Logo
Chương 86: Thiên địa tái tạo! Một kiếm kinh thiên!

Thần tiên tỷ tỷ trên trời không phản ứng, khiến Dương Chân có chút mất hứng!

Oanh!

Một đoàn kim sắc quang mang chói mắt bỗng nhiên bộc phát từ người Dương Chân, vô tận nguyên khí tuôn trào, ngưng tụ thành một cái phễu trên đỉnh đầu hắn, tràn vào từ thiên linh, qua hai mạch, dung nhập vào đan điền.

Ngay sau đó, một cỗ sinh cơ nồng đậm trỗi dậy trong cơ thể Dương Chân. Chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi, những kinh mạch đứt gãy đã hoàn hảo như ban đầu, thậm chí còn rộng lớn hơn gấp đôi, giống như linh căn của hắn vậy.

Việc chữa trị đan điền tốn thời gian lâu hơn một chút. Sau mấy hơi thở, Dương Chân không chỉ khôi phục trạng thái mạnh nhất mà còn đột phá lên Tiểu Thừa Kỳ cửu trọng cảnh giới, chỉ còn một bước nhỏ là đến Kim Đan Kỳ.

Trong linh hải, những con sóng khí thế phiên giang đảo hải đánh vỡ cả thiên địa, thời khắc thiên địa tái tạo, đám tỉnh vân trên không linh hải bỗng nhiên bộc phát ra một cỗ quang mang kinh khủng, bao phủ toàn bộ không gian.

Cảm giác hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai khiến Dương Chân suýt chút nữa không nhịn được ngửa mặt lên trời thét dài, nếu không thì khó mà diễn tả hết sự thoải mái trong lòng hắn.

Ngay cả cái cây nhỏ vốn im lìm trong linh hải cũng bừng lên sinh cơ, đâm chồi ra một chiếc lá ba thùy.

Nếu cơ thể người là một thiên địa, thì lúc này Dương Chân đã trải qua biến đổi long trời lở đất. Nhờ những đợt sóng nguyên khí thần bí trong Cửu Giới Linh Lung Tháp và hiệu quả của Bách Phá Tinh Hạch, Dương Chân có thể nói là đã thoát thai hoán cốt.

Linh căn vốn đã là thượng thừa nay không chỉ to lớn hơn gấp đôi mà còn tỏa ra những vầng kim quang. Nếu đây không phải là linh căn đặc thù, Dương Chân dám móc nó ra chấm tương ớt ăn luôn!

Những ngày sau đó, Dương Chân mệt bở hơi tai.

Thiên tài địa bảo trên không trung bay lượn không ngớt, còn có lục giới giới bảo đang tìm kiếm chủ nhân. Dương Chân chọn tới chọn lui đến khi trữ vật giới chỉ không chứa nổi nữa mới lưu luyến không rời liếc nhìn cái quan tài.

Nữ tử trong quan tài thật sự quá đẹp, Dương Chân gần như không tìm được từ ngữ nào để miêu tả vẻ đẹp của nàng, điềm tĩnh pha lẫn thanh tịnh, khiến người ta không kìm được phải nhìn ngắm, tựa hồ chỉ cần nhìn thôi, cũng có thể khiến nữ tử không thuộc Tam Giới này vướng bụi trần.

Nữ tử tuyệt sắc khép hờ đôi mắt, như đang ngủ say, đôi tay trắng nõn như ngọc đặt chồng lên nhau trước ngực. Dương Chân nhìn nàng, lòng chợt thấy bình thản, không hề nảy sinh tâm tư khác, phảng phất cả thế giới đều tĩnh lặng.

Cảm giác này khiến Dương Chân giật mình, hắn không thích kiểu tính cách không tranh quyền thế này.

"Ha ha, không hổ là thần tiên tỷ tỷ, nhìn một cái cũng khiến người ta lập địa thành Phật, không thể trêu vào, không thể trêu vào."

Dương Chân dùng đủ mọi cách mà không thể lay chuyển quan tài dù chỉ một ly. Cuối cùng, hắn dứt khoát dọn sạch trữ vật giới chỉ, muốn bỏ quan tài vào nhưng cũng vô dụng. Chỉ còn cách thành thật cất đồ đạc trở lại.

Ngồi trên Kinh Lôi Kiếm, Dương Chân tựa vào quan tài nói: "Thần tiên tỷ tỷ, cô yên tâm, đợi ta mạnh lên, ta sẽ chém cái Cửu Giới Linh Lung Tháp chết tiệt này làm đôi để cứu cô ra."

Nói rồi, Dương Chân quay đầu nhìn nữ tử, vỗ vỗ quan tài nói tiếp: "Cô đừng lo lắng, hiện tại ta không mở được cái quan tài này, nếu không thì hôn cô một cái xem có cứu được không. Ở quê ta, người ta hay làm thế để cứu công chúa. Thôi thôi, cô xinh đẹp thế này, khó cứu hơn công chúa nhiều, chắc phải hôn hai cái!"

"Được rồi, ta đi đây, đợi ta trở lại cứu cô, tạm biệt!"

Dương Chân đứng dậy phủi mông, vừa định ngự kiếm rời đ thì đầu óc oanh một tiếng, cả người kêu thảm rồi rơi từ trên không xuống, cắm mặt xuống đất trong một tư thế kỳ quái, chân còn chưa kịp duỗi thẳng đã ngất xỉu.

Khi khôi phục ý thức, Dương Chân ngạc nhiên phát hiện mình đang ở một vùng man hoang.

