Rống!
Huyền thú gầm lên một tiếng, hai mắt trừng trừng nhìn Dương Chân, ánh mắt hung quang bạo phát, dữ tợn đáng sợ.
Dương Chân cũng đang đánh giá huyền thú trước mắt. Nhìn bề ngoài, nó không khác gì sinh vật sống, thậm chí tản ra huyết khí nồng đậm, sóng lửa kinh khủng bao quanh khiến người ta kinh hãi.
Dù nhìn từ góc độ nào, huyền thú này đều giống như một sinh vật có máu thịt, khiến Dương Chân không ngừng thầm nhủ trong lòng.
Huyền thú tuy đáng sợ, nhưng trí thông minh lại không cao. Dương Chân nghĩ mình có thể lợi dụng điểm này để giết nó. Nhưng nếu nó là sinh vật có máu thịt thì lại khác. Một hung thú tu luyện đến Kim Đan Kỳ chắc chắn là một kẻ âm hiểm xảo trá, trí thông minh có thể so với con người. Muốn giết loại huyền thú này, chỉ có thể dùng thực lực tuyệt đối nghiền ép.
"Công tử cẩn thận, hung thú này rất hung tàn, thực lực cường đại!" Ninh Y Linh lên tiếng nhắc nhở, ánh mắt lóe lên tỉa cảm kích.
Việc Dương Chân quay lại, rõ ràng không phải là một người thấy chết không cứu. Hơn nữa, Dương Chân chỉ có tu vi Tiểu Thừa Kỳ, nếu bỏ đi cũng chẳng ai trách.
Không phải Ninh Y Linh coi thường Dương Chân, mà chính sự trở lại của Dương Chân khiến nàng càng thêm ngạc nhiên. Một tu sĩ Tiểu Thừa Kỳ, đối mặt hung thú Kim Đan Kỳ vẫn dám quay lại, nghĩa khí này đã vượt xa đại đa số người.
Sư muội của Ninh Y Linh mở to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi, lén lút trừng mắt nhìn sư tỷ Ninh Y Linh.
Ninh Y Linh lắc đầu, khẽ cắn môi, nói với Dương Chân: "Công tử không nên quay lại. Sức của hai sư tỷ muội chúng ta không đủ để thoát khỏi tay hung thú, nếu như..."
Nói đến đây, ánh mắt Ninh Y Linh lóe lên vẻ không đành lòng. Nàng vừa định cắn rãng bảo Dương Chân rời đi thì Dương Chân đột nhiên động.
Dương Chân từng bước một tiến về phía huyền thú. Khi đối diện với nó, hắn nhận ra chân tướng của nó. Ánh mắt nó vừa lóe lên một tia mờ mịt, dù ngay lập tức bị che giấu, nhưng vẫn không thoát khỏi mắt Dương Chân.
Nếu đây là một hung thú, nó sẽ không bao giờ lộ ra vẻ mặt đó. Chỉ có huyền thú mới có thể lộ ra sự mờ mịt, đó là bản tính của nó, phản ứng chậm chạp!
Dương Chân liếc nhìn Ninh Y Linh, lập tức bị đôi mắt trong veo của nàng làm cho giật mình, thầm nghĩ gái xinh quả nhiên đáng sợ.
So với Hoa U Nguyệt, nếu Hoa U Nguyệt là một đóa mẫu đơn cao cao tại thượng thì Ninh Y Linh là một đóa hoa sen mới nở. Một người cao quý trang nhã tú lệ đoan trang, một người thuần khiết hoàn mỹ không vướng bụi trần, quả nhiên là tuyệt sắc giai nhân trong thiên hạ.
Thấy Ninh Y Linh có vẻ muốn nói lại thôi, Dương Chân nở một nụ cười tự tin, đưa tay ngăn nàng lại, lớn tiếng nói: "Cô nương, nơi này nguy hiểm, các ngươi mau rời khỏi đây!”
Đi đi, đi đi, giới bảo là của Dương ca ca ta.
"Cái gì?" Ninh Y Linh ngẩn người, ánh mắt nhìn Dương Chân càng thêm cảm kích: "Không, công tử mạo hiểm tính mạng đến cứu, Y Linh sao có thể bỏ đi như vậy?"
