Sát Lục Chỉ Vương vốn định trách mắng Ngọc Tiểu Liệt, nhưng nghĩ đến võ hồn Thánh Long quái dị của hắn, nhất là con Thánh Long này, lại toát ra khí tức của dị thú thời viễn cổ.
Chưa rõ nội tình, hắn không dám lập tức ra tay.
Thêm nữa, nghe ý tứ của Ngọc Tiểu Liệt, dường như hắn có mục đích nào đó.
"Ngươi làm vậy là để dụ ta?"
Sát Lục Chi Vương lơ lửng giữa không trung, vầng huyết nguyệt chiếu lên đôi cánh cốt khổng lồ của hắn, hắt những bóng mờ kỳ dị.
Đôi cánh dơi chậm rãi phe phẩy, bất ngờ mang theo từng trận gió tanh, trong chớp mắt đã hất tung lớp huyết tương sền sệt trên mặt đất, xộc lên mùi vị buồn nôn, khó chịu.
Ngọc Tiểu Liệt nhếch mép cười, đứng trên lưng Long Tể, thần sắc lạnh nhạt đáp:
"Không sai, chờ đến trận thứ 100 ở Địa Ngục Sát Lục Tràng quá lâu, không làm vậy, sao ngươi chịu ra mặt?"
Đôi mắt đỏ ngầu của Sát Lục Chi Vương co lại, chiếc áo choàng lớn phía sau hắn bay phấp phới trong gió.
Hắn có chút không dám tin, kẻ trước mắt nom còn trẻ tuổi này, quả thực là một tên điên, chỉ vì dụ hắn ra mà không tiếc giết nhiều người đến vậy!
Hắn đột nhiên gầm lên một tiếng, âm thanh chấn động khiến cả tòa đô thành tàn tạ rung lên bần bật.
"Đây là quy tắc từ xưa đến nay của Sát Lục Tràng, chỉ vì chuyện này, ngươi dám san bằng Sát Lục chi Đô của bổn vương?"
Ngọc Tiểu Liệt bật cười:
"Quy tắc của ngươi thế nào ta không quan tâm, ta chỉ muốn lập tức tham gia trận đấu thứ 100 của Sát Lục Tràng."
"Quy củ ở đây, há để ngươi muốn đổi là đổi?"
Sát Lục Chỉ Vương không hề nhượng bộ, Ngọc Tiểu Liệt phá hoại đô thành như vậy, hắn chỉ ước gì lập tức kết liễu hắn.
Ngọc Tiểu Liệt thấy nói không thông, vung tay, Long Tể bay đến một khu vực khác, chuẩn bị tiếp tục tàn sát.
"Đã vậy, ta cứ tùy ý đồ sát ở đây, ngươi cũng không có lý do gì để ngăn cản ta."
Vốn dĩ ở Sát Lục chi Đô, chẳng có quy tắc hay đạo đức gì đáng nói, giết chóc vô tội, chém giết tự do.
Việc Ngọc Tiểu Liệt càn quét trên diện rộng, cũng chẳng có vấn đề gì.
Chỉ là, sức chiến đấu của hắn có phạm vi hơi lớn, tàn bạo hơn một chút mà thôi.
Ngay sau đó, Long Tể gầm lên giận dữ, vang vọng khắp Sát Lục chi Đô.
Tiếng gầm uy thế khiến cỏ cây, tường thành trong vòng trăm mét cũng phải run rẩy.
Ngay cả vầng huyết nguyệt trên không cũng rung động, Sát Lục Chi Vương cũng không khỏi chấn động theo.
"Ầm ầm!"
Mặt đất dưới Long Uy nứt toác, từng vết nứt như những con rắn nhỏ lan ra bốn phía.
Long Tể bắt đầu tùy ý phá hoại ngay trước mắt Sát Lục Chi Vương, đột nhiên vẫy đuôi, lại thêm một trận gió tanh mưa máu.
