Trò chơi đến giờ, người chơi lũ lượt đăng nhập.
Tối qua, ai đó đã đăng ảnh chụp Úc Ninh lên Bích Sa Tinh cầu trên Tinh Võng, ngay lập tức chiếm trọn trái tim của cư dân tinh cầu.
Có streamer bắt đầu chơi thử, phòng livestream chật kín người xem, ai nấy đều "phát cuồng". Vì không có suất trải nghiệm trước, họ thúc giục streamer chơi và phát sóng ngay lập tức.
Số lượng người chơi online vượt quá một nghìn, chưa kể đám đông xem livestream.
Trong bối cảnh phong cách cổ điển đang thịnh hành, ai nấy đều hoài niệm về hành tinh mẹ trong mơ, hình ảnh nhãi con đạt điểm tối đa qua quét hình bằng công nghệ nano, tựa như sinh ra từ giấc mộng đẹp đẽ, chạm đến mọi tiêu chuẩn thẩm mỹ của cư dân tinh tế.
Vừa nhìn thấy Úc Ninh, mọi người đã bị "sốc visual", một tràng "cầu vồng thí” cuồng nhiệt lập tức ập đến, khiến Úc Ninh, vốn lớn lên trong hoàng cung, quen thuộc lễ ngh, trở nên luống cuống tay chân.
Cậu bé mím môi nói "Không được vô lễ!", lại càng khiến người xem "tan chảy".
Làn đạn trở nên điên cuồng hơn, thậm chí xuất hiện những bình luận "liếm liếm" đáng sợ.
Úc Ninh tỏ vẻ nghiêm túc, nhưng vẫn âm thầm quan sát những dòng chữ trên thiên thư hiện lên càng nhanh và dày đặc hơn hôm qua. Bỏ qua những từ như "thân thân", "dán dán", "liếm liếm", "xinh đẹp", cậu cố gắng nắm bắt thông tin hữu ích.
Đầu tiên, cái người lạnh lùng tối qua có lẽ không có ở đây.
Thứ hai, họ khen hoa đẹp. Úc Ninh cúi đầu nhìn những đóa sơn chỉ trắng muốt, có chút nghỉ hoặc.
Vườn của cậu chỉ toàn những loài hoa cỏ bình thường, không có gì quý hiếm. Tại sao họ lại kích động như vậy?
Thậm chí có người nói đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy hoa.
Úc Ninh xách thùng nước đi một vòng quanh sân, thiên thư cũng quét qua từng khóm hoa, bụi cỏ, gốc cây trong vườn, khiến cư dân Bích Sa Tinh cầu vô cùng mãn nguyện.
Thực vật rất khan hiếm ở tinh tế, huống chi là Bích Sa Tinh cầu với môi trường khắc nghiệt. Bên ngoài hành tinh gần như không có thực vật nào có thể tồn tại, mỗi cây cỏ đều là trân bảo.
Hôm nay, họ được chiêm ngưỡng nhiều hơn cả những gì thấy trong cả đời.
Thực vật tinh tế rất khó nuôi sống, và những người có thể làm được đều là các đại sư thực vật có địa vị cao. Thấy Úc Ninh có thể nuôi sống nhiều hoa cỏ như vậy, thậm chí còn tươi tốt hơn cả do các đại sư chăm sóc, làn đạn lại tràn ngập những lời khen ngợi.
【Nhãi con có thể nuôi sống nhiều hoa cỏ như vậy, quá tuyệt vời!】
【Công chúa Bích Sa: Nhãi con vừa đứng tưới nước ở đó, quay lại là để chúng ta ngắm sao? Ô ô ô, nhãi con chu đáo quá!】
【Đến hoa nhãi con còn biết dưỡng, đỉnh!】
Úc Ninh: "..."
Úc Ninh ngơ ngác trước những lời khen. Cậu khẽ mím môi, thành thật nói: "Dưỡng hoa rất đơn giản."
Và tất nhiên, cậu lại nhận về một đống "cầu vồng thí" không thể chống đỡ.
Úc Ninh dứt khoát im lặng.
Sau khi đặt thùng nước xuống, cậu lấy kéo tỉa cành, "răng rắc răng rắc" cắt nát trái tim người chơi.
