Logo
Chương 16: Răng Nanh Cự Nhận đấu giá

Cuối cùng, chiếc. [Vòng Tay Ngân Lang] được một người mua với giá 2 vạn, khiến Ngô Thiếu Thần không khỏi ngạc nhiên. "Cái thứ này cũng bán được 2 vạn u?", anh thầm nghĩ và chỉ biết than thở "đúng là lắm tiền". Tiếp tục cày cuốc lũ Ngân Lang thêm hơn một tiếng, Ngô Thiếu Thần rốt cục không chịu nổi nữa. Dù rất muốn cố thêm, dù sao giờ cũng không cần đi làm, mà tương lai còn định dựa vào game để kiếm sống, nên việc dẫn trước lúc này là cơ hội kiếm tiền tốt.

Nhưng việc chiến liên tục mười mấy tiếng một ngày khiến cơ thể anh không thể chịu đựng được. Anh đem chiếc 【Hộ Giáp Ngân Lang】 vừa nhặt được treo lên phòng đấu giá. Vì trên người đã có 【Hộ Giáp Dã Trư Vương】 cộng 80 sinh mệnh và 2 phòng ngự, nên chiếc 【Hộ Giáp Ngân Lang】 này không cần thiết nữa. Dù thuộc tính của nó cũng không tệ, lại còn tăng thêm sinh mệnh, biết đâu lại vừa vặn đủ để kích hoạt thêm hiệu ứng hồi máu.

Ẩn danh, đưa lên sàn đấu giá, hình thức đấu giá, xác nhận, rồi thoát game...

Ngô Thiếu Thần tháo mũ bảo hiểm ra, xoa xoa đầu, cảm thấy choáng váng. Xem ra phải để dành ít tiền mua cái máy chơi game. Nghe nói nằm trong máy chơi game sẽ giúp người chơi đạt trạng thái tốt nhất trong thực tế, mà máy còn có dịch dinh dưỡng, bổ sung các chất cần thiết cho cơ thể. Dù chơi game tốn rất nhiều tinh thần lực, và cứ ba ngày lại phải thoát game nghỉ ngơi, nhưng dù sao cũng tốt hơn mũ trò chơi nhiều. Đáng tiếc máy chơi game quá đắt, tận một triệu tệ một cái, đúng là chỉ dành cho dân nhà giàu.

Ngô Thiếu Thần mở điện thoại kiểm tra số dư tài khoản ngân hàng, còn lại 307.300 tệ, trên mặt không giấu nổi vẻ hưng phấn. Anh không ngờ chỉ mới ngày đầu game mở cửa, mình đã kiếm được ba mươi vạn tệ. Ba mươi vạn tệ! Với mức lương trước đây, phải cày cuốc không ăn không uống gần mười năm mới được, mà trong game chỉ cần một ngày là kiếm được.

"Giờ làm gì đây?". Vừa nãy còn buồn ngủ, giờ đột nhiên tỉnh cả ngủ.

"Haizz, lướt diễn đàn xem sao..."

Ngô Thiếu Thần mở diễn đàn, và bài đăng đầu tiên hiển nhiên lại liên quan đến anh:

【Dã Trư Vương kinh dị, làm thế nào mà bị hạ gục?】

Bên dưới là đủ loại phân tích số liệu của Dã Trư Vương, và kết luận cuối cùng là: Giai đoạn hiện tại căn bản không ai có khả năng hạ gục Dã Trư Vương. Tuy nhiên, không ai dám mạnh miệng khẳng định điều gì, bởi vì mọi người đều cảm nhận được sự khác biệt của trò chơi này, nó là một sản phẩm vượt thời đại, căn bản không thể có hack.

Cuối cùng là lời kêu gọi tha thiết mong Trần Phong chia sẻ bí quyết hạ Dã Trư Vương.

Bên dưới bài đăng này là vô số bình luận, đều muốn Ngô Thiếu Thần chia sẻ công lược, với đủ loại lý do chính đáng.

