Nghe Dương Chân nói, mọi người bật cười, đặc biệt là đám tu sĩ vây quanh mấy truyền nhân đại tông môn, cười đến khoa trương nhất.
"Nhớ cho kỹ, chúng ta làm được tới đâu, có bản lĩnh thì theo chúng ta vào đây?"
"Chỉ có hai canh giờ thôi đấy, ngươi mau tu luyện đi, biết đâu còn kịp vượt qua vòng loại. À mà, chắc gì ngươi đã qua nổi tầng một."
Ầm!
Một luồng khí lãng kinh khủng lan tỏa, Thông Thiên Xử bừng lên uy thế vô tận, khí lãng cuồng bạo tràn ra khắp mọi hướng, chớp mắt bao trùm toàn bộ khu thí luyện Quang Minh Đỉnh.
Dương Chân kinh ngạc ngẩng đầu, dù đứng bên ngoài sân, hắn vẫn cảm nhận được áp chế thần hồn từ trận pháp khổng lồ này.
Thần hồn là biểu tượng sức mạnh tinh thần của tu sĩ. Thần hồn càng mạnh, chịu đựng uy thế càng lớn. Tu sĩ thần hồn cường đại thậm chí có thể nhất niệm tru sát tu vi thấp, đạt đến miểu sát thực sự.
Đó là lý do sức mạnh thần hồn được hoan nghênh trên U Châu đại lục.
Nhưng tu luyện thần hồn quá gian nan. Công pháp vốn đã hiếm, mà quá trình rèn luyện lại vô cùng đau khổ, không phải ai cũng chịu nổi.
Bởi vậy, tu sĩ tu luyện sức mạnh thần hồn thường chiếm ưu thế lớn so với tu sĩ cùng cảnh giới.
Thí luyện bắt đầu, nhiều người tiến về Thông Thiên Xử.
Quang Minh Đỉnh chia thành mười vòng quanh Thông Thiên Xử. Mỗi vòng tượng trưng một cấp độ áp chế trận pháp. Càng vào sâu, áp lực thần hồn càng kinh khủng.
Sắc mặt những người bước vào vòng thí luyện thứ nhất đột ngột biến đổi, trở nên nghiêm trọng, chịu đựng áp lực lớn rồi đồng loạt quay sang nhìn Dương Chân, lộ vẻ hả hê.
Nhưng trong lòng họ vẫn còn chút nghi ngờ. Dương Chân quá xảo trá, miệng luôn nói không chuẩn bị gì, ai biết hắn có lừa ai không?
Dương Chân vẫn đứng im. Ngoài Lam Phương Nguyệt, những tu sĩ khác đều đã vào vòng thí luyện thứ nhất, kể cả Lục Tuyết Tình và Trường Dương công chúa, và có vẻ họ hoàn toàn có thể chịu đựng, như thể đã quen thuộc.
"Ngươi thật sự không chuẩn bị gì sao?" Lam Phương Nguyệt vẫn không tin được, nghỉ ngờ nhìn Dương Chân.
Dương Chân lắc đầu, liếc nhìn đám tu sĩ cười trên nỗi đau của người khác, rồi trầm giọng bước về phía vòng thí luyện thứ nhất.
Thấy Dương Chân tiến tới, mọi người giật mình, sắc mặt biến đổi mấy lần. Ngay cả Vân Giới và Tằng Bích Thư cũng dừng lại, hoài nghi nhìn Dương Chân.
"Tên này chẳng lẽ đang giả vờ?"
"Xem là biết ngay!"
Hai người nhìn nhau, lộ vẻ suy tư.
Hầu như ai cũng biết lai lịch Dương Chân: đệ tử tiểu môn phái nổi lên ở U Châu đại hội, may mắn lĩnh ngộ Lăng Không Hư Độ, chưa kịp tu luyện đã tham gia Tam quốc thí luyện.
Một đệ tử tiểu môn phái như vậy có thừa vận may, nhưng rất có thể như Dương Chân nói, hắn chưa từng tu luyện công pháp rèn luyện thần hồn.
Dương Chân mặc kệ ánh mắt mọi người, nhìn chằm chằm vòng thí luyện thứ nhất, nhấc chân bước mạnh vào.
Ầm!
Một luồng khí lãng kinh khủng ập đến, như một chiếc búa khổng lồ giáng thẳng vào đầu Dương Chân. Cơn đau xé tâm xé phổi khiến đại não hắn choáng váng, không tự chủ lùi khỏi vòng thí luyện thứ nhất.
Mẹ kiếp!
Dương Chân ngơ ngác nhìn vòng thí luyện thứ nhất, cảm thấy không ổn.
Tầng đầu tiên mà đã đáng sợ vậy sao?
Cảm giác bị búa nện vào đầu thật kinh khủng.
Tiếng cười vang dội vọng đến. Mọi tu sĩ xung quanh cười ồ lên, nhìn Dương Chân với vẻ chế nhạo.
"Tầng thứ nhất còn không chịu nổi, còn tham gia Tam quốc thí luyện làm gì, thật xấu hổ."
"Dương Chân, ta đợi ngươi ở đây, đứng im ở đây thôi. Nếu ngươi chạm được vào áo ta, ta tự động rời khỏi!"
"Ha ha, buồn cười chết mất. Tầng thứ nhất còn không vào được, ngươi có tu luyện thần hồn lực không vậy?"