Úc Ninh không để ý đến thiên thư, cắt xong một cành mới phát hiện, thiên thư tràn ngập những lời kêu "Đừng mà!”, thậm chí có người nói họ đau lòng đến khóc.
Úc Ninh: "…?"
"Tỉa cành thì hoa mới lớn tốt được."
【A, thì ra là vậy, chúng ta bảo vệ còn không kịp, căn bản không nỡ cắt.】
【Đây là "chết rồi hồi sinh" trong truyền thuyết sao?】
[Cắt đi cắt đi, ta lại có cảm giác sảng khoái khó tả khi thấy cành hoa bị cắt, đây là dục vọng phá hoại những thứ trân quý sao?]
【Công chúa Bích Sa: Báo cáo mấy người rồi đó, cấm dạy hư nhãi con!】
【Cấm dạy hư nhãi con!】
Úc Ninh lập tức buông kéo.
Để tối lại cắt...
Rửa tay sạch sẽ, Úc Ninh ngồi xuống ghế nghỉ ngơi.
Cơ thể cậu vốn yếu ớt, luôn như vậy, làm việc một lát là phải nghỉ, nếu không sẽ khó thở.
Cậu đã quen, lặng lẽ ngồi nghỉ, nhưng người chơi nhìn thấy lại thấy xót xa.
【Nhãi con có vẻ không vui?】
【Nhãi con còn nhỏ, đang tuổi ăn chơi mà, nhãi con ra ngoài tìm bạn chơi đi.】
[Ô ô ô, không hiểu sao lại thấy đau lòng.]
Đúng lúc này, trò chơi xuất hiện nhiệm vụ đầu tiên.
【Nhãi con cần bạn để trưởng thành, hãy giúp nhãi con cô đơn tìm được người bạn đầu tiên ~】
【Bạn đầu tiên? Nhãi con của chúng ta không có bạn sao?】
【Mau tìm bạn cho nhãi con! Hồi nhỏ ta không có bạn, khổ sở lắm ô ô ô.】
[Nhãi con, chúng ta ra ngoài chơi đi!]
Úc Ninh không hiểu tại sao mọi người trên thiên thư lại thúc giục cậu ra ngoài tìm bạn. Cậu không cần bạn, nhưng hôm nay là mùng mười tháng sáu, cậu thật sự phải ra ngoài một chuyến.
"Ta lát nữa phải ra ngoài." Úc Ninh nhảy xuống ghế, có vẻ hơi ngượng ngùng, "Ta đi bí mật, lát nữa không nói chuyện được đâu."
【Được, đi bí mật nha ~】
【Chúng ta cũng sẽ giữ bí mật ~】
Úc Ninh do dự một lát, cuối cùng vẫn về phòng chuẩn bị.
Cậu thay một bộ áo ngoài sạch sẽ. Quần áo không mới nhưng rất sạch sẽ, lại hơi chật, là bộ đẹp nhất cậu có. Một chiếc túi vải vá chằng vá đụp được đeo chéo trước ngực.
Thấy cậu trang trọng như vậy, người chơi không khỏi tò mò muốn biết cậu đi đâu.
Đây là lần đầu tiên Úc Ninh mang theo thiên thư ra khỏi nhà.
Cậu rất ít khi ra ngoài, mỗi tháng chỉ ba bốn lần. Mùng mười, hai mươi và ba mươi là những ngày chắc chắn phải ra ngoài.
Sân của cậu nằm cạnh hoàng cung. Có thể nói, những người sống ở đây không phải là quý nhân đắc thế, nơi này lạnh lẽo, vắng vẻ, thậm chí lính tuần tra cũng ít.
Nhưng có một ngoại lệ.
Cậu bé lặng lẽ đi trên con đường lát đá xanh dài tăm tắp, xuyên qua một rừng trúc, vịn vào thân cây thở dốc mấy hơi, rồi tiếp tục đi về phía trước, cuối cùng dừng lại trước một cái sân rất lớn, tìm một góc tường quen thuộc ngồi xổm xuống.
【……】
【Ngồi xổm, ngồi xổm góc tường?】
[Nhãi con trang điểm lồng lộn, đến đây ngồi xổm góc tường?]
【A a a, nhãi con ngồi xổm góc tường đáng yêu quá, muốn nhét vào ổ chăn!】
Rừng trúc xanh um che khuất, rất khó phát hiện một đứa trẻ đang ngồi xổm ở góc tường.