Trước mắt là vô tận đất xanh bao la, bầu trời tối tăm đầy sao, cây cối cao chọc trời, tất cả đều toát lên một vẻ man hoang mờ mịt, cả thiên địa nhuốm một màu túc sát.

Dương Chân ngơ ngác nhìn bầu trời vô tận, cái uy nghi cổ xưa thê lương như thiên uy khiến Dương Chân cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé.

Giữa thiên địa này, Dương Chân như một con phù du, chẳng có ý nghĩa gì.

Dưới bầu trời đầy sao, vầng trăng sáng vằng vặc, một nữ tử áo trắng nhẹ nhàng như tiên, tay cầm thanh thủy vân sắc trường kiếm tỏa ánh sáng uyển chuyển, khí thế như cầu vồng, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

"Thần tiên tỷ tỷ?" Dương Chân mừng rỡ, muốn lao về phía trước nhưng phát hiện cơ thể không thể động đậy dù chỉ một chút, không khỏi kinh hãi.

Ngay sau đó, mắt Dương Chân trợn tròn, lông tơ dựng ngược.

Nữ tử tuyệt sắc khẽ vung tay, thanh thủy vân sắc trường kiếm bỗng nhiên tỏa ra một cỗ khí lãng hủy thiên diệt địa kinh khủng, toàn bộ thiên địa đột nhiên trở nên phong vân biến sắc.

Vô tận khí lãng ngưng tụ giữa không trung, lôi đình cuồn cuộn, thiên địa rung chuyển, thế gian vạn vật run rẩy dưới một kiếm này.

Oanh!

Thủy vân sắc trường kiếm chậm rãi chém xuống, thiên địa nổ tung, một đạo diệt thế chi quang nối liền trời đất trực tiếp xé toạc chân trời, chém vỡ vô tận không gian, hư không chôn vùi, những nơi nó đi qua, thiên địa vạn vật đều hóa thành tro bụi biến mất không dấu vết.

Trong tầm mắt Dương Chân, tinh quang tan vỡ, đại địa nứt toác, vô tận dãy núi sụp đổ, dòng sông bị chặn lại, ầm ầm kéo dài đến tận cùng thiên địa.

Một kiếm này uy lực, lại có thể chặt đứt cả thiên địa!

Dương Chân ngơ ngác nhìn cảnh tượng khó tin trước mắt, đầu óc như bị một chiếc búa lớn nện liên hồi, đau nhức vô cùng.

Uy thế to lớn khiến Dương Chân còng lưng, mồ hôi tuôn như tắm, chảy thành vệt dài trên mặt. Gân xanh hẵn lên trên trán Dương Chân, ánh mắt đờ đẫn, uy lực của một kiếm kia vẫn quanh quẩn trong đầu, không tài nào xua tan được.

Không biết bao lâu sau, Dương Chân mới dần tỉnh lại, trước mắt là một mảng cỏ dại. Hóa ra hắn đã ra khỏi Cửu Giới Linh Lung Tháp.

Dương Chân giật mình, vội vàng nhìn quanh, thấy không có ai mới thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ nó, cái bộ dạng lúng túng này mà bị người khác thấy thì thanh danh vô sỉ thánh nhân coi như xong đời.

Dương Chân che mông cùng hạ bộ lén lén lút lút rời khỏi Cửu Giới Linh Lung Tháp, trên đường tiện tay trộm hai bộ quần áo mới rồi trở về Liệt Hỏa Thành.

Dương Chân không muốn vào Cửu Giới Linh Lung Tháp nữa, thần tiên tỷ tỷ trong đó quá kinh khủng, một kiếm hủy thiên diệt địa. Dương Chân chưa bao giờ nghĩ rằng sức mạnh của con người lại có thể cường đại đến vậy.

Nhát kiếm của thần tiên tỷ tỷ không biết là cảnh giới gì, đã in sâu vào linh hải Dương Chân, có thể học theo bất cứ lúc nào.

Chỉ là Dương Chân tự biết rõ mình, nếu hiện tại hắn cưỡng ép sử dụng kiếm pháp cường đại như vậy, e rằng chưa kịp chém vỡ thiên địa đã tự tan xác.

Loại khí lãng kinh khủng kia, đừng nói là một tu sĩ Tiểu Thừa Kỳ, ngay cả cường giả Nguyên Anh Kỳ mạnh nhất mà Dương Chân từng gặp cũng không thể phát huy ra một phần vạn uy lực, nếu không kết quả cũng chỉ giống nhau, thân thể tan vỡ mà chết.

Vào Liệt Hỏa Thành, Dương Chân vốn muốn hỏi thăm tình hình hiện tại, chuyện gì đã xảy ra với Cửu Giới Linh Lung Tháp, Tam quốc thí luyện thế nào, ai ngờ lại nghe được tin có người muốn cầu hôn Hoa U Nguyệt.

Nghe được tin này, Dương Chân lập tức nổi giận!

Hoa U Nguyệt là một cô nương băng thanh ngọc khiết, cái thằng ăn gan hùm mật gấu nào dám có ý đồ với nàng?

Dương Chân ngồi trong trà lâu vểnh tai nghe ngóng, càng nghe càng trợn mắt. Nghe được kẻ chủ mưu lại là quốc sư Đại Cương quốc, hắn lặng lẽ đứng dậy rời đi.

Quốc sư Đại Cương quốc thì sao?

Quốc sư Đại Cương quốc thì có thể tùy tiện loạn điểm uyên ương à?

Nếu Hoa U Nguyệt đến Đại Cương quốc, ai dẫn hắn đi hải ngoại chơi?

Làm thôi!