La Minh bằng lòng theo Hạ Hồng trở về, xem như bước đầu tin tưởng hắn.
Điều Hạ Hồng cần, thực ra chỉ là chút tín nhiệm này.
Điều hắn muốn, cũng chỉ là để La Minh về doanh địa xem xét tình hình.
Nếu doanh địa của La Cách không xảy ra chuyện gì thì tốt nhất, hắn cũng mong là vậy.
Trên đường đi, Hạ Hồng hỏi chuyện La Minh, cẩn thận tìm hiểu ngọn ngành mới biết Lý Hổ vừa rồi có ác ý với mình là do đâu.
Ra là chuyện Hồng Mục bàn luận trước đó đã khiến Lý Hổ nổi giận đánh người, đúng lúc Hạ Hồng lại nhắc đến chuyện bị Mộc Khôi quỷ đùa bốn bốn lần.
Hóa ra lời vừa rồi của mình đụng ngay vào chỗ hiểm.
Dù vậy, Hạ Hồng vẫn lắc đầu, trong lòng nảy sinh một tia khinh thường với Lý Hổ.
Trước khi đến đây, nghe nói trấn Bắc Sóc có quy mô mười vạn người, Hạ Hồng ít nhiều vẫn có chút kỳ vọng vào Dương Lý và Lý Hổ xuất thân từ đó.
Dù sao, nơi càng có nhiều cường giả, môi trường sinh tồn của nhân loại càng an toàn, trình độ văn minh hẳn là càng cao. Ở Băng Uyên, một thế giới tàn khốc như vậy, nơi đó hẳn là ngọn hải đăng của nhân loại.
Người bước ra từ hải đăng, hẳn là không tệ mới phải.
Nhưng nghe La Minh miêu tả, rõ ràng không phải vậy.
Lý Hổ này không chỉ nhỏ nhen, nóng nảy dễ giận, mà còn không ưa người khác hơn mình, tự cao tự đại, toàn thân tật xấu.
Hạ Hồng đương nhiên không cho rằng người ở trấn Bắc Sóc đều như vậy, ví dụ như La Minh rõ ràng có cảm tình tốt với Dương Ninh, dành cho người đó không ít lời ca ngợi.
"Xem ra dù thế giới khác biệt, nhân tính vẫn là một, một loại gạo nuôi trăm loại người, ở đâu cũng đúng cả.
Trấn Bắc Sóc là nơi tụ tập quy mô lớn, hơn mười vạn người, tốt xấu lẫn lộn cũng là lẽ thường.”
Điều này giúp Hạ Hồng sớm loại bỏ những ảo tưởng về cái gọi là trấn Bắc Sóc.
"Hạ đầu lĩnh, ngươi là tu vi Quật Địa cảnh?"
La Minh hỏi câu này bằng giọng kinh ngạc.
Sau khi chạy băng băng trong tuyết lâu như vậy, giờ hắn mới nhận ra, khác với những người Phạt Mộc cảnh khác bị bỏ lại phía sau cả trăm mét, Hạ Hồng luôn theo sát bên mình.
Sức mạnh cơ bản tăng lên đại diện cho tố chất thân thể tăng lên toàn diện, khả năng khống chế lực lượng cũng tăng lên một bậc lớn. Tốc độ chạy trong tuyết cũng không phải thứ Phạt Mộc cảnh có thể so sánh.
Việc Hạ Hồng có thể đuổi kịp mình tự nhiên đại diện cho việc hắn đã đột phá Quật Địa cảnh.
Hạ Hồng không giấu giếm, chỉ gật đầu.
Nhìn khuôn mặt trẻ đến phi lý của Hạ Hồng, La Minh nhất thời hít vào một hơi, sự kinh ngạc trong lòng thậm chí biến thành nghi ngờ.
Không phải vì Hạ Hồng còn trẻ như vậy mà đã đạt Quật Địa cảnh, hắn chưa từng thấy.
Không nói đâu xa, Dương Ninh và Lý Hổ là hai ví dụ có sẵn, vấn đề là xung quanh lãnh địa Hồng Mục, hơn nữa còn là doanh địa nhỏ không thể nhỏ hơn như Đại Hạ, chuyện đó là tuyệt đối không thể xẩy ra.
Dù Hạ Hồng có thiên phú dị bẩm, hắn cũng không thể vượt qua ải thịt hàn thú này.
Dù doanh địa của La Cách hắn những năm này có thu nhập cố định từ thịt hàn thú, cũng không bồi dưỡng ra được Quật Địa cảnh trẻ như vậy.
"Hạ Hồng này, chẳng lẽ là Mộc Khôi quỷ giả mạo?"
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu La Minh. Hắn quay đầu nhìn thoáng qua Hạ Xuyên, Viên Thành và năm người Phạt Mộc cảnh trẻ đến phi lý khác, rồi lại nhìn Hạ Hồng, ánh mắt nhất thời cảnh giác.
Thấy vẻ mặt La Minh thay đổi, Hạ Hồng lập tức nhận ra hắn đang nghĩ gì. Dù trong lòng có chút bất đắc dĩ, hắn vẫn rất tán thưởng tính cảnh giác của La Minh.
Phải nói, nếu thay đám người của mình bằng người khác, việc La Minh nghĩ đến Mộc Khôi quỷ kỳ thực cũng không có vấn đề gì.