Cậu ngồi xổm ở góc tường, trông càng nhỏ bé hơn. Mái tóc dài xõa xuống sau lưng, hàng mi bất an run rẩy, bối rối cúi gằm mặt.
Sư Manh bị vẻ đáng yêu của cậu làm cho tan chảy.
[Công chúa Bích Sa: Không phải bảo đi bí mật sao!]
Làn đạn im bặt.
Người chơi thấy cảnh này cũng "đổ đứ đừ", nhận ra lời nói vừa rồi khiến nhãi con xấu hổ, tất cả đều im lặng.
Khi họ im lặng, họ nghe thấy âm thanh từ bên trong tường.
Âm thanh không lớn, nhưng vì ở bên ngoài sân, tường lại không cách âm, nên có thể nghe được loáng thoáng.
Người chơi thầm nghĩ, chẳng lẽ nhãi con đến đây để nghe lén?
Họ không vạch trần, sợ nhãi con xấu hổ đến độ độn thổ. Họ bắt đầu suy đoán vẻ mặt tò mò của nhãi con khi nghe lén chuyện gì. Và khi họ nhìn kỹ, họ sững sờ.
Đứa trẻ ngồi xổm ở góc tường, lấy ra một quyển sách từ túi vải, lật đến một trang, vừa đọc vừa lắng nghe một cách nghiêm túc.
Người chơi cẩn thận lắng nghe, và âm thanh từ bên trong tường đúng là tiếng giảng bài.
Trong lòng họ dâng lên một cảm xúc khó tả.
Đứa trẻ mặc bộ quần áo đẹp nhất, đeo túi vải, đi một quãng đường dài, thở dốc không biết bao nhiêu lần, đến đây trộm ngồi xổm ở góc tường, chỉ để nghe người khác giảng bài.
【Ô ô ô, thật ra không ai nhìn thấy nhãi con, nhưng nhãi con vẫn mặc bộ quần áo đẹp nhất đến đây.】
【Đây là nhãi con có ý thức về nghi lễ sao?】
【Nhãi con tôn sư trọng đạo!】
【Khóc, sau này tôi không bao giờ trốn học nữa.】
[Sao nhãi con không mang bút theo? Nghe thế này có nhớ được không?]
【Nhãi con dùng bút phải chấm mực tàu, không tiện mang đi.】
【Khi nào thì trung tâm thương mại mở cửa vậy? Mau mở đi, tôi phải mua bút mua quần áo cho nhãi con!】
Vô số "mẹ bỉm sữa" rơi lệ xót thương.
Nhãi con co ro ở đó không dám động đậy hay lên tiếng, nhưng họ thì có thể.
Một người chơi mở bản đồ trò chơi, nhìn thấy tình hình bên trong.
【Có một đại mỹ nhân đang giảng bài cho tiểu shota!】
【A, tiểu shota trông đáng yêu và quý phái quá, có cơ hội làm bạn không?】
【Công chúa Bích Sa: Để ta xem, có phải là cái thằng nhóc hôm qua bắt nạt nhãi con không!】
【Ai? Ai bắt nạt nhãi con của ta!】
[Công chúa Bích Sa: Không phải thằng nhóc đó, nhãi con, cái cậu kia trông được đó, con thử làm bạn với cậu ấy xem?]
Úc Ninh đang chăm chú nghe giảng, ngồi xổm lâu chân hơi tê, cậu khẽ nhúc nhích thì thấy mọi người trên thiên thư bảo cậu làm bạn với cậu bé bên trong, suýt chút nữa thì ngã nhào.
Cậu không sợ những người trên thiên thư, nhưng lại bị một quả đào đánh bại.
Một quả đào từ đâu bay ra, bất ngờ ném trúng đầu gối cậu. Đúng lúc chân cậu đang tê, cậu ngã nhào.
Người chơi ngây người.
Người chơi nổi giận.
"Úc Ninh, có phải ngươi ở đó không? Lén lút định trộm đồ phải không!" Ngũ hoàng tử Úc Siêu, người hôm qua đã xuất hiện, chống nạnh hét lớn.
Úc Ninh nhỏ bé trốn trong rừng trúc, vốn rất khó bị phát hiện. Đó là bởi vì Úc Ninh không có vị thế trong hoàng cung, không ai để ý đến cậu.
