Logo
Chương 45: Cấp 25 Đại Hồn Sư vs cấp 88 Hồn Đấu La

Giữa Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhân, ánh nắng ban mai tĩnh lặng chiếu xuống, phủ lên vùng đất thần bí này một vầng hào quang vàng nhạt dịu dàng.

Độc Cô Bác bước lên phía trước, trường bào xanh thẫm bay phấp phới trong gió, tay áo rộng tung bay, lộ vẻ ngạo nghễ khác thường.

Ánh mắt ông sắc bén như dao, hàn quang lấp lánh, dường như có thể nhìn thấu tâm can Ngọc Tiểu Liệt.

"Tiểu tử! Ngươi tuy miễn nhiễm độc, nhưng độc của ta lại khác biệt!"

Giọng Độc Cô Bác mang theo uy nghiêm không thể nghi ngờ.

Ông chậm rãi giơ tay phải lên, ngón tay khẽ run, một luồng hỗn lực khủng khiếp tuôn trào ra từ cơ thể.

Không khí xung quanh trở nên đặc quánh, tạo thành một áp lực nặng nề như chì.

"Hồn kỹ thứ hai: Bích Lân Lam Độc!"

Lời vừa dứt, Hồn Hoàn thứ hai của Độc Cô Bác bừng sáng ánh vàng.

Sương độc màu lam từ lòng bàn tay ông tuôn ra, trong nháy mắt bao phủ khu vực rộng mấy chục mét.

Sương độc này không nhẹ nhàng lướt đi như sương mù thông thường, mà mang tính công kích cao, khuếch tán ra xung quanh.

Nơi nó đi qua, mặt đất bị ăn mòn, để lại những vết loang lổ, phát ra âm thanh "Tư tư", nhưng may mắn là không lan đến gần các tiên thảo.

Sương độc này có thể dễ dàng ăn mòn cả nham thạch cứng rắn, cho thấy độc tính của nó mạnh mẽ đến mức nào.

Ngọc Tiểu Liệt không hề nao núng trước cảnh tượng này.

Hai chân hắn hơi tách ra, trọng tâm hạ thấp, tạo tư thế phòng thủ.

"La Tam Pháo! Hiện!"

Hắn khẽ quát một tiếng, phóng thích võ hồn.

Một đạo hào quang tím nhạt từ thể nội bắn ra, La Tam Pháo lập tức xuất hiện phía sau hắn.

Ngọc Tiểu Liệt vung tay phải, chỉ về phía Độc Cô Bác, khóe miệng khẽ nhếch.

"Hồn kỹ thứ nhất: Thôn Phệ Chi Tức!"

Một Hồn Hoàn màu vàng xuất hiện quanh thân hắn, rung động lên xuống, hắn khẽ vẫy tay, Hồn Hoàn xuất hiện trên người La Tam Pháo, lập tức, sương độc xung quanh bị hào quang bao phủ, phân giải và hấp thụ ngay khi tiếp xúc.

Càng ngày càng nhiều độc tố bị hấp thu, Ngọc Tiểu Liệt cảm nhận được từng đợt đau nhức kịch liệt truyền đến từ bên trong cơ thể, như thể có vô số kim châm nhỏ đâm vào.

Sắc mặt hắn dần trở nên tái nhợt, mồ hôi túa ra trên trán, chảy xuống theo khuôn mặt.

Dù vậy, ánh mắt hắn vẫn kiên định.

Độc tố nhanh chóng ăn mòn cơ thể hắn, Ngọc Tiểu Liệt cảm nhận rõ rệt sự đau đớn tột cùng đó.

Cũng may nhờ trải qua Huyết Mạch Thối Thể, hắn gắng gượng chống chọi lại sự ăn mòn này.

Hồn lực mang thuộc tính quang minh lưu chuyển trong cơ thể, hấp thu năng lượng hồn lực ẩn chứa trong khói độc, nhanh chóng phân giải và xua tan độc tố.

Sương độc của Độc Cô Bác dường như rơi vào một cái động không đáy, hóa thành năng lượng hồn lực, bị Ngọc Tiểu Liệt không ngừng hấp thu.

Độc Cô Bác nheo mắt nhìn cảnh này, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc và tán thưởng.

"Hảo tiểu tử!"

Không ngờ tiền từ này lại có thể dễ dàng hóa giải khối độc của mình đến vậy.

Độc Cô Bác không hề tức giận, ngược lại nở một nụ cười đầy hứng thú.

Khí thế quanh thân ông đột nhiên tăng vọt, Hồn Hoàn thứ ba từ dưới chân dâng lên, lóe ra ánh tím yêu dị.

"Hồn kỹ thứ ba: Độc Long Giảo Sát!"

