Logo
Chương 1: Thần Dụ

"Ngô Thiếu Thần, cậu đến phòng tài vụ nhận lương đi, mai không cần đến làm nữa."

Trong văn phòng, một người đàn ông trung niên hói đầu, bụng phệ ngồi trên chiếc ghế da rộng rãi, nói với chàng trai trẻ đang đứng đối diện.

"Dựa vào cái gì mà sa thải tôi?" Ngô Thiếu Thần tức giận hỏi.

Thực ra trong lòng anh ta cũng đoán được phần nào lý do. Chẳng phải hôm qua tăng ca muộn, về đến nửa đường mới nhớ ra quên chìa khóa, quay lại công ty lấy thì vô tình bắt gặp cảnh ông chủ đang "tòm tem" với cô thư ký đấy thôi. Có gì to tát đâu, cần gì phải làm quá vậy?

"Bởi vì tôi là ông chủ, thích sa thải ai thì sa thải." Người đàn ông trung niên đắc ý nói.

"Chắc lão ta sợ mình mách với vợ lão đây mà.".

Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ. Vợ ông ta thỉnh thoảng vẫn đến công ty kiểm tra, mà ở công ty thì rất dễ chạm mặt. Cứ sa thải anh ta là xong, khỏi lo.

Định bụng nói cho lão biết mình không phải loại người lắm mồm, nhưng nghĩ lại thì thôi. Ông chủ như thế này, dù có ở lại chắc cũng tìm đủ cách gây khó dễ cho mình.

"Đuổi việc tôi cũng được, nhưng theo luật lao động, công ty đơn phương chấm dứt hợp đồng với nhân viên phải bồi thường ba tháng lương." Ngô Thiếu Thần nói. Đã muốn đi thì phải vớt vát chút quyền lợi chứ.

"Mày tưởng..." Người đàn ông trung niên định buông lời cay độc, chợt nghĩ nếu làm ầm ĩ lên thì chẳng có lợi gì cho mình, cuối cùng đành nén giận nói: "Lão tử thiếu gì ba cái đồng lương còm của mày? Mau đi lĩnh tiền rồi biến khuất mắt cho tao!"

Rất nhanh, Ngô Thiếu Thần đến phòng tài vụ làm thủ tục xong xuôi, thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi công ty. Nhìn dòng người tấp nập trên phố, nhất thời anh không biết nên đi đâu. Tốt nghiệp hai năm, chưa làm nên trò trống gì, giờ đến công việc cũng mất. Phải biết rằng ở cái thành phố S.Z này, mở mắt ra là thấy tiền, không có thu nhập thì đến mì tôm cũng chẳng dám bỏ thêm xúc xích xông khói.

"Thôi, lại đi tìm việc vậy." Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ.

Đúng lúc đó, một tờ áp phích bay tới dán vào mặt anh. Ngô Thiếu Thần gỡ xuống xem thì ra là tờ quảng cáo cho game « Thần Dụ » đang gây sốt toàn cầu dạo gần đây.

Một tháng nay, quảng cáo về « Thần Dụ » xuất hiện ở khắp mọi nơi. Nghe nói bộ não chủ của trò chơi không phải sản phẩm của nền văn minh hiện tại, mà là một phát minh vượt thời đại. Nguồn gốc của nó thì không ai biết. Trò chơi này là sản phẩm hợp tác phát triển của năm "ông lớn" game online hàng đầu thế giới, sử dụng bộ não chủ để tạo ra độ chân thực 100%. Có nghĩa là trong game, ngũ quan có trải nghiệm hoàn toàn giống như ngoài đời thực.

"Đúng là game vượt thời đại." Ngô Thiếu Thần thầm than. Tiếc là muốn chơi game này không dùng máy tính được, mà phải mua mũ trò chơi.

"Khi thật, cái mũ giáp bán tận một vạn tệ. Tiền tiết kiệm hai năm đi làm của mình còn chưa đến năm chữ số."

"Ơ, khoan đã, mình vừa lĩnh ba tháng lương, vừa vặn một vạn lẻ năm trăm tệ. Hay là..." Ngô Thiếu Thần bắt đầu dao động. Trò chơi này khác hoàn toàn so với các game truyền thống, có thể nói là có vô vàn khả năng. Dân "cày" game chuyên nghiệp như Ngô Thiếu Thần vẫn có thể nhận ra điểm này.

Tuy có lòng tin vào trò chơi, nhưng anh lại không tự tin vào bản thân. Game này là sân chơi của toàn thế giới, chắc chắn sẽ có vô số đại thần và "đại gia" sẵn sàng vung tiền vào. Dù gì anh cũng từng chơi không ít game, nhưng thực lực... chắc chắn không thể so sánh với những người kia được.

"Đây là một ván cược lớn." Ngô Thiếu Thần lẩm bẩm. Với anh, một vạn tệ gần như là toàn bộ gia sản. Mấy trăm tệ còn lại ở cái thành phố S.Z này thì trụ được mấy ngày. Ngoài khoản lương vừa nhận, trong thẻ anh chỉ còn hai trăm tệ. Nghĩa là nếu không kiếm được tiền trong game, đến cuối tháng anh sẽ không có tiền trả nhà.

"Chết tiệt, đánh cược! Cùng lắm thì ngủ gầm cầu. Bí quá thì lại đi học nghề. Mà vốn dĩ mình cũng thích chơi game, giờ có cơ hội như vậy, không thể bỏ lỡ."