Nhưng gần đây, Ngũ hoàng tử Úc Siêu để mắt tới cậu.
Hôm qua, hắn bị Úc Ninh dọa chạy, càng nghĩ càng thấy không đúng, càng nghĩ càng mất mặt.
Thái Học nghỉ vào mùng mười, hai mươi và ba mươi hàng tháng, hôm nay hắn không phải đến Thái Học, tức giận nên đến tìm Úc Ninh. Không tìm thấy cậu ở sân của cậu, hắn hỏi thăm thị vệ và tìm đến đây.
Đây là sân của Minh phi, ai cũng biết tiểu bá vương Tứ hoàng tử sẽ đến chỗ Minh phi nghe giảng vào ngày nghỉ, mà Úc Ninh lại lén lút ở đây, bị hắn bắt gặp, Ngũ hoàng tử Úc Siêu vô cùng hưng phấn.
Nếu đắc tội tiểu bá vương, Úc Ninh chắc chắn không có kết cục tốt đẹp.
Úc Ninh đương nhiên cũng biết điều này, cậu vội vàng thu sách bỏ chạy.
Úc Siêu sao có thể để cậu chạy thoát, vẫy tay ra lệnh cho đám thái giám và thị vệ phải bắt bằng được Úc Ninh.
Động tĩnh lớn như vậy, người bên trong không thể không biết.
Người đầu tiên chạy ra là một cậu bé bảy tám tuổi. Thấy thị vệ cầm đao muốn bắt người, mắt cậu sáng lên, hưng phấn cầm lấy cung nỏ nhỏ bắn về phía tên thị vệ.
Thị vệ cầm đao chỉ để dọa người, cậu bé muốn thử xem cung nỏ mới của mình có thật sự mạnh không.
Cậu bé chính là tiểu bá vương Tứ hoàng tử. Cậu không phải là hoàng tử bình thường, vũ khí trên tay cậu tuy nhỏ, nhưng sức sát thương là thật.
Thị vệ vội vàng né tránh.
Thấy hắn né tránh, tiểu bá vương tức giận, ném luôn chiếc cung nỏ vào tên thị vệ.
Chiếc cung nỏ mới làm bị sứt một góc.
Đám thị vệ lập tức quỳ xuống đất.
Một người đàn ông bước ra, mặc áo bào trắng dài, tay cầm một quyển sách, mặt mày lạnh nhạt.
"Bái kiến Minh phi điện hạ."
Các phi tần trong cung thường được gọi là nương nương, chỉ vị nam phi được hoàng đế sủng ái này mới được gọi là điện hạ.
Ánh mắt hắn lướt qua Úc Ninh đang bị thái giám giữ lại, "Chuyện gì vậy?"
Tiểu bá vương Tứ hoàng tử cũng nhìn về phía đứa trẻ đang bị giữ lại, đôi mắt sáng lên.
【Nhãi con, ngã xuống đất!】
【Nhãi con sờ chân rồi ngã xuống đất!】
[Chờ đã, sao tôi cảm thấy ánh mắt tiểu shota nhìn nhãi con giống tôi vậy?]
【Ai, đại mỹ nhân lại là phi tử? Nam phi?!】
【Nhãi con, mau ngã xuống đất, rồi khóc!】
Mọi người trên thiên thư bảo cậu ngã xuống đất, Úc Ninh không hiểu lý do, nhưng cậu không muốn chọc giận Tứ hoàng tử, nên đã tin lời họ. Khi được thái giám thả ra, chân cậu run rẩy, cậu giả vờ ngã xuống đất.
Một cậu bé nhỏ nhắn gầy gò, xinh đẹp đến khó tin, đôi chân nhỏ yếu khẽ run rẩy, không đứng vững được, mềm mại ngã xuống phiến đá xanh.
Cậu ôm chặt quyển sách trong ngực, những ngón tay tái nhợt cuộn tròn lại, lộ ra vài đường gân xanh. Vì quá lo lắng, cậu ho khan, ho đến đỏ cả đuôi mắt, giọng nói nhỏ nhẹ, cố gắng kìm nén, trông yếu ớt, bất lực và đáng thương.
Ngũ hoàng tử: "???"
