Logo
Chương 102: Trọng thể điển lễ, cuồn cuộn sóng ngầm

Ngọc Tiểu Chấn cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo vang lên.

Vừa bước xuống xe ngựa, cậu ta đã chạy ngay đến trước mặt Ngọc Chấn Thiên, kính cẩn hành lễ.

Tuy rằng trên cậu ta còn có hai người anh, nhưng đại gia vẫn luôn yêu chiều cậu ta nhất.

Ngày trước ở trong tông môn, mọi yêu cầu của cậu ta đều được đáp ứng, lâu dần, Ngọc Tiểu Chấn tự nhiên thân thiết với Ngọc Chấn Thiên nhất.

Ngọc Chấn Thiên mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai Ngọc Tiểu Chấn, giọng nói đầy vẻ tán thưởng:

"Nghe nói cháu đã trúng tuyển vào chiến đội của học viện Lôi Đình?"

Nghe vậy, ánh mắt Ngọc Tiểu Chấn lóe lên, ngạo nghễ nói: "Đúng vậy, đại gia! Cháu hiện tại đã là Hồn Tôn cấp 31, các thầy đều nói cháu rất có tiềm năng."

"Không tệ, xứng đáng là cháu ngoan của ta, tiền đồ sau này nhất định vô lượng, ha ha..."

Ngọc Chấn Thiên hài lòng gật đầu, vòng tay ôm lấy vai Ngọc Tiểu Chấn, định cùng cậu ta đi vào tông môn.

Dao Nhi định nói gì đó, nhưng nhìn về phía mấy vị trưởng lão trong tông môn.

Các trưởng lão đều lắc đầu, né tránh ánh mắt của bà, rồi đi theo Ngọc Chấn Thiên vào trong tông môn.

Ngọc Tiểu Cương đứng cạnh Dao Nhi, hai nắm đấm vô thức siết chặt.

Anh có thể chịu được sự lạnh nhạt của đại gia và các trưởng lão đối với mình.

Nhưng anh không thể nhẫn nhịn được việc đại gia quay sang Ngọc Tiểu Chấn lại nhiệt tình đến vậy.

Từ khi Ngọc Tiểu Chấn đến học viện Lôi Đình hai năm trước, cậu ta đã chiếm hết danh tiếng.

Không chỉ tu vi tăng tiến vượt bậc, 13 tuổi đã đạt tới cấp 31 Hồn Tôn, mà còn trúng tuyển vào chiến đội của học viện Lôi Đình.

Viện trưởng, thầy cô, và các bạn học, ai nấy đều hết lời khen ngợi cậu ta.

Trái lại anh, rõ ràng đã cố gắng rất nhiều.

Vậy mà ở học viện ngót nghét 7 năm, 20 tuổi vẫn chưa đạt yêu cầu tốt nghiệp, chỉ vừa mới luyện đến cấp 20, khiến cho bây giờ về tông môn cũng không ai chào đón.

Quan trọng nhất là, rõ ràng anh là đích tôn của tông môn, nhưng gia tộc lại dồn hết sự quan tâm và mong đợi vào Ngọc Tiểu Chấn!

Nếu không phải trong thư đã hẹn trước, hôm nay cùng Ngọc Tiểu Chấn trở về tông môn.

E rằng anh một mình trở về, trong gia tộc sẽ chẳng có ai ra nghênh đón!

Sự bất công này khiến Ngọc Tiểu Cương càng thêm bất mãn với Ngọc Tiểu Chấn, nhưng lại không thể làm gì.

Nhưng nghĩ đến vẫn còn một người em trai, Ngọc Tiểu Cương lại cảm thấy an ủi phần nào.

Ngọc Tiểu Liệt còn kém cỏi hơn anh!

Lúc trước khuyên Ngọc Tiểu Liệt cùng nhau đi học, cậu ta lại muốn tự mình xông xáo, hiện tại có lẽ còn không bằng anh nữa,

Tiểu Liệt à Tiểu Liệt, vi huynh sẽ ở trong tông môn, chờ người trở về.

Mọi người vừa đi về phía tông môn, vừa trò chuyện về những chuyện xảy ra ở học viện của Ngọc Tiểu Chấn.

Ngọc Tiểu Cương và mẫu thân Dao Nhi tụt lại phía sau.