Mọi người như thấy chuyện buồn cười nhất trên đời, cười ngả nghiêng. Thậm chí có người cười quá đà, không giữ vững được thần hồn lực, suýt bị trận pháp hất ra.
"Mẹ nó, các ngươi đợi đấy cho ta!" Dương Chân liếc nhìn đám người hả hê bên trong, ghỉ tạc hết tướng mạo của bọn họ vào đầu.
Lam Phương Nguyệt đến bên Dương Chân, sắc mặt cổ quái nói: "Dương Chân, ngươi đừng miễn cưỡng. Lỡ làm tổn thương thức hải thì không bù được đâu."
Thức hải là nơi tu sĩ chứa đựng thần hồn lực. Chỉ khi thần hồn lực đủ mạnh, mới có thể tích lũy tuyết sơn trong thức hải, hình thành sức mạnh thần thức.
Dương Chân hít sâu một hơi, hỏi: "Trong khu thí luyện có được đánh người không?"
Lam Phương Nguyệt cười khổ: "Đừng nói người có vào được không, chính là có vào được, cũng không được động thủ. Hễ có chân nguyên dao động, trận pháp sẽ hất người ra, coi như thua."
Dương Chân gật đầu, xoay người rời đi.
"Ngươi đi đâu?" Lam Phương Nguyệt chần chừ hỏi.
Dương Chân khoát tay: "Ngươi vào trước đi, không cần đợi ta. Ta đi tu luyện công pháp, lát đến ngay."
Lam Phương Nguyệt ngẩn ra, dở khóc dở cười nhìn Hoa U Nguyệt. Thấy Hoa U Nguyệt gật đầu, nàng mới quay người về phía khu thí luyện.
Gần Thông Thiên Xử chỉ có mấy vị trí tốt, chậm chân e là không còn.
Trên vân đài, một trung niên Lạt Ma cười ha hả, hứng thú nhìn Dương Chân, nói với Hoa U Nguyệt: "Đây là thiếu niên may mắn lĩnh ngộ Lăng Không Hư Độ đó sao? Không ngờ Hoa lâu chủ cũng có lúc nhìn lầm người."
Bên cạnh trung niên Lạt Ma, một nhã sĩ trung niên đầu quấn khăn, tay cầm quạt lông, mặc áo dài đen, gật đầu nói: "Xem ra Hoa lâu chủ trao Ám Kim lâu bài cho người này là có chút sơ suất rồi."
Hoa U Nguyệt thần sắc bình thản, không hề bị hai người ảnh hưởng, chậm rãi nói: "Ta muốn cho ai, hình như chưa đến lượt Lạt Thiện Tự và Vô Tâm Tông chi phối."
Lạt Ma hừ lạnh một tiếng, vuốt râu nói: "Chỉ là không biết Dương Chân này có thể giữ Ám Kim lâu bài được bao lâu. Bần tăng nghe nói có khối người thèm muốn tấm biển này đấy."
Nói đến đây, Lạt Ma và trung niên nhã sĩ nhìn nhau, lộ nụ cười thâm ý. Ngay sau đó, nụ cười trên mặt họ đột ngột biến thành kinh ngạc. Trung niên nhã sĩ cười ha ha, nhìn Dương Chân tiến lên phía trước, nói: "Sao, Dương Chân cho rằng tìm đến Hoa lâu chủ là giải quyết được khó khăn trước mắt sao?"
Lạt Ma cười ha hả: "Hoa lâu chủ tài mạo vô song, có lẽ vừa hay giúp được Dương Chân. Ngươi nhất định phải giúp hắn đó."
Những người còn lại dường như không nghe thấy ba người đấu khẩu. Ân oán giữa Hoa U Nguyệt với Lạt Thiên Tự và Vô Tâm Tông vốn đã có từ lâu, quan hệ vốn không tốt. Nay bị Lạt Ma và trung niên nhã sĩ bắt được cơ hội, làm sao không chế nhạo Hoa U Nguyệt?
Hoa U Nguyệt tuy không biểu lộ gì, nhưng ai cũng thấy được vẻ thiếu kiên nhẫn và lãnh ý trong mắt nàng.
Dương Chân tiến lên, kinh ngạc nhìn Lạt Ma và trung niên nhã sĩ, rồi nhìn vẻ băng lãnh trong mắt Hoa U Nguyệt, lập tức hiểu chuyện gì xảy ra.
"Có công pháp rèn luyện thần hồn nào không, cho ta mượn dùng một chút được không?"
Hoa U Nguyệt định nói gì đó, Lạt Ma đã cười ha ha, nhìn Dương Chân đầy vẻ nghiền ngẫm: "Tiểu gia hỏa, ngươi thật sự cho rằng tu luyện bây giờ là có thể tranh cao thấp với đám thiên tài kia sao?"
"Liên quan gì đến ngươi?" Dương Chân liếc Lạt Ma.
Trung niên nhã sĩ hừ lạnh: "Láo xược, ngươi có biết vị này là ai không?"
"Liên quan ta cái rắm!" Dương Chân nhướng mắt.
"Ngươi..." Lạt Ma và trung niên nhã sĩ cùng tức giận.
Khóe miệng Hoa U Nguyệt nở nụ cười, thâm ý nhìn Dương Chân. Lãnh ý trong mắt nàng chẳng những tan biến, mà còn có cảm giác thư sướng.