Sư muội Ninh Y Linh sốt ruột dậm chân, vừa định hành động thì huyền thú bỗng nhiên gầm lên một tiếng, lao về phía nàng.
"Không tốt, sư muội cẩn thận!" Ninh Y Linh kinh hô một tiếng, vội vã lao về phía huyền thú. Nàng vừa xông lên thì thấy một bóng đen vụt qua trước mắt, lập tức giật mình.
Oanh!
Dương Chân một quyền đánh vào móng vuốt huyền thú, mượn lực bắn ra, rơi xuống đất trượt dài một đoạn mới dừng lại.
Khí lực thật lớn!
Huyền thú sau khi rơi xuống đất gầm thét liên hồi, bỏ qua sư muội Ninh Y Linh, lao về phía Dương Chân.
Dương Chân cười ha ha, trên người đột nhiên bộc phát ra một luồng ô quang, kích hoạt Cổ Tượng Lôi Ngự Thể đến cực hạn, lôi đình vờn quanh, sấm sét vang dội.
"Hai vị cô nương mau rời khỏi đây, đợi ta giết súc sinh này sẽ cùng các ngươi hội hợp!"
Dương Chân thanh âm vang dội, đứng thẳng người, nguyên khí kinh khủng bộc phát ra trên người hắn, phảng phất như Lôi Công giáng thế, toàn thân sáng rực.
Thấy hai người Ninh Y Linh chậm chạp không chịu rời đi, Dương Chân suýt chút nữa chửi thề.
Sao vậy, còn muốn chia đôi giới bảo với Dương ca ca ta à?
Sư muội Ninh Y Linh liều mạng kéo Ninh Y Linh, tựa hồ đang khuyên nàng mau chóng rời đi. Ninh Y Linh lại không nghe theo, vừa răn dạy sư muội, vừa hô: "Công tử, ta tới giúp ngươi!"
Dương Chân lảo đảo một cái, suýt chút nữa bị huyền thú vồ trúng.
Giúp cái muội nhà cô, cướp quái à?
Thấy hai người còn đang tranh cãi, Dương Chân lập tức mắng ầm lên: "Còn ngốc ở đó làm gì, ở lại chờ chết à? Hai người các ngươi chết ở đây, xứng đáng ta liều mình cứu giúp sao? Không đi đúng không, không đi ta thà đứng đây để huyền... yêu thú giết chết còn hơn!"
"Không... Không được!" Sắc mặt Ninh Y Linh thay đổi, cắn môi nhìn Dương Chân, vừa đi vừa nói: "Công tử, ngươi nhất định phải sống sót, nếu không Y Linh chết vạn lần cũng không đền nổi!"
"Tốt, tốt, tốt, sẽ sống, đi nhanh lên đi!" Dương Chân vội vàng nói.
Sau khi hai nàng cẩn thận từng bước rời đi, Dương Chân cười ha ha ngoắc tay với huyền thú: "Tiểu lão đệ, ở đây không có ai, ngươi và ta có thể thống thống khoái khoái đánh một trận!"
Oanh!
Trên người Dương Chân bộc phát ra một đoàn thanh quang, khí thế càng thêm hung hãn, sức mạnh kinh khủng của Cổ Tượng Lôi Ngự Thể tuôn trào trong cơ thể Dương Chân, Kinh Lôi Kiếm trong tay tản ra từng đợt kinh lôi, Đại Diễn Phong Lôi Kiếm được thi triển, cuồng bạo tàn phá.
Rống!
Huyền thú cũng không cam lòng yếu thế, thân thể khổng lồ nhưng lại linh hoạt tự nhiên, chạy lướt giữa không trung hổ hổ sinh phong, còn thỉnh thoảng quay đầu phun một ngụm sóng lửa vào Dương Chân, nóng rực táp vào mặt.
Cuộc chiến giữa Dương Chân và huyền thú ngay từ đầu đã vô cùng gay cấn, trường kiếm lôi long cuồng nộ, sóng lửa ngập trời, trong chốc lát xung quanh sơn cốc nổ tung liên tục, vô số núi đá vỡ thành mảnh vụn.