Những tháp đá cao bị đuôi rồng quét ngang, đổ sụp như giấy, chuông đồng trên đỉnh tháp rơi xuống đất.
Vô số đá vụn văng khắp nơi, đập trúng mấy kẻ đọa lạc không kịp né tránh, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt.
Hắc Minh Thánh Long phun ra sương đen, biến thành huyết vụ tràn ngập, khiến cả vầng huyết nguyệt cũng phải ảm đạm.
Long Tể không ngừng hành động, khói bụi bốc lên mù mịt, trong chớp mắt đã có không ít kẻ đọa lạc và công trình kiến trúc bị phá hủy.
Nội thành vốn còn tươm tất, giờ phút này chẳng khác nào một đống phế tích.
Đây đâu phải là chém giết giữa những kẻ đọa lạc?
Đây rõ ràng là hậu viện nhà mình bị một con bạo long xông vào! Hễ không vừa ý là phá nhà.
Mà những kẻ liều mạng ngày thường hung thần ác sát, giờ phút này ngã xuống như lúa bị gặt.
Máu tươi của chúng hợp thành dòng chảy nhỏ, len lỏi giữa những khe nứt trên mặt đất, cuối cùng chìm vào lòng đất, tan biến không dấu vết...
Nếu cứ để mặc, chẳng bao lâu nữa, toàn bộ Sát Lục chi Đô sẽ bị con hắc ám long này phá hủy mất.
"Dừng tay!"
Sát Lục Chi Vương không nhịn được nữa, quát lớn một tiếng, sóng âm chấn động khiến cả những giọt máu trên đống đổ nát cũng rơi lã chã.
Đôi cánh khổng lồ sau lưng hắn cũng theo đó mở rộng, bóng mờ bao phủ nửa quảng trường.
Nhưng Long Tể đâu thèm nghe lời Sát Lục Chỉ Vương, nó vẫn vùi đầu cần mẫn thực hiện "đại nghiệp" trong tay.
"Dừng, dừng, dừng! Trận thứ một trăm kết thúc rồi!"
Sát Lục Chi Vương đột ngột đổi giọng, nói một câu.
Một sự im lặng quỷ dị bao trùm, Ngọc Tiểu Liệt ngước mắt nhìn Sát Lục Chi Vương, vẻ mặt mang theo chút nghi hoặc.
"Thì... những kẻ vốn định tranh tài với ngươi, đều bị ngươi giết hết rồi, đương nhiên là hoàn thành cái gọi là trận thứ 100."
Sát Lục Chỉ Vương hậm hực nói, vũng máu đưới chân hắn nổi lên những gợn sóng bất thường, nhìn dòng máu tươi không ngừng trôi đi, đau lòng đến nhỏ máu.
Không tống khứ tên ôn thần này đi, e rằng hắn chỉ còn là một kẻ không vương ở cái thành này.
"Được thôi, vậy nhanh mở Địa Ngục Lộ đi."
Sát Lục Chi Vương nhất thời nghẹn lời, hắn vốn định qua loa tắc trách cho xong chuyện với Ngọc Tiểu Liệt, ai ngờ mục đích của Ngọc Tiểu Liệt lại trực tiếp như vậy.
Địa Ngục Lộ là nền tảng của Sát Lục chi Đô, trăm năm qua gần như chưa từng mở ra, bởi vì bên trong không chỉ có vài con Viễn Cổ Hung Thú, mà còn cả bí mật của Sát Lục chi Đô.
Nhưng nếu cứ mặc con cự long này tiến vào, hắn không dám tưởng tượng những con hung thú kia sẽ ra sao.
Ngọc Tiểu Liệt cảm thấy Sát Lục Chi Vương khác thường, bèn hỏi: "Sao? Ngươi không phải nói phải theo quy tắc sao?"
Những lời này của hắn như một mũi tên bắn lén, đâm trúng tim Sát Lục Chi Vương.
Sát Lục Chi Vương nghẹn lời, khó thở, nhưng lại không dám biểu hiện ra ngoài.