Ngọc Tiểu Cương do dự một chút, khẽ hỏi: "Mẹ, nghi thức ngày mai, có cần diễn tập trước một lần không ạ?"

Dao Nhi dịu dàng nhìn anh, nhẹ nhàng đáp:

"Đương nhiên rồi, ba con đã tập quen mấy lần rồi, không có vấn đề gì đâu."

Ngọc Tiểu Cương há miệng, định hỏi gì đó, nhưng lại chần chừ không nói ra.

Thực ra, anh muốn hỏi rằng, mình là trưởng tôn, ngày mai chuyển lệnh bài, tiếp đai lưng phân đoạn, có phải nên tập luyện trước không...

Theo truyền thống, phân đoạn này lẽ ra là do trưởng tử hoàn thành.

Nhưng hôm nay, hào quang của Ngọc Tiểu Chấn đã hoàn toàn lấn át anh.

Trong lòng Ngọc Tiểu Cương lo lắng trùng điệp, mơ hồ có một dự cảm không lành.

Đi đầu, Ngọc Chấn Thiên dẫn Ngọc Tiểu Chấn vào trong tông môn, rồi rẽ sang một con đường khác.

Ngọc Tiểu Cương nhìn theo hướng họ đi, đó là thư phòng của đại gia.

Nơi đó, đại gia trước giờ không cho phép người khác tùy tiện ra vào, hiển nhiên là có chuyện quan trọng, muốn riêng dặn dò Ngọc Tiểu Chấn.

Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Ngọc Tiểu Cương trở nên khó coi, có chút tái xanh.

Dao Nhi nhận ra thần sắc của Ngọc Tiểu Cương, nắm chặt tay anh.

Bàn tay Ngọc Tiểu Cương hơi lạnh, không có sự mạnh mẽ và trung khí của một chàng trai trưởng thành tuổi hai mươi.

...

Ngày hôm sau.

Đại điển tông môn được cử hành đúng hẹn.

Toàn bộ Lam Điện Bá Vương Long tông được trang hoàng lộng lẫy và hùng vĩ.

Giữa quảng trường trải thảm đỏ tươi, xung quanh quảng trường bốn phía là những tượng Thạch Long sừng sững, đều được lau bóng loáng.

Hai con ngươi của Thạch Long, được khảm đủ loại bảo thạch, dưới ánh mặt trời chiếu xuống lấp lánh rực rỡ.

Tất cả đều thể hiện rõ sự hùng vĩ của gia tộc Lam Điện Bá Vương Long.

Hôm nay, các đệ tử của Lam Điện Bá Vương Long tông, bất kể nội môn hay ngoại môn, đều bận rộn với các công việc lớn nhỏ của tông môn.

Chỉ thấy các đệ tử tông môn đều mặc lễ phục thống nhất, màu bạch kim dành cho đệ tử ngoại môn, màu vàng lam dành cho đệ tử nội môn.

Họ ngay ngắn xếp hàng ở hai bên quảng trường, thần sắc trang nghiêm.

Còn các trưởng lão và người có công lớn của tông môn, thì mặc lễ phục màu đỏ vàng.

Những bộ lễ phục này đều được dệt từ tơ lụa quý giá, thêu kim tuyến tỉ mỉ, giống như lôi đình, liên kết vải vóc, mơ hồ vẽ ra hình dáng một con Lam Điện Bá Vương Long.

Là đích hệ tử tôn, Ngọc Tiểu Cương và Ngọc Tiểu Chấn cũng mặc một thân lễ phục màu đỏ vàng, cùng với Ngọc Nguyên Chấn và Dao Nhi, đứng ở một bên quảng trường.

Từ xa, mấy môn pháo mừng nổ vang, tiếng kèn du dương không ngừng vang lên, dội vào dãy núi ngoằn ngoèo, như cùng nhau chúc mừng.

Cổng chính của Lam Điện Bá Vương Long tông từ từ mở ra, các tân khách được người hầu dẫn dắt đi vào khán đài hai bên quảng trường.

Ngọc Nguyên Chấn dẫn Dao Nhi và hai con cùng nhau nghênh đón.

Đầu tiên trình diện là đại diện của Thiên Đấu đế quốc, Tuyết Tinh Thân Vương.

Tuyết Tình Thân Vương và Độc Cô Bác cùng nhau đến, Tuyết Tình Thân Vương mặc một bộ cẩm bào trắng như tuyết, bên hông đeo một thanh đoản kiếm, cử chỉ toát lên vẻ quý phái của hoàng tộc.