Trên sườn núi, Ninh Y Linh và sư muội ghé vào tảng đá, lo lắng nhìn vào trong cốc.
"Sư muội, chúng ta như vậy... có chút không ổn đâu?"
"Ninh sư tỷ, hắn chỉ bảo chúng ta rời đi, chứ đâu có nói đi bao xa. Hơn nữa, hắn chỉ là tu sĩ Tiểu Thừa Kỳ, sao có thể là đối thủ của hung thú Kim Đan Kỳ. Chúng ta ở đây chờ, biết đâu còn có thể nhặt xác cho hắn."
"Sư muội đừng có nói bậy!"
"A, sư tỷ, tỷ quan tâm đến công tử kia như vậy, có phải là thích hắn rồi không? Đáng tiếc hắn sắp chết rồi, mà chúng ta còn chưa biết tên hắn."
"Ngươi..." Ninh Y Linh trừng mắt nhìn sư muội, nói: "Ngươi mới thích hắn!"
Sư muội lè lưỡi, nói: "Ta Đinh Huân Nhi chỉ thích Dương Chân thôi. Sư tỷ nói xem hắn và Dương Chân ai lợi hại hơn?"
Ninh Y Linh ngẩn ngơ, lắc đầu nói: "Ai cũng nói Dương Chân hèn hạ vô sỉ. Người ta vừa mới đến còn chưa từng gặp, chỉ là vị công tử này hiệp can nghĩa đảm, Dương Chân sao có thể so sánh với hắn?"
"Sao lại không thể sánh bằng?" Đinh Huân Nhi trừng mắt, nói: "Chuyện của Dương Chân ta đều nghe cả rồi, đó gọi là trí tuệ, sao có thể nói là hèn hạ vô sỉ được. Chẳng qua là hắn bị một số kẻ âm hiểm xảo trá hãm hại thôi."
Ninh Y Linh cười khổ, nhìn vào sơn cốc đầy tro bụi ngẩn người. Nếu không phải thỉnh thoảng còn thấy sấm sét và tiếng gầm của hung thú, nàng đã nghĩ Dương Chân chết rồi.
"Sư muội nói đúng, ta thậm chí còn không biết tên của hắn." Ninh Y Linh thần sắc ảm đạm nói.
Một tu sĩ Tiểu Thừa Kỳ, đối mặt với thân thể vĩ đại không hề sợ hãi của hung thú Kim Đan Kỳ, hình ảnh đó khắc sâu vào tâm trí Ninh Y Linh.
Thì ra trên đời này, quả nhiên có những người không biết sợ.
...
Trong sơn cốc, Dương Chân vòng quanh huyền thú xoay vòng, mặc cho nó tức tối gầm thét liên tục, đốt cháy đất đá xung quanh, nhưng không chạm được vào một góc áo của Dương Chân.
Bụi đất dần lắng xuống, Dương Chân chọn đúng thời điểm, hét lớn một tiếng, nhảy lên thật cao, một kiếm đâm vào lỗ hậu môn của huyền thú. Huyền thú đau đớn kêu rên một tiếng, điên cuồng lồng lộn, muốn rút ra.
Dương Chân cười ha ha, đâu chịu để nó đạt được ý nguyện, bám chặt lấy thân nó, một kiếm một kiếm đâm quên cả trời đất.
"A...!"
Một tiếng kinh hô từ trên sườn núi vọng xuống, Đinh Huân Nhi che mắt khẽ kêu lên: "Sư tỷ, hắn... hắn đâm vào chỗ đó!"
Ninh Y Linh mặt đỏ bừng, nhưng vẫn reo lên: "Quá tốt rồi, công tử không chết!”
Đang dồn sức chuẩn bị đâm tiếp, Dương Chân giật mình, quay đầu nhìn lại, động tác trên tay khựng lại.
Cái gì mà hắn... hắn đâm vào chỗ đó?
Tuy tư thế này có hơi khó coi, nhưng ít ra đây là cách dễ nhất để giết huyền thú, có được không?
