắn cậu sẽ gặp rắc rối lớn.
Vì vậy, khi sức mạnh của mình còn kém xa đối phương, ẩn mình là lựa chọn duy nhất.
Bây giờ, Chu Vũ Thần dám quang minh chính đại trở về Vân Hải, chủ yếu là vì anh đã trở thành một đại sư Hình Ý Quyền, mấy chục tên côn đồ bình thường căn bản không phải là đối thủ của anh.
Trương Hà đáp: "La Hạo hiện là phó tổng của tập đoàn vận tải Hải Phong, Tô Hiểu Nhã là bạn gái chính thức của hắn."
Chu Vũ Thần ngớ người: "Bạn gái chính thức? Chẳng lẽ La Hạo còn có bạn gái không chính thức?"
Trương Hà lộ ra vẻ mặt kỳ quái: "Theo tớ biết, La Hạo có ít nhất bốn bạn gái, số phụ nữ có quan hệ với hắn còn nhiều hơn. Nghe nói, hắn còn thích cả phụ nữ có chồng. Tô Hiểu Nhã chỉ là một trong số đó thôi. Chu Vũ Thần, cậu tuyệt đối đừng manh động nhé. Tập đoàn vận tải Hải Phong có thế lực đen phía sau, chúng ta không nên đối đầu trực diện với bọn chúng."
Chu Vũ Thần gật đầu: "Tôi hiểu. Trương Hà, sau khi tốt nghiệp, cậu không đi làm à?"
Trương Hà cười khổ: "Bây giờ khó xin việc lắm, tớ lại không có ô dù, đành phải mở văn phòng môi giới này kiếm sống qua ngày. Còn cậu thì sao? Làm gì?"
Chu Vũ Thần đáp: "Giống cậu, tự do, làm cho chính mình"
Trương Hà hỏi: "Vậy cậu đến đây để mua nhà hay thuê phòng?"
Chu Vũ Thần đáp: "Tôi muốn thuê một căn hộ lớn ở khu Ly Giang Hoa Viên, chỗ cậu có không?"
"Ôi trời!"
Trương Hà kinh ngạc: "Cậu phất lên rồi đấy! Căn hộ ở Ly Giang Hoa Viên, giá thuê bèo nhất cũng phải bốn chục vạn. Chu Vũ Thần, tớ quả không nhìn lầm cậu, cậu đỉnh thật đấy!"
Chu Vũ Thần đỡ khóc đỡ cười: "Tôi thuê phòng thôi chứ có mua nhà đâu, có gì mà đính."
"Thế cũng ghê gớm lắm rồi, được không? Phần lớn bạn học cùng khóa với chúng ta đều không thuê nổi."
Trương Hà vừa nói vừa tìm kiếm căn hộ ở Ly Giang Hoa Viên trên máy tính.
"Chu Vũ Thần, hiện tại ở Ly Giang Hoa Viên chỉ còn ba căn hộ cho thuê. Một căn lớn, ở tầng mười hai, diện tích ba trăm sáu mươi mét vuông, giá thuê là tám vạn tám một tháng, không thương lượng. Hai căn còn lại đều là một trăm bảy mươi bảy mét vuông, giá thuê bốn vạn năm một tháng, có thể thương lượng."
Chu Vũ Thần hỏi: "Có chìa khóa không?"
Trương Hà đáp: "Có. Thật ra, tớ đã lén đến xem căn ba trăm sáu mươi mét vuông kia mấy lần rồi, trời ơi, quá tuyệt. Nếu chủ nhà không xuất ngoại thì chắc chắn không nỡ cho thuê đâu."
Chu Vũ Thần gật đầu: "Vậy dẫn tôi đi xem thử đi."
Trương Hà lập tức lấy chìa khóa: "Đương nhiên, đi thôi."
