Nghe Thạch Thanh nài nỉ xin rời đi, lời lẽ quanh co mà vẫn còn khách khí như vậy.
Hạ Hồng khẽ nhướng mày, trong lòng nhất thời càng thêm hiếu kỳ.
Phải biết rằng, bọn họ hiện tại đang hái Tinh Quả trên địa bàn Đại Thạch doanh địa.
Tự tiện xông vào phạm vi thế lực doanh địa khác, ở Hồng Mộc lĩnh này không phải chuyện nhỏ.
Thạch Đông đã xui xẻo còn chỉ trích thẳng mặt bọn họ.
Còn Thạch Thanh, từ đầu đến cuối không nói một lời về chuyện bọn họ tự tiện xông vào địa bàn Đại Thạch hái Tình Quả, dường như làm ngơ.
Hạ Hồng khẽ động tâm, không trực tiếp đồng ý để Thạch Thanh đi, mà đưa mắt nhìn Thạch Đông bên cạnh, hắn đang cõng một cái túi, cái túi phồng to, nhìn là biết đựng Tinh Quả.
"Thạch đầu lĩnh, sao tối nay chỉ có hai người các ngươi đi ra?"
Sắc mặt Thạch Thanh hơi cứng lại, nhưng rất nhanh đã ổn định lại, nói: "Chỉ là hái chút Tinh Quả thôi, không cần nhiều người như vậy, sao, Hạ đầu lĩnh nhận ra người của đội đốn củi doanh địa chúng tôi à?"
Hạ Hồng vừa nói vừa nhìn chằm chằm Thạch Thanh, đối phương che giấu rất kỹ, nhưng biểu lộ cứng ngắc nhỏ nhặt vừa rồi vẫn bị hắn để ý.
Nhưng Hạ Hồng không nói gì, chỉ cười như không cười gật đầu.
"Đã vậy, Thạch đầu lĩnh cứ về trước đi, hôm khác gặp lại."
"Tốt, Thạch mỗ xin cáo từ trước, Hạ đầu lĩnh, ngày sau gặp lại."
Có thể thấy Thạch Thanh thật sự rất vội, thấy Hạ Hồng cho đi, lập tức không quay đầu lại, gần như là kéo Thạch Đông chạy trốn.
Hạ Hồng nhìn chằm chằm bóng lưng hai người rời đi, vẻ mặt suy tư.
"Đầu lĩnh, cứ vậy thả người, không dạy dỗ bọn chúng một chút sao?"
Viên Thành vốn dĩ đã có ý kiến với Đại Thạch doanh địa, thấy Hạ Hồng ngăn cản hai người, còn tưởng rằng tối nay có thể dạy cho bọn chúng một bài học, ai ngờ lại để bọn chúng đi như vậy.
Hạ Hồng lắc đầu nói: "Không cần thiết, dạo này chúng ta hái nhiều Tinh Quả ở Đại Thạch, xem như trả thù chuyện trước đó, mà lại Đại Thạch doanh địa... chắc là có chuyện."
Viên Thành ngẩn người, lộ vẻ khó hiểu.
Ngược lại Nhạc Phong bên cạnh bước tới, gật đầu nói: "Chắc chắn có chuyện, Đại Thạch có hơn mười chiến lực Phạt Mộc cảnh, hái chút Tinh Quả đâu cần đến đầu lĩnh như hắn đích thân ra mặt, hơn nữa, dạo này chúng ta cơ bản quét sạch Tinh Quả ở đây rồi, cái túi Tinh Quả trên lưng bọn chúng, chắc không phải hái ở địa bàn mình."
Hạ Hồng tán thưởng cười với Nhạc Phong, trong đám Phạt Mộc cảnh của doanh địa, Nhạc Phong lớn tuổi nhất, quan sát và cân nhắc vấn để rõ ràng hơn những người khác.
Thạch Thanh chắc chắn nói dối, nhưng Hạ Hồng không thể chắc chắn cụ thể đã xảy ra chuyện gì ở Đại Thạch doanh địa, vừa rồi hắn muốn hỏi, nhưng lời đến miệng lại thôi.
Giữa các doanh địa, rất kỵ việc dò hỏi tình hình của đối phương.
