Phong Lôi Kiếm sở dĩ có tên như vậy, là vì loại vũ kỹ này có thể dẫn động Phong Lôi chỉ lực giữa đất trời. Một khi thi triển, trường kiếm nhanh như gió, quấn quanh lôi xà, địch nhân trúng phải thì không chết cũng bị thương.
Ba người ở đây đều vô cùng quen thuộc Phong Lôi Kiếm, tự nhiên biết Liễu Nhược Ngưng thi triển có đúng là Phong Lôi Kiếm hay không.
Liễu Nhược Ngưng lúc này thi triển đúng là kiếm quyết Phong Lôi Kiếm, tuy nhiên lại có chút khác biệt.
Trường kiếm như gió, nhanh như lôi là không sai, nhưng gió này lại quá lớn, còn lôi xà... Sao lại là lôi xà, quả thực là lôi long!
Giữa không trung phong vân biến ảo, lôi long thoải mái tung hoành, thậm chí còn phát ra tiếng gầm rống vang vọng, khiến người ta vô cùng rung động.
Lục Thừa Hồi hai mắt trợn tròn, khó tin nhìn cảnh tượng trước mắt, mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói:
"Đã bao nhiêu năm, Phong Lôi Kiếm rốt cục thể hiện lại uy lực vốn có của nó. Tổ sư Thượng Nguyên tông ở trên, Thượng Nguyên tông ta có hy vọng phục hưng!"
Trường Nguyệt Chân Nhân cũng không thể tin được, nghe vậy gật đầu kinh ngạc: "Không ngờ Phong Lôi Kiếm lại có thể bộc phát ra uy thế như vậy, dù là trong thiên cấp võ kỹ cũng thuộc hàng thượng thừa. Thật sự là... Cái gì?"
Nói đến đây, Trường Nguyệt Chân Nhân mới chợt tỉnh, đột ngột quay sang nhìn Lục Thừa Hồi: "Phong Lôi Kiếm vốn là thiên cấp võ kỹ?"
Lục Thừa Hồi gật đầu, mừng rỡ nói: "Phong Lôi Kiếm nguyên bản tên là Đại Diễn Phong Lôi Kiếm, là công pháp do tổ sư khai phái Thượng Nguyên tông sáng tạo ra. Thế nhưng Đại Diễn Phong Lôi Kiếm quá khó lĩnh ngộ, trong quá trình truyền thừa lâu dài, dần dần không ai có thể học được. Thật đáng mừng, Thượng Nguyên tông ta rốt cục lại có một truyền nhân kinh tài tuyệt diễm."
Trên mặt Trường Nguyệt Chân Nhân thoáng hiện vẻ vui mùng, hỏi: "Vậy... hôn sự của Nhược Ngưng..."
"Có thiên phú này, còn nói gì đến hôn sự? Ngày mai... Không, ta sẽ sai người thông báo Thị Kiếm Môn ngay, hủy bỏ hôn ước này."
"Đa tạ chưởng môn sư huynh!" Trường Nguyệt Chân Nhân lộ vẻ mừng rỡ, vội vàng thi lễ tạ ơn.
Lục Thừa Hồi cười xua tay: "Không cần cảm ơn ta, tất cả đều là do Nhược Ngưng tự mình giành lấy."
Cầu Thắng Thiên đứng bên cạnh nghe hai người đối thoại, khóe miệng không ngừng giật giật. Một mối hôn sự tốt đẹp, sao lại đổ vỡ như vậy?
Đại Diễn Phong Lôi Kiếm, đó là Đại Diễn Phong Lôi Kiếm, thiên cấp cao giai võ kỹ ! Toàn bộ U Châu, số lượng môn phái nhỏ có thể lấy ra thiên cấp cao giai võ kỹ đếm trên đầu ngón tay.
Đến giờ Cầu Thắng Thiên vẫn còn cảm giác như đang mơ, không chân thật.
"Không thể nào, sao nàng có thể đột nhiên lĩnh ngộ Đại Diễn Phong Lôi Kiếm? Chắc chắn có gì đó mờ ám."
