Đội đốn củi tăng lên tám người, Hạ Hồng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Đương nhiên, tâm trạng tốt chỉ là thứ yếu, quan trọng hơn là hệ số nguy hiểm giảm mạnh.
Thời gian đầu, khi chỉ có một mình anh ta thì không nói làm gì, cho dù sau này có thêm Hạ Xuyên và Viên Thành, hơn nữa biết rằng hàn thú ngủ rất say vào ban đêm, bọn họ vẫn luôn cẩn thận, cố gắng không gây ra tiếng động lớn, đốn cây cũng chọn những vị trí cách xa hàn thú.
Bây giờ thì khác, Hạ Hồng khi đi trên tuyết không còn phải dè chừng như vậy nữa.
Dưới màn đêm lạnh giá, vùng ngoại vi Hồng Mộc Lĩnh vẫn không có nhiều thay đổi.
Tuyết từ trên trời không ngừng rơi xuống, gió lạnh thỉnh thoảng thổi qua bên tai.
Hạ Hồng dẫn đội đến vị trí cây Băng Thạc thụ thứ nhất, thấy trên cây vẫn trống rỗng, không có quả nào, anh khẽ chau mày.
"Đã hơn hai tháng rồi mà vẫn chưa ra quả, xem ra chu kỳ sinh trưởng của Tinh Quả dài hơn chúng ta dự đoán rất nhiều!"
Hạ Xuyên vốn tính cẩn thận, nghe vậy liền trèo lên cây, xem xét kỹ lưỡng rồi xuống, nói: "Mấy cái rễ cây còn sót lại sau khi hái quả mới vừa đâm chồi, nhỉnh hơn một chút so với tháng trước chúng ta xem, cũng không khác gì hai cây kia, không có gì bất ngờ thì chắc phải hai tháng nữa mới có quả."
Còn hai tháng nữa mới ra quả, vậy có nghĩa là một năm có thể thu hoạch ba vụ, mỗi vụ khoảng 6000 cân, một cây là 1 vạn 8 ngàn cân, ba cây là năm vạn bốn ngàn cân.
Sau khi tính ra con số này trong đầu, Hạ Hồng càng nhíu mày sâu hơn.
Trong khoảng thời gian này, ngoài việc săn bắn, anh dành nhiều thời gian nhất để dẫn đội quan sát, đánh giá sự phát triển của ba cây Băng Thạc thụ.
Hiện tại, Đại Hạ doanh địa chưa đủ điều kiện dùng thịt hàn thú làm thức ăn, mà phải thừa nhận rằng nguồn lương thực chính của doanh địa vẫn là Tinh Quả.
Vì vậy, anh phải nắm rõ chu kỳ sinh trưởng của Tinh Quả.
Mỗi quả Tinh Quả nặng khoảng nửa cân, người bình thường cần hai quả để đủ no một ngày. Tính như vậy, ba cây Băng Thạc thụ mỗi năm chỉ có thể nuôi sống khoảng 150 người.
Mà hiện tại, doanh địa đã có 154 người.
Điều đó có nghĩa là, chỉ cần ba cây này xảy ra bất kỳ sự cố nào, doanh địa rất có thể sẽ thiếu lương thực.
Rõ ràng, không chỉ Hạ Hồng ý thức được nguy cơ thiếu Tinh Quả.
Hạ Xuyên suy nghĩ một lát rồi hỏi:
"Trước kia, cha và mọi người đã nuôi sống hơn hai trăm người bằng cách nào?"
Hạ Hồng cũng nghĩ đến điều này. Khi Hạ Đỉnh còn sống, tổng số nhân khẩu của doanh địa lên đến hơn 230 người. Dù khi đó hạn ngạch Tĩnh Quả không nhiều như bây giờ anh quy định, thì ba cây này cũng không thể đủ nuôi sống nhiều người như vậy.
Nghĩ ngợi một hồi, Hạ Hồng trước tiên nhìn về phía sâu trong Hồng Mộc Lĩnh, sau đó lắc đầu, rồi nhìn về phía sườn tây, địa bàn của Đại Thạch doanh địa.