Giống như trước kia sau khi Hạ Đỉnh và đội đốn củi bị tiêu diệt toàn quân, Hạ Hồng cũng rất lo lắng đụng phải người doanh địa khác, sau đó đụng Vương Minh và đám người kia, còn phải phô trương thanh thế, làm bộ Hạ Đỉnh vẫn còn đó.
Nếu mạo muội hỏi, Thạch Thanh không những không nói, ngược lại sẽ càng thêm phòng bị hắn.
"Được rồi, mặc kệ bọn chúng, tối nay hái nhiêu đây đủ rồi, về trước thôi. Từ An, Lưu Nguyên, Lý Nguyên Khôn, ba người các ngươi tối nay mỗi người chặt một cây, những người còn lại mỗi người chặt hai cây.”
Nghĩ mãi không ra, dứt khoát không nghĩ nữa.
Hạ Hồng quay đầu nhìn mọi người, cười thông báo nhiệm vụ còn lại tối nay.
Từ sau lần trước thu hoạch con Kim Nhãn Ma Dương, cộng thêm doanh thu từ săn bắn sau đó, thịt hàn thú của doanh địa bỗng dưng dồi dào.
Mà sau màn đánh lén quái dị mà Hạ Hồng mạo hiểm trải qua, tinh thần tu luyện của thanh niên trong doanh địa càng thêm hăng hái, với nguồn cung cấp thịt hàn thú đầy đủ, doanh địa lại có thêm ba chiến lực Phạt Mộc cảnh trẻ tuổi.
Không có gì bất ngờ, ba người này cũng giống như tám người trước đó, vẫn là con cháu của thành viên đội đốn củi trước kia.
Đáng nói là, Từ An là em trai của Từ Ninh.
Chuyện con Kim Nhãn Ma Dương tháng trước, Từ Ninh mất một con mắt phải, tuy không ảnh hưởng tu vi, vết thương cũng gần như hồi phục hoàn toàn, nhưng vì an toàn, Hạ Hồng vẫn cố gắng giảm bớt số lần hắn ra ngoài, để hắn ở lại doanh địa.
Có lẽ bị chuyện anh trai mù mắt kích thích, Từ An trong một thời gian sau đó tu luyện vô cùng khắc khổ, nên cũng là người đột phá sớm nhất trong ba người.
Trong thời gian ngắn ngủi một tháng, thêm ba chiến lực Phạt Mộc cảnh, đối với doanh địa vừa bị tổn thất mà nói, xem như vô cùng phấn khởi.
Từ Ninh còn hay đùa, nếu sớm biết một con mắt phải có thể đổi ba Phạt Mộc cảnh, dứt khoát cho luôn con mắt trái cho con hàn thú kia.
Đùa thì không thể làm thật, nhưng "thất chi đông ngung, thu chi tang du" cũng là sự thật.
Chiến lực Phạt Mộc cảnh của doanh địa hiện tại đã có 10 người, cộng thêm Hạ Hồng đầu lĩnh Quật Địa cảnh, có thể nói thực lực Đại Hạ doanh địa hiện tại đã vượt xa thời Hạ Đỉnh làm đầu lĩnh.
Lò luyện sắt giữ ấm phòng quỷ, bó đuốc nhỏ phối hợp với thực lực ngày càng tăng của mọi người, năng lực săn bắn của doanh địa cũng ngày càng mạnh, quan trọng hơn cả là ngưng hỏa dầu, giúp mọi người dù ra ngoài cũng có sức đánh một trận khi đối mặt với quái dị.
Có thể nói, Đại Hạ doanh địa hiện tại, so với trước kia, mọi mặt đều tăng lên không chỉ một bậc, mà tất cả những điều này vẫn chỉ là do kiến trúc đầu tiên của hệ thống mang lại.
Với 8 kiến trúc còn lại, Hạ Hồng thèm thuồng vô cùng.
Chỉ tiếc, "không bột đố gột nên hồ".
Kiến trúc còn lại, dù tệ nhất cũng cần tài nguyên sắt mới có thể mở ra, đừng nói chi là những kiến trúc cần tài nguyên vàng bạc.