Độc Cô Bác vẫn bộ dạng cũ, một bộ trường bào màu xanh sẫm, thần sắc lạnh lùng, đôi mắt âm u khiến người ta không dám nhìn thẳng.

"Ngọc tông chủ, chúc mừng." Tuyết Tinh Thân Vương mỉm cười chắp tay.

Ngọc Nguyên Chấn tươi cười, nhiệt tình nói: "Tuyết Tinh Thân Vương đường xa đến đây, thực sự là khiến Lam Điện Bá Vương Long tông rạng danh."

Rồi ông liếc nhìn Độc Cô Bác đứng sau lưng Tuyết Tinh Thân Vương, nói:

"Chắc hẳn vị này là Phong Hào Đấu La Độc Cô Bác tiên sinh."

Độc Cô Bác từ khi được Ngọc Tiểu Liệt giúp đỡ, đột phá đến Phong Hào Đấu La mấy năm trước, đã có danh tiếng.

Dù sao thì ở Đấu La đại lục, Phong Hào Đấu La là phượng mao lân giác.

Có vị Hồn Sư nào đột phá đến cấp 90, trong phạm vi Thiên Đấu thành này, vẫn rất dễ dàng lan truyền.

Và Độc Cô Bác cũng theo lời tiến cử của con trai mình, Độc Cô Hâm, đi theo Tuyết Tinh Thân Vương.

Đối mặt với sự chủ động lấy lòng của Ngọc Nguyên Chấn, Độc Cô Bác chỉ đơn giản chúc mùng một câu, hình như không mấy quan tâm.

Ngược lại, ánh mắt ông ta đảo quanh bốn phía, như đang tìm kiếm bóng dáng ai đó.

Ngay sau đó, Tông chủ Thất Bảo Lưu Ly tông Ninh Hoài Cẩn, dẫn theo con trai Ninh Phong Trí đến.

Phía sau họ cũng có một vị lão giả đi theo, một thân trường bào trắng như tuyết, mái tóc bạc trắng búi sau đầu, quanh thân mơ hồ tản ra kiếm khí, bộ dạng như thiên địa vạn vật, chỉ mình ta là tôn.

Ninh Hoài Cẩn mặc một bộ thanh sam, trông ôn tồn lễ độ, Ninh Phong Trí bên cạnh, cũng trông ôn nhuận như ngọc.

"Ninh tông chủ, đã lâu không gặp.” Ngọc Nguyên Chấn tiến lên đón tiếp.

Ninh Hoài Cẩn cười nói: "Đại điển kế nhiệm của Ngọc tông chủ, sao có thể thiếu chúng ta Thất Bảo Lưu Ly tông? Phong Trí, đến chào Ngọc tông chủ đi."

Ninh Phong Trí bước lên một bước, giọng nói bình thản: "Chúc mừng Ngọc tông chủ."

Sau khi hàn huyên vài câu, Ninh Hoài Cẩn liền dẫn hai người ngồi xuống cạnh Tuyết Tinh Thân Vương, cũng không khách sáo cùng Tuyết Tinh Thân Vương nói chuyện với nhau.

Ngọc Nguyên Chấn liếc qua, vội vàng dời mắt đi.

Tuy nói thượng tam tông như thể chân tay, nhưng Thất Bảo Lưu Ly tông và Hoàng Thất Thiên Đấu đế quốc, ngày càng thân thiết.

Nhìn vậy, họ dường như có ý định coi quý tộc đế quốc là chỗ dựa.

Còn chưa đợi Ngọc Nguyên Chấn tiếp tục suy tư, đại diện của Võ Hồn điện, Bạch Kim giáo chủ Lạp Tắc Nhĩ cũng đã đến.

Hắn mặc một bộ bạch kim trường bào lộng lẫy, trước ngực đeo huy chương tượng trưng cho quyền lực tối cao của Võ Hồn điện, sau lưng còn có mấy hồng y giáo chủ, trông khí thế phi phàm.

Ngọc Nguyên Chấn lại tiến lên nghênh đón.

Lạp Tắc Nhĩ khẽ vuốt cằm, rồi dẫn các giáo chủ, tìm đến chỗ ngồi đối diện Tuyết Tình Thân Vương, ngồi xuống.