Lục Thừa Hồi cau mày liếc nhìn Cầu Thắng Thiên, trầm giọng nói: "Sư đệ, bây giờ Nhược Ngưng đã lĩnh ngộ Đại Diễn Phong Lôi Kiếm, Thượng Nguyên tông nhất định sẽ dốc sức bồi dưỡng nàng thành tài, chuyện cầu hôn ngươi đừng nhắc lại nữa."
"Thế nhưng..." Cầu Thắng Thiên lộ vẻ lo lắng.
"Nhưng mà cái gì?" Trường Nguyệt Chân Nhân lườn Cầu Thắng Thiên: "Vừa rồi sư huynh đã nói, nếu đệ tử của ai lĩnh ngộ được thiên cấp võ kỹ thì phải toàn lực bồi dưỡng. Chẳng lẽ đệ tử của ta không phải là đệ tử Thượng Nguyên tông sao?"
"Sư muội, muội biết ta không có ý đó!" Cầu Thắng Thiên vội vàng giải thích.
Trường Nguyệt Chân Nhân hừ lạnh một tiếng, nhìn Cầu Thắng Thiên đầy ẩn ý: "Sư huynh, có những chuyện nói rõ quá lại mất hay. Vì sao huynh lại muốn thúc đẩy hôn sự này đến vậy?"
Cầu Thắng Thiên biến sắc, vừa định nói gì đó thì Liễu Nhược Ngưng bỗng nhiên thu kiếm, đi đến trước mặt ba người cung kính nói: "Chưởng môn sư tôn, sư tôn, đại trưởng lão, đồ nhi vừa luyện có phải là Phong Lôi Kiếm?"
Lục Thừa Hồi gật đầu, rồi lại lắc đầu, cười ha hả: "Không, con tu luyện không phải Phong Lôi Kiếm..."
Liễu Nhược Ngưng sững sờ, sắc mặt đại biến, kinh hãi nhìn sư phụ Trường Nguyệt Chân Nhân.
Trường Nguyệt Chân Nhân vừa cười vừa nói: "Con bé này, bao giờ mới có thể chín chắn hơn một chút?"
Liễu Nhược Ngưng lúc này mới hiểu ra, thấy sắc mặt ba người có chút kỳ lạ, nhưng chắc chắn không phải tức giận, nàng không khỏi có chút khổ sở. Chuyện này thì chín chắn thế nào được?
"Con tu luyện là Đại Diễn Phong Lôi Kiếm!" Lục Thừa Hồi nói đầy ẩn ý.
"Cái gì?" Liễu Nhược Ngưng kinh hô, nghi ngờ hỏi: "Đại Diễn Phong Lôi Kiếm là gì?"
"Chuyện này nói ra thì dài lắm!" Nụ cười trên mặt Lục Thừa Hồi càng đậm, ông hỏi: "Ta hỏi con, con đã lĩnh ngộ Đại Diễn Phong Lôi Kiếm như thế nào?"
Liễu Nhược Ngưng lúc này đã xác định, võ kỹ nàng được truyền thụ đúng là võ kỹ của bổn môn, lập tức yên lòng, có chút ngượng ngùng nói: "Chưởng môn sư tôn, thật ra Đại Diễn Phong Lôi Kiếm không phải do con lĩnh ngộ."
"Không phải con?" Lục Thừa Hồi và hai người kia đồng thanh, mắt lại trợn tròn.
"Là ai?" Lục Thừa Hồi nhíu mày suy nghĩ. Toàn bộ Trường Nguyệt Phong, e rằng không ai có hy vọng lĩnh ngộ Đại Diễn Phong Lôi Kiếm hơn Liễu Nhược Ngưng.
Trường Nguyệt Chân Nhân và Cầu Thắng Thiên cũng hiểu rõ điều này, thần sắc cổ quái tò mò nhìn Liễu Nhược Ngưng.
Liễu Nhược Ngưng thấy vẻ mặt mọi người rất nghiêm trọng, không dám thất lễ, vội vàng nói: "Là sư đệ Dương Chân, là sư đệ ấy truyền thụ cho con."