"Xem ra, không chỉ Đại Thạch doanh địa vượt ranh giới, cha trước kia cũng từng vượt ranh giới."
Kết luận này rất dễ đưa ra, với thực lực của Hạ Đỉnh và những người kia, chắc chắn họ không dám xâm nhập vào Hồng Mộc Lĩnh.
"Nghe nói Đại Thạch doanh địa có hơn ba trăm người, vậy có lẽ số lượng cây Băng Thạc thụ của họ nhiều hơn chúng ta."
Hạ Xuyên vừa nói xong, Viên Thành liền hào húng:
"Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta cứ sang hái của họ là được chứ sao, trước đây họ dẫn người sang trộm Tinh Quả của chúng ta, có hề nương tay đâu."
Nhạc Phong, Lâm Khải và những người khác cũng gật đầu, họ đều đã nghe nói về chuyện này.
Hạ Hồng liếc nhìn vào Hồng Mộc Lĩnh, suy nghĩ một lát rồi cũng gật đầu.
Hiện tại họ chưa đủ thực lực để xâm nhập vào Hồng Mộc Lĩnh, nên chỉ có thể sang "mượn" Tinh Quả của người ta.
Theo như việc Hạ Đỉnh có thể nuôi sống nhiều người như vậy mà không xẩy ra mâu thuẫn gay gắt nào với Đại Thạch doanh địa, thì có lẽ bên kia Tình Quả dồi dào.
Hơn nữa, Đại Thạch đã "mượn" quả trước đây, thì họ càng không có gì phải ngại.
"Bây giờ chúng ta sang đó xem tình hình Băng Thạc thụ của họ thế nào."
Hạ Hồng ra lệnh, dẫn theo bảy người cùng đi.
Thực ra, anh không chỉ muốn xem tình hình Băng Thạc thụ bên đó, mà còn muốn xem có gặp người của Đại Thạch doanh địa hay không.
Thật kỳ lạ, đã hơn một tháng nay anh không thấy người của Đại Thạch doanh địa ở khu vực Hồng Mộc Lĩnh này.
Anh vẫn nghi ngờ về việc lần trước phô trương thanh thế có thể khiến đối phương sợ hãi đến mức hơn một tháng không dám bén mảng đến địa bàn này. Để có thể sống sót trong môi trường này lâu như vậy với 300, 400 người, họ không thể là những kẻ ngốc.
Hạ Hồng thậm chí còn nghi ngờ, liệu đối phương có gặp chuyện gì không.
Liệu Đại Thạch doanh địa cũng đã bị thứ quái dị kia tìm thấy?
"Ối, có cái gì đó trên mặt đất."
Hạ Hồng đang suy nghĩ thì bị tiếng hô của Khâu Bằng làm gián đoạn.
Mọi người dừng lại, nghiêng đầu nhìn, thấy anh ta đã cởi giày cỏ, đang ôm chân, miệng xuýt xoa hít khí lạnh.
Mọi người nhanh chóng tiến đến bên cạnh anh ta, hỏi thăm tình hình.
Khâu Bằng buông tay ra, lúc này mọi người mới thấy bàn chân anh ta bị cứa một vết thương dài khoảng hai tấc, nhìn tình hình chảy máu thì vết thương khá sâu.
Thấy vết thương, phản ứng đầu tiên của mọi người là sững sờ.
Mặc dù tám người bọn họ không có giày đép đàng hoàng, chỉ đi loại giày bện bằng cỏ khô, nhưng dù sao cũng có tu vi Phạt Mộc cảnh, nhục thân chắc chắn mạnh hơn người bình thường rất nhiều. Đừng nói là vết thương sâu như vậy, ngay cả bị xước da cũng hiếm khi xảy ra.
"Không biết dẫm phải cái gì mà sắc thế, ái. . ."
Nghe Khâu Bằng nói, Hạ Hồng lập tức cúi xuống, cẩn thận tìm kiếm xung quanh chân anh ta.
