Người đến là Hồng Cương và Hoàng Dũng.
Phía sau họ còn có ba người đi theo.
Thì ra, trong lúc rút lui về phía bắc, mọi người đã vô tình đến gần khu vực giáp ranh giữa Đại Xuyên và Hoàng Chiêu.
Dù không hiểu vì sao Hồng Cương và Hoàng Dũng lại xuất hiện cùng nhau, nhưng tình thế cấp bách, Hạ Hồng không có thời gian để hỏi.
"Giết chết lũ súc sinh này!"
Tám người vừa đến, Hạ Hồng lập tức rút đại đao, gầm lên một tiếng rồi dẫn đầu xông thẳng vào bầy Sương Lang.
Những người còn lại có chút ngơ ngác, nhưng vẫn nhanh chóng theo sau Hạ Hồng. Lý Bạch Hách cùng bốn người khác cũng dốc hết số tên ít ỏi còn lại, bắn về phía bầy sói.
Thấy khí thế hừng hực của mọi người, lũ Sương Lang đồng loạt nằm rạp xuống đất, nhe răng, hai chân trước chùng thấp, tư thế như thể sắp vồ tới bất cứ lúc nào.
Nhưng khi những mũi tên bay đến, và Hạ Hồng chỉ còn cách bầy sói hai ba mét.
Cả bầy Sương Lang đồng loạt bật dậy, nhanh như chớp, bỏ chạy.
Mọi người ngơ ngác không hiểu chuyện gì, riêng Hạ Hồng không lộ về gì, chỉ hung ác trừng mắt nhìn theo bóng lưng bầy sói.
Đến khi chắc chắn bầy sói đã biến mất, Hạ Hồng mới lặng lẽ quay người lại, nhìn xung quanh, thở dài một hơi, vẻ mặt hoàn toàn giãn ra.
"Hô... Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật."
Trong lòng mọi người đã có chút khó chịu. Dù có thêm tám người của Hoàng Chiêu và Hồng Cương đến giúp, họ vẫn không chắc có thể đối phó được bầy Sương Lang này. Vậy mà Hạ Hồng vừa rồi lại chủ động xông lên trước.
Nhìn phản ứng hiện tại của Hạ Hồng, mọi người hiểu ra, anh ta vừa rồi chỉ đang làm ra vẻ, nhưng vấn đề là, lại dọa được cả bầy Sương Lang bỏ chạy...
Trong chốc lát, mọi người nhìn Hạ Hồng với ánh mắt khâm phục.
Nhất là Lý Bạch Hách, nhớ lại lần đầu Hạ Hồng gặp bầy Sương Lang đã thể hiện sự quyết đoán, rồi đến hành động dọa lùi bầy sói vừa rồi, trong mắt anh ta lóe lên một tia khác lạ.
Hạ Hồng không hề hay biết những suy nghĩ trong lòng mọi người, chỉ cúi đầu nhìn những thi thể la liệt trên đất, vẻ mặt trở nên nặng nề.
"Nơi này không nên ở lâu, về trước đã, về rồi nói!"
Lo lắng bầy Sương Lang quay lại, Hạ Hồng gọi cả tám người của Hồng Cương và Hoàng Dũng, đề nghị cùng nhau trở về sơn cốc rồi tính.
Hai người vốn đang nén một bụng hiếu kỳ, tất nhiên không từ chối, cùng đi theo sau mọi người, hướng về sơn cốc.
"La đầu lĩnh, có phải định thu nhận tất cả mọi người của Đại Hạ vào doanh địa La Cách không?"
Vừa đi, Hồng Cương đã không nhịn được hỏi.
Đêm hôm khuya khoắt thế này, nhiều người của Đại Hạ cùng nhau đi về phía doanh địa La Cách.
Chỉ có thể giải thích như vậy.
Nghĩ đến việc doanh địa Đại Hạ đã thể hiện thực lực khi giao chiến với Mộc Khôi Quỷ trước đó, nên được doanh địa La Cách coi trọng và sáp nhập, Hồng Cương và Hoàng Dũng đều nghĩ như vậy.