Móng tay sắc nhọn của hắn đâm sâu vào lòng bàn tay, máu nhỏ xuống giữa không trung liền hóa thành khói đen, hắn thật muốn lập tức giết chết con cự long kia.
Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, mỗi khi con cự long kia rít lên một tiếng, thân thể hắn lại không nghe theo sự điều khiển, dù là ở sân nhà, hắn cũng có cảm giác bị cưỡi lên đầu.
Đây cũng chính là lý do hắn chậm chạp không ra tay với Ngọc Tiểu Liệt.
Phải biết, bản thân Sát Lục Chi Vương là Đường Thần bị Biên Bức Vương ký sinh mà lạc lối tâm trí, nhưng Long Tể với Thánh Long Huyết Mạch, vừa hay có khả năng áp chế mọi loại thú, dưới sự trấn nhiếp của tiếng gầm, hồn phách của Biên Bức Vương run rẩy.
Hơn nữa, con rồng này dường như không thuộc về thời đại này, phảng phất đến từ thời viễn cổ.
Và ở sâu trong linh hồn Sát Lục Chi Vương, ý thức ngủ say nhiều năm của Đường Thần cũng sinh ra những gợn sóng nhỏ bé bởi lực lượng cuồng bạo của Long Tể.
Chỉ sợ nếu giao chiến thật, không phải là ai thắng ai thua, mà là Biên Bức Vương không thể tiếp tục ký sinh.
Biên Bức Vương không hiểu, con rồng này rốt cuộc có lai lịch gì, mà lại có thể uy hiếp đến mình?
Phải biết, mình là La Sát Thần!
Không dám chắc chắn, cẩn thận vẫn hơn.
Bất đắc dĩ, Sát Lục Chi Vương chỉ có thể đáp ứng yêu cầu của Ngọc Tiểu Liệt.
Ngọc Tiểu Liệt đứng trên lưng Long Tể, tóc đen bay loạn trong cuồng phong, giữa tóc thỉnh thoảng lóe lên những tỉa điện màu máu.
Hắn nhìn xuống những kẻ đọa lạc đang quỳ lạy trên mặt đất, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Vậy thì, ngươi khi nào mở Địa Ngục Lộ cho ta?"
Sát Lục Chi Vương lấy lại tinh thần, đôi cánh dơi phía sau hắn bất an thu lại rồi lại xòe ra, miệng khẽ nghiến:
"Đồ điên."
Rồi lập tức cười gượng: "Bây giờ được rồi.”
Hắn đột nhiên vung tay lên, mặt đất nứt ra vô số khe hở, những xúc tu màu đỏ sẫm từ lòng đất trồi lên.
Mấy kẻ đọa lạc đang quỳ lạy cầu nguyện ở đằng xa đột nhiên toàn thân run rẩy, tròng trắng mắt trợn ngược, loạng choạng đứng lên như những con rối bị giật dây.
Dưới da của chúng hiện lên những hoa văn màu đen như mạng nhện, đồng thời, cổ họng chúng phát ra những tiếng gào thét không phải của người.
"Các tín đồ của Sát Lục chi Đô, theo ta đến mở cánh cửa địa ngục!"
Ngọc Tiểu Liệt nheo mắt, hắn đã sớm nghe nói Sát Lục Chi Vương có khả năng khống chế thần trí của những kẻ đọa lạc.
Giờ tận mắt chứng kiến, cảnh tượng này ngược lại có vài phần tráng lệ.
Những kẻ bị khống chế tựa như vô số cỗ khôi lỗi, khớp xương vặn vẹo ở những góc độ trái tự nhiên, khóe miệng chảy xuống vết máu...
Rồi tất cả đứng dậy, đi theo Sát Lục Chi Vương tiến lên.
Thậm chí có những kẻ ngã trên đất chưa chết hẳn, chỉ cần còn một hơi tàn, liền dùng hai tay kéo lê thân thể tàn khuyết, giãy giụa đứng lên để đi theo.