Mặt đất phủ đầy tuyết, lại là buổi tối nên rất khó nhìn rõ, nhưng Hạ Hồng rút thạch phủ ra, khua khoắng trên mặt đất, rất nhanh chạm phải một vật cứng.
Sau khi quét lớp tuyết đi, anh nhất thời sững sờ.
Chỉ thấy trên mặt đất nằm một thanh đại đao sáng loáng.
Lưỡi đao rộng khoảng một gang tay, thân đao dài khoảng một thước rưỡi.
"Đây chẳng phải là đại đao của Vương Minh, người của Đại Thạch doanh địa sao?"
Viên Thành kinh hô, liếc mắt một cái liền nhận ra thanh đại đao này.
Hạ Xuyên không nói gì, nhưng rõ ràng cũng nhận ra.
Khi Hạ Hồng cầm đại đao lên, trên mặt lộ vẻ mùng rỡ, nhưng rất nhanh bình ứnh lại, nhìn xuống phía dưới đại đao.
"Phía dưới, hình như còn có gì đó."
Hạ Hồng cất đại đao đi, rồi đẩy lớp tuyết ra, một thi thể hiện ra trước mắt mọi người.
"Là Vương Minh, vết thương ở đầu, bị người ta đấm chết bằng một quyền, mọi người chia nhau tìm xung quanh xem có thi thể nào khác không."
Hạ Hồng nhận ra Vương Minh ngay lập tức, sau khi xem xét vết thương trên người anh ta, sắc mặt anh thay đổi, ra hiệu mọi người chia nhau tìm kiếm.
Mọi người tản ra, lấy Hạ Hồng làm trung tâm, bắt đầu tìm kiếm xung quanh.
"Chỗ tôi có một xác chết, vết thương ở giữa trán, có một... chấm đỏ."
"Bên cạnh còn một xác nữa."
"Còn nữa, ba vết thương chí mạng, đều là chấm đỏ giữa trán."
Chỉ có Lâm Khải tìm kiếm ở phía tây thi thể Vương Minh là có phát hiện, hơn nữa còn liên tiếp phát hiện ba xác chết.
Hạ Hồng kiểm tra bốn xác chết, trừ Vương Minh, một trong ba xác chết kia là người mà anh đã thấy khi Vương Minh trộm Tình Quả trước đây, hai xác còn lại tuy anh không biết, nhưng nhìn trang phục cũng có thể đoán là người của Đại Thạch.
"Đều là người của Đại Thạch doanh địa, có chuyện rồi."
Trước đó anh đã đoán, lâu như vậy không gặp người của Đại Thạch doanh địa, liệu có chuyện gì xảy ra không, không ngờ lại đoán đúng.
Đối phương không chỉ gặp chuyện, mà còn xảy ra trên địa bàn của Đại Hạ.
"Bọn họ đã đụng phải cái gì, hay là bị người khác giết?"
"Không có dấu vết tấn công của hàn thú, chắc là bị người khác giết."
"Vậy có nghĩa là, ngoài Đại Thạch ra, còn có người của doanh địa khác xâm nhập vào địa bàn của Đại Hạ?"
Hạ Xuyên, Viên Thành và những người khác nhìn những xác chết trên đất, nhao nhao suy đoán.
Hạ Hồng nghe những lời suy đoán của họ, liếc nhìn thanh đại đao trong tay, ánh mắt anh ngưng lại, yếu ớt nói:
"Ai nói nhất định là bị người hoặc hàn thú giết?"
Mọi người nghe vậy, nhất thời biến sắc.
Không phải bị người giết, cũng không phải bị hàn thú giết, vậy thì chỉ có thể là...
"Về doanh địa với tôi ngay, dạo này không săn bắn, cũng không đốn củi!"
Hạ Hồng vừa nói xong, liền dẫn mọi người quay về doanh địa.
Thế nhưng, khi mọi người vừa quay người rời đi.
Trên mặt tuyết cách vị trí vừa phát hiện thi thể khoảng hơn trăm mét về phía tây, một xác chết bỗng nhiên ngồi dậy, chậm rãi xoay đầu, nhìn theo bóng lưng của họ.