"La đầu lĩnh, đừng nghĩ lung tung, về doanh địa rồi nói, ta có chín phần chắc chắn, doanh địa của các ngươi đã gặp bất trắc!"
Để tránh thêm chuyện, Hạ Hồng vẫn mở miệng nói một câu, coi như sớm tiêm phòng cho La Minh.
La Minh tất nhiên hiểu ý hắn, sắc mặt thay đổi, tốc độ dưới chân lập tức nhanh hơn.
Rất nhanh, hai người đã chạy đến miệng sơn cốc nơi doanh địa La Cách tọa lạc. Những người phía sau không còn cách họ xa, cũng đều theo sau.
Phát hiện đá vụn và gỗ chất đống ở cửa cốc vẫn y như lúc mình rời đi, không có bất kỳ thay đổi nào, La Minh thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đó chỉ là tạm thời. La Minh vội vàng vòng qua đống đá vụn bên trái, tìm thấy khúc gỗ tròn lớn chắn cửa ra vào giữa đống gỗ mục.
Khúc gỗ tròn đó có đường kính hơn năm mét, dài hơn năm mươi mét, hơn nữa còn làm từ cây Kim Lẫm nặng nhất. Ngày thường phải mấy người cùng nhau mới rút ra được, nhưng La Minh có thực lực Quật Địa cảnh nên một mình cũng làm được.
Thấy La Minh có vẻ hơi cố sức, Hạ Hồng cũng lên giúp một tay kéo ra ngoài.
Ba người Quật Địa cảnh khác của doanh địa La Cách cũng đến hỗ trợ.
Năm người Quật Địa cảnh cùng nhau, khúc gỗ tròn dù nặng đến mấy cũng không đáng kể.
"Đông..."
Khúc gỗ tròn rút ra, đập xuống đất tạo ra một tiếng động lớn.
Cùng với tiếng vang, sắc mặt của Hạ Hồng, La Minh và tất cả những người ở đó trong nháy mắt thay đổi.
Chỉ vì phía trên khúc gỗ tròn, thông vào bên trong doanh địa, bất ngờ treo sáu cánh tay đấm máu, bên cạnh những cánh tay đó là một mảng lớn thịt nát và bọt máu.
"Có chuyện rồi, mau theo ta vào!"
La Minh gần như gào lên câu này, khuôn mặt hắn đầy vẻ kinh hãi, sải bước xông vào cửa động.
Hai mươi tám người Phạt Mộc cảnh và Quật Địa cảnh của doanh địa La Cách sau lưng hắn cũng vậy, toàn bộ sắc mặt đại biến, theo sát xông vào.
Sắc mặt Hạ Hồng cũng đại biến, nhưng hắn không mạo muội xông vào mà lấy ra một khối ngưng hỏa dầu từ trong ngực, đưa cho Hạ Xuyên.
"Xuyên, ngươi không được vào, dùng ngưng hỏa dầu bôi khắp cửa động bên ngoài, sau đó cầm lấy phần còn lại, thủ ở chỗ này, mặc kệ ai đi ra, cứ tạt thẳng vào mặt hắn."
"Rõ, đầu lĩnh!"
"Những người còn lại, tranh thủ thời gian theo ta vào."
Nói xong, Hạ Hồng dẫn Viên Thành, Nhạc Phong và năm người khác cùng xông vào.
Thực ra, khi nhìn thấy sáu cánh tay đẫm máu, Hạ Hồng đã đoán được thảm trạng bên trong doanh địa.
Và khi đặt chân vào bên trong doanh địa La Cách,
da đầu hắn vẫn không kìm được mà run lên.
Thây chất đầy đồng...
Khắp nơi trong tầm mắt đều là thi thể, dưới chân toàn là vết máu.
Mùi tanh nồng nặc như ngưng tụ thành khói bụi, lơ lửng trong cốc.
Chân cụt tay đứt, thịt nát vàng trắng có thể thấy ở khắp mọi nơi.
Trên mặt đất, không một thi thể nào còn nguyên vẹn.
Có người bị chém mất nửa đầu, có người bị chém ngang thành hai đoạn, có người bị chém đứt hai chân, vẫn còn giãy giụa bò trên mặt đất...
Những người này có già có trẻ, thậm chí cả những đứa trẻ sơ sinh còn đang khóc đòi ăn cũng có. Chỉ là sinh mệnh lực của những đứa trẻ đó rõ ràng không ngoan cường như người lớn, không bị đánh thành một đống thịt nhão thì cũng bị lợi khí xẻ thành mấy đoạn.
Cả sơn cốc tràn ngập tiếng khóc rên yếu ớt, nhưng lại không thấy một người sống nào hoàn chỉnh trên mặt đất.
Sợ hãi, bi thương, phẫn nộ, tự trách, điên cuồng, khó tin...
Vô số cảm xúc lẫn lộn, tiếng thét kinh hoàng của La Minh xé toạc sơn cốc, vang vọng đến tận mây xanh.
Hạ Hồng hít một hơi thật sâu, nhìn nhóm người La Minh phía trước, trong mắt lóe lên một tia đồng cảm.
Những người khác có thể không nghe ra điều gì từ tiếng thét này.
Nhưng hắn chỉ nghe thấy nỗi thống khổ và tuyệt vọng nồng đậm.
Giống hệt như khi tận mắt chứng kiến cảnh tàn sát bi thảm ở doanh địa của Thạch Thanh.