Độc Cô Bác gầm nhẹ một tiếng, sương độc xung quanh dường như nhận được một sự triệu hồi nào đó, nhanh chóng tụ tập và ngưng kết lại.

Trong chớp mắt, sương độc ngưng kết thành một con rắn độc Bích Lân khổng lồ, to bằng thùng nước, thân rắn phủ đầy những lớp vảy dữ tợn, mỗi một mảnh vảy đều lóe lên ánh lục nhạt.

Rắn độc phun chiếc lưỡi đỏ tươi, phát ra âm thanh "Tê tê", tỏa ra một khí tức đáng sợ.

Con rắn độc này sống động như thật, dường như có sinh mệnh thực sự, trong mắt lóe lên vẻ khát máu, răng nanh sắc bén như dao.

Rắn độc xoay một vòng giữa không trung, sau đó trong nháy mắt, mang theo uy thế kinh người, lao thẳng về phía Ngọc Tiểu Liệt.

Đối mặt với đòn tấn công mạnh mẽ này, Ngọc Tiểu Liệt không hề yếu thế, gần như đồng thời phóng thích Hồn kỹ thứ hai.

Hỗn Hoàn thứ hai của hắn lập tức bừng sáng ánh tím.

"Tiểu tử này... Hồn Hoàn thứ hai là ngàn năm?"

Nhìn thấy màu sắc của Hồn Hoàn này, trong mắt Độc Cô Bác hiện lên một tia kinh ngạc.

"Hồn kỹ thứ hai: Quang Minh Phá Thiên Kích!"

Hắn chắp hai tay về phía trước, dồn hết hồn lực thuộc tính quang minh bắn ra.

Từ trên người La Tam Pháo, một đạo quang minh chí lực chói mắt phá không mà ra, tạo thành một hư ảnh vô hồn có ngoại hình giống hệt, trực tiếp nghênh đón con độc xa kia.

Sóng xung kích tản ra hào quang thần thánh, khiến cho xung quanh cũng nhuốm một tầng ánh sáng.

Một heo, một rắn, hai luồng sức mạnh va chạm nhau ầm ầm trên không trung, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất.

Sóng xung kích dữ dội lan ra xung quanh.

Quang minh chi lực và sương mù màu lục của rắn độc giằng co một lúc, hào quang và sương độc đan xen quấn lấy nhau, không thấy rõ bên nào chiếm ưu thế.

Trán Ngọc Tiêu Liệt nổi gân xanh, dốc toàn lực thúc đẩy hỗn lực, La Tam Pháo lần nữa phát động đạo Phá Thiên Kích thứ hai.

Hai đạo quang minh Phá Thiên Kích chồng chất lên nhau, rắn độc phát ra một tiếng tê minh thê lương, thân thể bắt đầu tan rã, cuối cùng bị quang minh chi lực tiêu diệt hoàn toàn.

Độc Cô Bác thấy vậy, hai mắt hơi nheo lại, nhếch mép cười như có như không.

"Thuộc tính quang minh của ngươi, ngược lại càng trở nên tinh thuần cực hạn."

Biểu cảm trên mặt ông mang theo một chút tán thưởng, nhưng ánh mắt lại trở nên hung hiểm hơn.

Độc Cô Bác không hề nản lòng, ngược lại càng thêm hào hứng.

Thân hình ông như một cơn gió mạnh, trong chớp mắt lùi về phía sau mấy chục mét, kéo dài khoảng cách với Ngọc Tiểu Liệt.

Ngay sau đó, ông không chút do dự phóng thích Hồn kỹ thứ tư, Hồn Hoàn thứ tư đột nhiên bừng sáng!

"Tiểu tử thối, cẩn thận, Hồn kỹ thứ tư: Vạn Độc Phệ Tâm!"

Độc tố cuồn cuộn, ào ạt trùm xuống Ngọc Tiểu Liệt.

Lần này độc tố còn khủng khiếp hơn trước, hiện ra màu tím đen, trong không khí tràn ngập mùi hôi thối nồng nặc.

Đồng tử Ngọc Tiểu Liệt đột nhiên co lại, nhìn dòng độc tố đang ập đến như sóng dữ, bản năng muốn thúc đẩy hồn lực thuộc tính băng hàn trong cơ thể, sử dụng Băng Hàn Phá Thiên Kích, để đóng băng thủy triều độc tố này.

Thế nhưng, khi hắn thử điều động thuộc tính băng hàn, lại phát hiện rõ ràng không thể thi triển Hồn kỹ thứ hai.

Luồng sức mạnh lạnh lẽo trong cơ thể, dường như bị phong ấn, không hề nhúc nhích.

Trong lòng Ngọc Tiểu Liệt giật mình, nhưng trong lúc nguy cấp, hắn vẫn giữ được sự tỉnh táo, lập tức thúc đẩy hồn lực thuộc tính quang minh.