"Cái gì?"
Nghe Liễu Nhược Ngưng nói, ba người kinh hãi, cùng nhau hít vào một hơi, động tác nhịp nhàng, không hề sai lệch, sau đó hai mặt nhìn nhau, đều tỏ vẻ không tin.
Dương Chân tư chất ngu dốt, nổi tiếng khắp Thượng Nguyên Tông. Phong Lôi Kiếm luyện hơn nửa năm còn chưa đâu vào đâu, sao có thể lĩnh ngộ Đại Diễn Phong Lôi Kiếm?
Nhưng thấy vẻ mặt Liễu Nhược Ngưng không giống nói dối, Lục Thừa Hồi trầm giọng hỏi: "Hắn đã lĩnh ngộ như thế nào?"
Liễu Nhược Ngưng suy nghĩ một lát, vẻ mặt thành thật nói: "Sư đệ nói... Sư đệ nói hắn bỗng nhiên thông suốt!”
Lục Thừa Hồi: "..."
Cầu Thắng Thiên: "..."
Trường Nguyệt Chân Nhân: "..."
Ba người bỗng nhiên có cảm giác muốn đánh người.
"Thằng nhãi ranh, cái gì mà bỗng nhiên thông suốt?" Lục Thừa Hồi vừa cười vừa mắng: "Bỗng nhiên thông suối là có thể lĩnh ngộ thiên cấp cao giai võ kỹ, vậy linh quang chợt lóe có phải là có thể đột phá đến Thiên Nhân cảnh rồi không?"
Nói đến đây, Lục Thừa Hồi cũng thấy buồn cười vì sự "linh quang chợt lóe" của mình, tức giận nói: "Hắn hiện đang ở đâu?"
Trường Nguyệt Chân Nhân và Cầu Thắng Thiên cũng nhìn chằm chằm Liễu Nhược Ngưng. Nếu thật sự là Dương Chân bỗng nhiên thông suốt mà lĩnh ngộ được Đại Diễn Phong Lôi Kiếm, vậy thiên phú của kẻ này cũng khá ghê gớm.
Cầu Thắng Thiên tuy không muốn tin, nhưng việc người lĩnh ngộ Đại Diễn Phong Lôi Kiếm không phải là đệ tử của mình khiến hắn có chút ghen tị. Tuy nhiên, việc Thượng Nguyên Tông có được một bộ thiên cấp cao giai võ kỹ tuyệt đối là một chuyện đại hỉ đối với Thượng Nguyên Tông, trong lòng hắn cũng mừng thầm.
Ba người đều đang đợi câu trả lời của Liễu Nhược Ngưng, nhưng Liễu Nhược Ngưng lại chần chừ rất lâu, có chút do dự.
Cầu Thắng Thiên nhíu mày nói: "Sao con ấp úng vậy? Dương Chân rốt cuộc đang ở đâu?"
Liễu Nhược Ngưng ngọc dung đỏ bừng, cúi đầu trộm nhìn ba vị trưởng bối, cắn môi dưới ngượng ngùng nói: "Sư đệ ấy..."
"Hắn ở đâu?" Lục Thừa Hồi tò mò hỏi.
"Hắn đi... đi đại tiện!" Liễu Nhược Ngưng ngọc dung đỏ như ráng chiều, đẹp không sao tả xiết, lại xấu hổ giận dữ muốn chui xuống đất.
Chuyện này, sao lại bức người ta nói ra như vậy chứ?
Lục Thừa Hồi và hai người kia nghe vậy lập tức ngây như phỗng.
Một lúc lâu sau, Lục Thừa Hồi có chút dở khóc dở cười nói: "Chúng ta về trước đi, phân phó người, nếu Dương Chân trở về, bảo hắn đến chủ điện gặp ta."
Nói xong, Lục Thừa Hồi quay người bước đi, nói thêm: "Nhược Ngưng đi cùng ta, chuyện từ hôn con ở đó cũng tốt hơn."
Liễu Nhược Ngưng nghe vậy mừng rỡ, vội vàng đuổi theo.