Ngô Thiếu Thần đọc xong, cười nhạt một tiếng, không để ý, tiếp tục lướt xem có bài đăng nào thú vị không.

Dạo quanh hơn mười phút, Ngô Thiếu Thần cuối cùng lại cảm thấy buồn ngủ. Anh đặt báo thức 6 giờ, rồi ngã xuống giường ngủ say như chết.

Anh ngủ một mạch đến khi chuông báo thức reo. Mở mắt ra thấy trời vẫn còn tối đen. Dù vẫn muốn ngủ, nhưng không thể ngủ tiếp, nếu không lợi thế vất vả tích lũy được sẽ mất. Lúc anh thoát game, trình độ trung bình của dân làng Tân Thủ chắc đã đạt cấp 4, cao hơn chút thì cấp 5. Dù sau này kinh nghiệm lên cấp sẽ cao hơn, nhưng thực lực người chơi cũng từ từ tăng lên, tranh thủ 6 giờ để lên một hai cấp cũng đáng.

Đội mũ bảo hiểm vào, Ngô Thiếu Thần nhanh chóng vào game. Ngay lập tức, một thông báo hệ thống vang lên:

"Đinh, vật phẩm bạn treo bán ở phòng đấu giá đã được người chơi mua, giá cuối cùng là 3 vạn, trừ phí thủ tục 4500 tệ, còn lại 25.500 tệ đã được chuyển vào tài khoản liên kết của bạn."

"Thật là sảng khoái, vừa vào game đã có tiền thu." Anh nghĩ lúc này người chơi chắc đã đạt cấp 6, thậm chí cấp 7, vậy thì thanh vũ khí kia có thể đem ra đấu giá rồi.

Ngô Thiếu Thần cấp tốc chạy về Tân Thủ thôn. "Haizz, chạy đi chạy lại phiền phức quá, sao Tân Thủ thôn không có cuộn giấy về thành mà bán nhỉ?".

Đi ngang qua Rừng Dã Trư, anh phát hiện nơi này đã chật kín người. Xem ra mọi người đều có tình cảm đặc biệt với trang bị dã trư. Dù sao đánh dã trư cũng khá khó khăn, nhanh nhẹn không đủ thì khó tránh khỏi cú "Dã Man Va Chạm" của nó, gây 150% sát thương và 1 giây choáng váng, không phải ai cũng chịu được. Thà đi đánh nhện còn hơn, kỹ năng của nhện chỉ là trói chân, mà đánh nhện nhiều người sẽ an toàn hơn săn lợn rừng.

Tuy nhiên, Ngô Thiếu Thần không cần quan tâm đến những điều này. Hiện tại nhiều người đã có trang bị dã trư, mà bộ trang bị Dã Trư Vương trên người anh cũng không khác trang bị dã trư là mấy, nên anh cũng lười tháo ra.

Rất nhanh anh đã trở lại Tân Thủ thôn, lấy vũ khí ra, rồi trực tiếp đưa lên sàn đấu giá, hình thức đấu giá, thời gian đấu giá 10 phút. Sau khi xác nhận, Ngô Thiếu Thần lại tiến về phía Thung Lũng Ngân Lang.

Việc trang bị Hắc Thiết đầu tiên được đưa lên sàn đấu giá quả nhiên gây ra chấn động lớn. Khu vực kênh chat nháy mắt nổ tung.

"Oa tào, trang bị Hắc Thiết!"

"Thêm 30 công kích còn phụ gia 10 lực lượng, tương đương với 50 điểm công kích. Cái vũ khí này còn cao hơn tổng công kích của cả người ta cộng lại. Trang bị Hắc Thiết quả nhiên trâu bò."

"Vũ khí này chắc cũng là đánh Dã Trư Vương mà ra. Quả nhiên cao thủ giết Dã Trư Vương là ở Tân Thủ thôn chúng ta."

"Vũ khí xịn thế này sao cao thủ lại đem bán? Chẳng lẽ cao thủ đã có vũ khí tốt hơn rồi?"

"Không thể nào, giờ làm gì có vũ khí nào mạnh hơn trang bị Hắc Thiết được."