Nghĩ là làm, Ngô Thiếu Thần "sang chảnh" vẫy một chiếc taxi đến cửa hàng bán mũ trò chơi gần nhất. Vì sao nghèo rớt mồng tơi rồi mà còn đi taxi ư? Vì « Thần Dụ » sẽ chính thức mở cửa vào 12 giờ trưa nay, mà giờ đã gần 10 giờ rồi. Anh có thể không vội sao? Đã quyết định chơi thì nhất định không thể chậm chân hơn người khác.

Đến cửa hàng, nhìn hàng người xếp hàng dài dằng dặc, Ngô Thiếu Thần lại một lần nữa cảm thán độ "hot" của game này. Mũ trò chơi đã được bán từ một tháng trước, nghe nói ngày nào cũng có rất đông người xếp hàng mua. Giờ sắp khai mở rồi mà vẫn còn nhiều người như vậy.

Ngô Thiếu Thần phải xếp hàng hơn một tiếng đồng hồ mới mua được mũ trò chơi. Nhìn đồng hồ đã 11:25, anh vội vàng bắt taxi về nhà, trên đường đi còn liên tục giục tài xế chạy nhanh. Về đến nhà thì đã 11:50.

Bỗng anh thấy hơi đói bụng. Nhớ ra hôm nay mình còn chưa ăn sáng. Vào game rồi chắc chắn một thời gian ngắn sẽ không ra được, đến lúc đó cơ thể chắc chắn không chịu nổi.

Giờ mà nấu cơm hay ra ngoài ăn thì không kịp. Thế là anh lục lọi khắp nhà, cuối cùng tìm thấy một gói bánh mì không biết từ bao giờ rơi xuống gầm giường. Thấy gói bánh chưa mở, Ngô Thiếu Thần không nghĩ nhiều, xé ra ăn ngấu nghiến.

"Ợ." Ngô Thiếu Thần chậm rãi đeo mũ trò chơi lên. Lúc này là 11:55.

"Ơ, sao bụng lại hơi đau thế này..."

Ý thức của Ngô Thiếu Thần nhanh chóng tiến vào trò chơi. Hiện ra trước mắt anh là một cảnh tượng hùng vĩ. Đó là một chiến trường. Vô số ma thú che kín bầu trời tấn công những con người bé nhỏ bên dưới. Trên mặt đất cũng có vô số ma thú đuổi theo những người đang bỏ chạy. Ai bị bắt kịp gần như đều bị xé xác.

Trong số những con người đó cũng có vô số cường giả chống lại sự tấn công của lũ ma thú. Có những pháp sư mặc áo bào cao quý đứng giữa không trung điều khiển các nguyên tố tấn công diện rộng xuống lũ ma thú bên dưới.

Có những cung tiễn thủ tay cầm cung tên điên cuồng bắn tên về phía lũ ma thú trên không.

Có những thuẫn vệ giơ khiên đứng ở tiền tuyến, một người giữ ải vạn người không qua.

Có những chiến sĩ tay cầm chiến phủ xông pha trong bầy ma thú, vào bảy ra bảy.

Cũng có những thích khách xuất quỷ nhập thần thu gặt những con ma thú còn sót máu.

Phía sau đám đông là những mục sư mặc áo trắng như thiên sứ không ngừng hồi máu cho đồng đội.

Đây chính là sáu nghề nghiệp chính của « Thần Dụ »: Pháp sư, Cung tiễn thủ, Thuẫn vệ, Chiến sĩ, Thích khách, Mục sư.

Dù có không ít cường giả, con người vẫn không thể chống lại quân đoàn ma thú đông như kiến cỏ. Cuối cùng, toàn bộ chiến trường chìm trong biển máu. Vô số ma thú gào thét trong chiến trường, như thể đang khoe khoang chiến thắng.

Ngô Thiếu Thần kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Cảm giác chân thực đến nỗi khiến anh dựng hết cả tóc gáy. Quá kinh khủng, hoàn toàn không giống như một trò chơi, mà như một sự kiện có thật.

Trong lúc Ngô Thiếu Thần còn đang rung động, cảnh tượng chợt chuyển, Ngô Thiếu Thần đột nhiên thấy mình đang đứng trong một đại điện. Lúc này, một giọng thông báo hệ thống vang lên:

"Đang quét sóng điện não..."

"Quét hoàn thành..."

"Đang trích mẫu máu...”

Ngô Thiếu Thần đột nhiên cảm thấy da đầu đau nhói.

"Cái quái gì vậy? Mũ trò chơi còn có chức năng đâm người à?"

Đợi một hồi lâu, anh mới nghe thấy thông báo hệ thống...

"Trích mẫu máu hoàn thành, đang khóa DNA..."

"Khóa hoàn thành."

"Đang xác nhận thân phận..."

Tính danh: Ngô Thiếu Thần

Chứng minh thư: 32 **** **** **8517

Tuổi: 24

Quốc tịch: Trung Hoa

Đã khóa thẻ ngân hàng, có thể thực hiện giao dịch tiền mặt trong trò chơi.

...

"Cái quái gì thế này? Đây là trò chơi á?"…

Ngô Thiếu Thần như gặp ma, trừng mắt nhìn không gian trước mắt. Cái quái gì thế này, vừa quét một cái đã tra ra cả hộ khẩu rồi, khủng bố vậy sao?