Nên trong thời gian này, những nhiệm vụ đốn củi và hái quả thông thường, Hạ Hồng đều giao cho người khác, còn bản thân hắn, ngoài chủ trì săn bắn ra, thời gian còn lại đều không ngừng tìm kiếm xung quanh Hồng Mộc lĩnh và doanh địa, hy vọng có thể sớm tìm được mỏ than đá và mỏ sắt.
Chỉ tiếc, một mình hắn tìm hơn nửa tháng, vẫn không thu hoạch được gì.
Hắn muốn để Hạ Xuyên và người khác tìm, nhưng những người khác không có cảnh giới Quật Địa, đến đất bùn trên mặt đất cũng không phá nổi, đừng nói đến đá trên núi.
Nên không chỉ việc tìm mỏ cần nhờ hắn, cho dù sau này tìm được quặng mỏ, nếu vẫn chưa có ai đột phá Quật Địa cảnh, thì việc đào mỏ cũng chỉ có thể do hắn làm.
"Tinh Quả cũng không thiếu, hiện tại thiếu là thịt hàn thú, than đá sắt tạm thời tìm không thấy cũng không thể gấp, đợi đột phá Quật Địa cảnh nhiều hơn, sẽ có thể mở rộng phạm vi tìm kiếm, sớm muộn gì cũng tìm được."
Hạ Hồng thầm nghĩ trong lòng, thấy những người khác đã thu dọn gần xong, vội vàng đi theo.
Đến gần mọi người, Hạ Hồng mới phát hiện Hạ Xuyên dường như đang cúi đầu suy nghĩ gì đó, vẻ mặt không để ý.
Hạ Xuyên cũng như Viên Thành, sau chuyện vượt giới của Đại Thạch doanh địa trước đó, chắc đang nghĩ đến chuyện Thạch Thanh và hai người kia, nên Hạ Xuyên nãy giờ không nói gì.
Hạ Hồng còn tưởng rằng hắn đang nghĩ về chuyện này, nên tiến lên vỗ vai hắn, hỏi: "Có phải không hài lòng vì ta thả Thạch Thanh hai người không?"
Thế mà, Hạ Xuyên lại lắc đầu, rồi ngập ngừng nói:
"Ta đang nghĩ, Thạch Đông vừa nãy sao nhận ra được ngươi ngay vậy, trước đó chúng ta chỉ đánh nhau giáp mặt, mà thông tin cũng chỉ truyền miệng từ bốn người Vương Minh, không đến mức lần đầu gặp đã nhận ra được chứ, hơn nữa chúng ta có mười người, Thạch Đông vừa nhìn đã nhận ra ngươi, cảm giác có gì đó sai sai!"
Nghe những lời này, Hạ Hồng chợt giật mình, trong đầu phảng phất có sợi dây bị khẽ lay động.
Đúng vậy!
Lần đầu hắn vừa đột phá Phạt Mộc cảnh ra ngoài, là nấp trong bóng tối, nên hắn có thể nhận ra Thạch Thanh và Thạch Đông; lần thứ hai dẫn Hạ Xuyên và Viên Thành ra ngoài, bọn họ chỉ đụng phải bốn người Vương Minh trộm Tinh Quả.
Dù là Thạch Thanh hay Thạch Đông, trước đây đều chưa từng thấy hắn.
Trong nháy mắt, rất nhiều thứ hiện lên trong đầu Hạ Hồng...
Thi thể bốn người Vương Minh từng thấy trên địa bàn Đại Hạ;
Con dao mà Thạch Thanh không kịp thu lại;
Dạo này không gặp hai người ở địa bàn Đại Thạch doanh địa;
Hai người Thạch Thanh cõng Tinh Quả trở về từ phía bắc, không thấy một chiến lực Phạt Mộc cảnh nào khác của Đại Thạch doanh địa;
Thậm chí cả những thay đổi sắc mặt của Thạch Thanh vừa nãy...
Sau khi xâu chuỗi những dấu vết trong đầu lại, Hạ Hồng đột ngột ngẩng đầu, sắc mặt đại biến:
"Không ổn, mau đuổi theo, Thạch Đông có vấn đề!"