"Ai mà biết được. Mặc kệ, cứ giành lấy đã rồi tính, nếu mà tóm được nó thì ta có thể trực tiếp bay cao luôn."

"Mấy người nhìn kỹ cho tao. Cái vũ khí này ông đây nhất định phải mua được." Hoàng Thiếu gần đây để ý món trang bị nào cũng bị người khác cướp mất, trong lòng đang nén một bụng lửa. Sự xuất hiện của món trang bị này khiến hắn hưng phấn như ăn phải Viagra, có nó thì mấy thứ trước đây chỉ là cặn bã.

"Tại sao phải lâu như vậy mới đem thanh vũ khí này ra bán nhỉ? Chẳng lẽ là thật sự đánh được vũ khí tốt hơn thanh này?" Lâm Tử nghỉ hoặc hỏi.

"Không thể nào, quái bình thường ở Tân Thủ thôn làm gì rớt trang bị Hắc Thiết, trừ phi hắn lại giết một con Boss Hắc Thiết." Hạo Nhiên lập tức nói.

"Tân Thủ thôn làm gì có nhiều Boss thế, hắn lúc này mới bán thanh vũ khí này là vì lúc trước đẳng cấp người chơi chưa đủ, trang bị không nổi thanh vũ khí này, bán cũng không được bao nhiêu tiền. Lúc này bán là tốt nhất, vì người chơi phổ biến đã lên cấp, đang cần một thanh vũ khí mạnh để tăng hiệu suất đánh quái. Còn việc hắn có vũ khí tốt hơn hay không thì không biết, có lẽ Dã Trư Vương không chỉ rớt một thanh vũ khí." Quân Lâm phân tích.

Ước chừng tất cả mọi người không thể tưởng tượng nổi, trong mắt bọn họ cao thủ đến giờ vẫn chỉ cầm một thanh kiếm gỗ tân thủ đi chém quái, hơn nữa còn chưa từng phá phòng.

"Vậy cái này vũ khí chúng ta có cướp không?" Tiểu Bắc hỏi.

"Cướp thì chắc chắn phải cướp, tuy nhiên giá của thanh vũ khí này sẽ tăng rất cao, Dù sao chúng ta cũng là game thủ chuyên nghiệp, tuy những năm nay kiếm được chút tiền, nhưng so với dân nhà giàu thì vẫn không sánh bằng, cố gắng hết sức thôi." Quân Lâm trầm giọng nói, hiển nhiên không ôm hy vọng cướp được thanh vũ khí này. Mấy món trang bị trước đó cướp được đều nhờ mưu mẹo, nhưng cũng thấy dân nhà giàu ở Tân Thủ thôn này không ít.

"Tiểu thư, cái vũ khí này..." Lưu thúc đi đến trước mặt Tô Mộ Tuyết, ngập ngừng nói. Ông muốn khuyên tiểu thư nhất định phải mua được, nhưng lại lo tiểu thư cân nhắc giá trị. Bởi vì tiểu thư nhà mình luôn rất lý trí, không dễ bị kích động. Tính cách như vậy thật ra rất tốt, nên ông cũng không biết nên khuyên thế nào.

"Giành!" Tô Mộ Tuyết nói.

Nghe được Tô Mộ Tuyết nói vậy, ánh mắt Lưu thúc sáng lên, nói: "Được rồi, tiểu thư, chờ tin tốt của tôi đi."

Giá của 【Răng Nanh Cự Nhận】 liên tục tăng vọt, vì là thanh vũ khí Hắc Thiết đầu tiên, mà thuộc tính cộng thêm lại quá hấp dẫn, ai có được công kích đều tăng lên gần gấp đôi, đối với việc đánh quái giai đoạn đầu mà nói thì quá quan trọng.

Rất nhanh giá đã vượt qua mức cao nhất trước đó, đạt tới mốc 6 vạn, rồi 8 vạn. Lúc này người đấu giá rõ ràng ít đi rất nhiều, dù sao không phải ai cũng không coi tiền ra gì.