"Hai vị hiểu lầm rồi, là doanh địa La Cách sáp nhập vào Đại Hạ. Sau này quanh Hồng Mộc Lĩnh chỉ có doanh địa Đại Hạ, không còn doanh địa La Cách nữa."
Lời đáp của La Minh khiến hai người trợn tròn mắt.
La Cách, sáp nhập Đại Hạ?
Sao có thể?
Khi La Minh kể lại chuyện mình muốn rời khỏi Hồng Mộc Lĩnh, hai người mới hiểu ra nguyên do, tồi lại có chút ngưỡng mộ nhìn Hạ Hồng.
Không phải đố kỵ, mà là ngưỡng mộ.
Sau chuyện Mộc Khôi Quỷ lần trước, thực lực của Hạ Hồng ở khu vực Hồng Mộc Lĩnh này có thể nói là quá rõ ràng. Hơn nữa, Hồng Cương còn mang ơn Hạ Hồng, nên vốn đã có thiện cảm với anh.
Biết Đại Hạ sẽ thay thế doanh địa La Cách, hai người hơi động tâm. Nhưng nhận thấy chúc mừng vào lúc này có vẻ không hợp, nên chỉ khẽ gật đầu với Hạ Hồng.
"Hạ đầu lĩnh, sau này xin nhờ trông nom doanh địa Hoàng Chiêu."
"Hạ đầu lĩnh lần trước đã cứu con trai ta, Hồng Mỗ không thể báo đáp. Đại Xuyên của ta tuy yếu, nhưng sau này chỉ cần Hạ đầu lĩnh một câu, Hồng Mỗ làm được, tất xông pha khói lửa, không chối từ.”
Hạ Hồng đang cúi đầu suy nghĩ, nghe hai người nói thì gật đầu.
Đột nhiên nhớ ra điều gì, Hạ Hồng hỏi: "Đúng rồi, hai vị vừa rồi sao lại xuất hiện cùng nhau?"
Lúc gặp nạn, họ đang ở giữa doanh địa Đại Xuyên và Hoàng Chiêu. Dù có bị kinh động, cũng không đến mức cả hai người cùng đến, lại còn mang theo nhiều người như vậy.
Nghe Hạ Hồng hỏi, sắc mặt hai người hơi cứng lại.
Họ liếc nhìn nhau, Hồng Cương thấy Hoàng Dũng gật đầu ra hiệu, bèn nhìn Hạ Hồng, chua chát đáp: "Chúng tôi không dám giấu Hạ đầu lĩnh. Chuyện Mộc Khôi Quỷ trước đây khiến doanh địa của hai nhà tổn thất gần hết Phạt Mộc Cảnh. Hiện tại mỗi nhà chỉ còn bốn người, ngay cả việc hái Tình Quả đốn củi cũng thành vấn đề.
Đường cùng, tôi và Hoàng Dũng đã bàn nhau, nhập chung đội đốn củi. Chờ thời cơ chín muồi, dứt khoát hai nhà hợp thành một.
Hôm nay vừa lúc là lần đầu tiên chúng tôi hẹn nhau cùng đi hái Tinh Quả, không ngờ trên đường về lại đụng phải các anh."
Nghe Hồng Cương nói, La Minh lộ vẻ áy náy. Nếu không phải anh ta kiên trì phối hợp Dương Lý, doanh địa của hai nhà đã không tổn thất nhiều người như vậy, đến nỗi thành ra thế này. Anh ta chắc chắn phải chịu một phần trách nhiệm.
"La đầu lĩnh, không cần như vậy. Xét cho cùng, diệt trừ Mộc Khôi Quỷ là có lợi cho tất cả chúng ta, nên chúng ta mới đồng ý. Sinh ở Băng Uyên, vốn là lo bữa nay không biết bữa mai, chỉ là chết sớm hay muộn thôi."
Thấy vẻ áy náy trên mặt La Minh, Hồng Cương lại lên tiếng an ủi trước.
Chỉ là câu tự giễu cuối cùng mang theo sự chán chường rõ rệt.