"Quang Minh Phá Thiên Kích!"

Hắn lần nữa thi triển Hồn kỹ thứ hai, quang minh chi lực lại một lần nữa bắn ra.

Chỉ là lần này quang minh chi lực rõ ràng yếu hơn rất nhiều, do tiêu hao quá nhiều hồn lực nên uy lực giảm đi đáng kể.

Dù vậy, hắn vẫn cắn răng kiên trì, trong mắt tràn ngập chiến ý bất khuất.

Quang minh chi lực và độc tố màu tím đen va chạm vào nhau, phát ra một tiếng nổ ầm ầm.

Độc tố phần lớn bị quang minh chi lực hoà tan, nhưng vẫn còn một phần nhỏ vượt qua phòng ngự, rơi xuống người Ngọc Tiêu Liệt và La Tam Pháo.

La Tam Pháo bị nhấn chìm trong thủy triều độc, Ngọc Tiểu Liệt kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể run lên bần bật, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

Dù cho có năng lực miễn nhiễm độc, thứ độc tố cấp cao này vẫn mang đến cho hắn sự thống khổ cực lớn.

Hắn cảm giác toàn thân huyết dịch như đang bốc cháy, mỗi tấc da thịt như bị xé rách, thống khổ đến cực điểm.

Nhưng hắn vẫn kiên trì, gắt gao chống đỡ.

Hai người cứ như vậy giao thú mấy hiệp, Ngọc Tiêu Liệt sớm đã mệt mỏi không chịu nổi, hỗn lực gần như khô kiệt, thân thể lung lay sắp đổ.

Trong mắt Độc Cô Bác hiện lên vẻ tán thưởng, cuối cùng quyết định dừng trận đấu.

"Đủ rồi!"

Ông đưa tay ra hiệu, thu hồi hồn lực của mình, sương độc xung quanh cũng theo đó tiêu tan.

"Tiểu tử, ngươi đã làm rất tốt."

Vẻ nghiêm khắc trên mặt Độc Cô Bác dần tan biến, thay vào đó là một chút ôn hoà hiếm thấy.

Ông tiến lên vỗ vai Ngọc Tiểu Liệt, lực đạo bàn tay vừa phải.

"Tiểu tử ngươi mới cấp 25, rõ ràng chống được bốn Hồn kỹ đầu của ta, không tệ!"

Trong giọng nói Độc Cô Bác mang theo sự tán thưởng rõ ràng.

"Cái này phải đa tạ tiền bối thời gian qua đã bồi luyện."

Ngọc Tiễn Liệt đáp lại yếu ớt, gắng gượng không ngã xuống.

Cũng may mà có sự rèn luyện của Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, bằng không căn bản không thể chống đỡ được.

Độc Cô Bác hài lòng gật đầu, quay người rời đi.

Theo Độc Cô Bác rời đi, áp lực vô hình đè nặng trên người Ngọc Tiểu Liệt cũng theo đó tan biến.

Ngọc Tiểu Liệt thở phào nhẹ nhõm, hai chân mềm nhũn, ngồi sụp xuống đất.

Hắn nhìn bóng lưng Độc Cô Bác đi xa, vẻ mặt có chút phức tạp.

Quả là thực lực của Hồn Đấu La, vượt xa khỏi tưởng tượng của hắn.

Nếu không phải mình trải qua sự tẩy lễ của Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, e rằng ngay cả một Hồn kỹ cũng không chống được.

Đợi đến khi bóng dáng Độc Cô Bác hoàn toàn biến mất, Ngọc Tiểu Liệt mới từ từ hồi phục lại, bắt đầu suy ngẫm về trận chiến vừa rồi.

Vì sao hắn không thể phóng thích Hồn kỹ thuộc tính băng hàn?

Theo lý thuyết, sau khi trải qua sự rèn luyện của Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, cơ thể hắn đã luyện thành Huyết Mạch cực hạn chi băng, hắn là có thể tự nhiên khống chế hỗn lực băng hàn mới đúng.

Trầm tư hồi lâu, trong mắt Ngọc Tiểu Liệt hiện lên một tia hiểu rõ.

Chỉ có một lời giải thích.

Cơ thể hắn đã mang thuộc tính cực hàn, tuy miễn nhiễm băng, nhưng việc thôn phệ năng lượng thuộc tính băng hàn vẫn chưa đủ, chưa đạt đến điểm biến chất.

Cho nên mới không thể phóng thích lực lượng băng hàn ra ngoài, tạo thành công kích.

Nhận thức này khiến Ngọc Tiểu Liệt tràn đầy mong đợi.

Nếu như vậy, tiếp theo, hắn cần phải đi tìm Hồn Sư thuộc tính băng hàn để giao đấu.