Logo
Chương 26: Hơn hai trăm cần tình địch

"Uy, Vũ Thần, ông xem tin tức chưa? Tối qua giá dầu thô giảm tận 20% đấy. Tình hình của ông thế nào rồi?"

Chu Vũ Thần vừa bước chân ra khỏi cổng trường thì nhận được cuộc gọi của Vương Tiệp.

Khỏi cần nói, chắc chắn là hắn đã thấy tin tức về việc hợp đồng tương lai dầu thô lao dốc, nên vội vàng gọi điện thoại đến.

"Tiệp ca, yên tâm đi, tôi không sao."

"Thôi đi ông, tôi đọc trên mạng thấy bảo, phần lớn người đầu tư dầu thô trong nước đều bị 'bảo hộ' rồi, ít nhất một nửa cháy tài khoản. Huynh đệ, tiền mất còn kiếm lại được, mạng người có một thôi, đừng nghĩ quẩn đấy nhé."

Chu Vũ Thần vừa cảm động, vừa buồn cười, nói: "Tiệp ca, tôi không lừa ông đâu. Thời gian trước, tôi 'long' dầu thô, kiếm được mấy chục triệu rồi. Hôm qua vừa 'short', kết quả dầu thô giảm mạnh, tôi lại kiếm thêm được một mớ. Chắc khoảng ngày mai là tôi rút khỏi thị trường dầu thô tương lai thôi, đến lúc đó nhất định lì xì ông một cái siêu to khổng lồ."

Vương Tiệp nghe xong, kích động nói: "Đệt, ông trâu bò thế. Nói thật cho tôi biết đi, lần này ông kiếm được bao nhiêu? Có dùng đòn bẩy không?"

Chu Vũ Thần cười: "Có đòn bẩy chứ. Lần này kiếm được chắc đủ tôi mua lại cái chung cư đang thuê."

Vương Tiệp hỏi: "Căn của ông giá bao nhiêu?"

Chu Vũ Thần đáp: "Bốn mươi lăm triệu, tôi trả hết tiền đặt cọc rồi."

Bên kia, Vương Tiệp có vẻ đang tiêu hóa thông tin mà Chu Vũ Thần vừa đưa tới, im lặng một lúc lâu rồi mới chử: "Chu Vũ Thần, bố khỉ ông, nhất định phải khảo đấy."

Chu Vũ Thần cười ha ha: "Chắc chắn rồi. Tiệp ca, tôi nói cho ông biết chuyện này, tối qua trên diễn đàn công bố bộ Thái Cực Quán Tưởng Pháp kia là thật đấy."

Vương Tiệp kinh ngạc: "Có người nhập định thành công rồi á?"

Chu Vũ Thần ừ một tiếng, nói: "Tôi nhập định được một tiếng, sau khi tỉnh dậy tinh thần sung mãn, tinh lực tràn trề. Từ hai giờ sáng đến giờ, tôi không những không buồn ngủ mà đầu óc còn đặc biệt minh mẫn, tư duy cũng nhạy bén hơn bình thường."

Vương Tiệp ghen tị nói: "Bố tôi nói chẳng sai, ông đúng là thiên tài võ học. Không những Hình Ý Quyền học nhanh, mà cả loại quán tưởng pháp huyền bí này cũng luyện thành công được, đúng là hết chỗ nói. Vũ Thần, sau này ông có luyện được nguyên thần rồi phi thăng lên trời không đấy?"

Chu Vũ Thần bật cười: "Nguyên thần gì chứ? Phi thăng gì chứ? Tiếp ca, ông xem phim tiên hiệp nhiều quá rồi đấy. Bộ Thái Cực Quán Tưởng Pháp này nói trắng ra là một phương pháp giúp người ta ngủ sâu hơn thôi, cũng lắm là tăng cường tinh thần lực, giúp duy trì năng lượng dồi dào, chứ có tác dụng gì khác đâu."

Vương Tiệp nói: "Làm được thế đã là ghê gớm lắm rồi. Không được, tối nay tôi cũng phải luyện thử xem sao."

Chu Vũ Thần nói: "Vậy chúc ông thành công."

Cuộc gọi của Vương Tiệp giống như mở màn, lát sau, Ngô Hùng Phi, Trương Hà, Giang Hào lần lượt gọi điện đến hỏi thăm tình hình thị trường dầu thô tương lai.

Để ba vị "nhà đầu tư" yên tâm, Chu Vũ Thần giải thích cặn kẽ cho từng người.

Thời gian hiệu lực của quyển trục Lý Giải là một tháng, Chu Vũ Thần không lãng phí thời gian, trên đường mua chút đồ ăn rồi lập tức về nhà học tập.

Các khía cạnh liên quan đến kỹ thuật hacker vô cùng phức tạp và khó khăn, nếu không có quyển trục Lý Giải, không có nửa năm thời gian thì e rằng Chu Vũ Thần không thể nào nắm bắt được.

Nhưng giờ, anh chỉ cần đọc xong sách, nhờ vào khả năng gần như "nhìn một lần là nhớ" và sức hiểu biết vượt trội, anh có thể dễ dàng giải quyết vấn đề.

Ngoài bữa trưa, Chu Vũ Thần dành gần như toàn bộ thời gian để đọc sách.

Hơn ba giờ chiều, anh cuối cùng cũng đọc xong cuốn 《Nghệ thuật tấn công của Hacker》.

Chu Vũ Thần xoa xoa cái đầu có chút căng thẳng, cảm thấy thu hoạch được rất nhiều.