Vừa trải qua một trận tai ương, chết nhiều người như vậy, ai nấy đều có chút mất tinh thần. Nghe thêm câu nói của Hồng Cương, sắc mặt càng thêm ảm đạm.
Sinh ở Băng Uyên, vốn là lo bữa nay không biết bữa mai, chỉ là chết sớm hay muộn mà thôi.
Câu nói này, dùng cho những người vừa chết cách đây không lâu, thật không gì thích hợp hơn. Những người đó đêm qua rời doanh địa Đại Hạ, chắc hẳn đều đang mơ mộng về một cuộc sống tốt đẹp hơn ở doanh địa La Cách.
Nhưng còn chưa kịp nhìn thấy sơn cốc La Cách, họ đã chết.
Ai có thể ngờ rằng, bên ngoài Hồng Mộc Lĩnh lại bất ngờ xuất hiện một bầy Sương Lang, hơn nữa còn phân công rõ ràng, tiến thoái có trật tự. Nếu không có chút phô trương thanh thế cuối cùng của Hạ Hồng, đừng nói người bình thường, ngay cả những Phạt Mộc Cảnh như họ, cũng chưa chắc sống sót.
"Hai vị, nếu không chê, hãy mang tất cả mọi người trong doanh địa nhập vào Đại Hạ, sau này cùng nhau mưu sinh ở Hồng Mộc Lĩnh này, thế nào?"
Hạ Hồng, người nãy giờ im lặng, đột nhiên lên tiếng hỏi.
Mọi người đang đi về phía sơn cốc, đồng loạt dừng lại.
Kể cả La Minh, tất cả đều quay đầu, kinh ngạc nhìn Hạ Hồng.
Hồng Cương và Hoàng Dũng đầu tiên là sững sờ, còn tưởng mình nghe lầm, hoặc Hạ Hồng đang nói đùa. Thấy mọi người đều dừng bước, hai người quay lại nhìn Hạ Hồng, phát hiện vẻ mặt anh nghiêm túc, không giống đùa. Cả hai đều sững sờ tại chỗ.
"Hạ đầu lĩnh, anh nói thật chứ?"
Hạ Hồng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu với hai người.
Nhận được câu trả lời khẳng định của Hạ Hồng, trên mặt Hồng Cương và Hoàng Dũng hiện lên vẻ mừng rỡ, thậm chí cơ thể còn run rẩy.
Hai người đứng tại chỗ, kích động đến mức không thốt nên lời.
Mãi hơn mười nhịp thở sau, hai người mới bình tĩnh lại, hít sâu một hơi, đồng thời cúi người bái Hạ Hồng:
"Hồng Mỗ xin tạ ơn đầu lĩnh."
"Hoàng Mỗ thay mặt hơn hai trăm người trong doanh địa, cảm ơn Hạ đầu lĩnh."
Hạ Hồng bước lên đỡ hai người dậy, trong lòng không quá ngạc nhiên.
Việc sáp nhập tất cả các doanh địa quanh Hồng Mộc Lĩnh vào Đại Hạ, anh đã có ý định từ lâu, chỉ là trước đây chưa vội vàng như vậy.
Chuyện tối nay, coi như là một lời cảnh tỉnh cho anh.
Vừa đắc ý vì tiếp nhận doanh địa La Cách, ngay sau đó đã gặp phải bầy Sương Lang. Hơn nữa, việc trốn thoát tối nay hoàn toàn là nhờ vận may và chút gan dạ, chứ không liên quan gì đến thực lực.
Lần sau thì sao, nếu lần sau đến là bầy Tuyết Tông liều mạng, hoặc bầy hàn thú khác, đến lúc đó phải làm gì?
Nhất định phải tăng tốc, dù là thực lực doanh địa hay thực lực cá nhân, đều phải nhanh chóng tăng lên.
Nếu không, những tình cảnh tuyệt vọng tương tự, sẽ sớm xảy ra thôi.
Hạ Hồng hít sâu một hơi, không nói thêm gì, chỉ tăng nhanh bước chân, dẫn mọi người nhanh chóng đi về phía doanh địa La Cách.