Mở bảng thuộc tính, anh thấy kỹ thuật hacker của mình đã đạt đến tinh thông 85%.

So với buổi sáng, tăng thêm 5%.

Đừng coi thường 5% này, bởi vì bất kỳ kỹ năng nào, khi đạt đến trình độ cao nhất, việc tiến bộ đều vô cùng khó khăn.

Đặc biệt là từ Tinh Thông cấp 99% lên Đại Sư cấp, độ khó còn tăng lên gấp bội.

Chu Vũ Thần chỉ cần giữ tâm lý bình thản và chờ đợi ngày "nước chảy thành sông".

Tiểu Nguyệt Nguyệt tan học lúc bốn giờ rưỡi, Chu Vũ Thần rửa mặt qua loa rồi đến trường.

Lúc này, cổng trường đã tập trung khá đông phụ huynh.

Chu Vũ Thần bước ra khỏi xe, lấy điện thoại ra xem tin tức.

"Thạch ca, chiều nay Thẩm tiểu thư có lẽ không đến đón con đâu, anh mua hoa hồng trắng làm gì?"

Một người đàn ông gầy gò nhìn thấy Chu Vũ Thần thì nói với một người béo mặt lớn tai to đứng bên cạnh.

Tên mập này tên là Thạch Khai Lãng, là tổng giám đốc công ty thời trang Khai Lãng, tài sản mấy trăm tỷ.

Con trai anh ta tên là Thạch Phóng, học cùng lớp với Tiểu Nguyệt Nguyệt.

Vợ của Thạch Khai Lãng qua đời vì khó sinh khi sinh Thạch Phóng, nên hiện tại anh ta đang độc thân.

Vào tháng trước, Thạch Khai Lãng đến trường đón con, vô tình nhìn thấy Thẩm Tĩnh Vân, lập tức kinh ngạc trước vẻ đẹp của cô.

Sau khi tìm hiểu, biết Thẩm Tĩnh Vân là một bà mẹ đơn thân, Thạch Khải Lãng lập tức phát động tấn công mạnh mẽ.

Hôm nay, anh ta còn mua chín trăm chín mươi chín bông hoa hồng, muốn công khai theo đuổi Thẩm Tĩnh Vân trước mặt đông đảo phụ huynh.

Kể cả Thẩm Tĩnh Vân không đồng ý, cũng không sao cả.

Thạch Khai Lãng tin rằng "có công mài sắt có ngày nên kim", chỉ cần mình cố gắng, sớm muộn gì cũng có thể ôm được mỹ nhân về.

Người đàn ông gầy gò kia tên là Trịnh Khiêm, cũng là phụ huynh của một học sinh lớp 6.

Sáng nay, anh ta vừa nhìn thấy Chu Vũ Thần.

Biết anh là cha của nữ thần Thẩm Tĩnh Vân, Trịnh Khiêm đã ghi nhớ Chu Vũ Thần.

"Sao cậu biết Thẩm tiểu thư không đến?" Thạch Khai Lãng khó hiểu hỏi.

Trịnh Khiêm chỉ vào Chu Vũ Thần: "Thạch ca, anh thấy người kia không? Anh ta là Chu Vũ Thần, bố của Thẩm Hân Nguyệt."

Thạch Khai Lãng biến sắc: "Thẩm Tĩnh Vân chẳng phải là mẹ đơn thân sao? Sao tự nhiên lại lòi ra một ông chồng?"

Trịnh Khiêm giải thích: "Bố đứa bé không hẳn là chồng của Thẩm Tĩnh Vân đâu. Chẳng phải anh đã điều tra rồi sao? Thẩm Tĩnh Vân có kết hôn đâu. Tuy nhiên, nhìn tình hình hiện tại, tình thế của anh rất bất lợi đấy. 'Nhà gần hồ được hưởng trăng trước', hai người có một đứa con gái, ưu thế của Chu Vũ Thần hơn anh nhiều."

Thạch Khai Lãng hỏi: "Anh ta làm nghề gì?"

Trịnh Khiêm bĩu môi: "Nhìn quần áo và xe anh ta lái, chắc điều kiện cũng chẳng ra gì."

Thạch Khai Lãng quan sát Chu Vũ Thần một lượt, khinh thường nói: "Quần áo trên người anh ta cộng lại chưa đến hai trăm tệ, xe thì cũ rích, chắc chẳng ai mua đến một vạn đâu. Thảo nào Thẩm Tĩnh Vân không lấy anh ta, với điều kiện thế này, chắc chẳng người phụ nữ nào chọn đâu."

Trịnh Khiêm nói: "Thạch ca, vấn đề bây giờ là Thẩm tiểu thư không đến, anh định làm gì?"

Thạch Khải Lăng lạnh lùng nói: "Không sao. Tôi cứ đi thăm dò cái gã Chu Vũ Thần này xem sao, xem anh ta là thứ gì."

Nói xong, Thạch Khai Lãng nhanh chân bước về phía Chu Vũ Thần.

Trịnh Khiêm thấy náo nhiệt không chê sự việc lớn, lập tức đi theo.

"Anh là Chu Vũ Thần?"

Một giọng nói vang dội truyền vào tai Chu Vũ Thần.

Chu Vũ Thần ngẩng đầu lên nhìn, thấy người nói chuyện là một người đàn ông béo ú đầy mỡ.

Nhìn tuổi anh ta chắc cũng xấp xỉ mình, nhưng thân hình mập mạp gấp đôi mình, chắc cân nặng không dưới hai trăm cân.