Logo
Chương 20: Đối chiến Ngân Lang Vương

Ngô Thiếu Thần cuối cùng cũng có người bạn đầu tiên kể từ khi tiến vào Thần Dụ. Cậu nhìn vào danh sách bạn bè trống trải, chỉ có duy nhất một cái tên: Tuyết Nhi LV8.

Sau khi thêm bạn, Ngô Thiếu Thần nói với Tô Mộ Tuyết: "Chuyện tôi là Trần Phong, mong cậu giữ bí mật, đừng nói với ai khác khi chưa có sự cho phép của tôi."

"Yên tâm đi." Tô Mộ Tuyết đáp không chút do dự.

Ngô Thiếu Thần gật đầu rồi quay người rời đi ngay, cậu còn có việc quan trọng phải làm.

"Ấy, chờ một chút...!" Tô Mộ Tuyết vội gọi với theo, nhưng Ngô Thiếu Thần đã đi xa. Cô bực mình nhíu mày.

Mở danh sách bạn bè, cô nhắn tin riêng: "Cậu lên cấp 10 rồi, sao không đến chủ thành chuyển chức?"

Mãi hơn mười phút sau đối phương mới trả lời: "Cậu tưởng tớ không muốn à, đi không được!"

"Tại sao?" Tô Mộ Tuyết càng tò mò, nhưng đối phương không trả lời nữa. Đợi mãi không thấy hồi âm, Tô Mộ Tuyết đành bất lực đi về phía cửa thôn, cô cũng phải nhanh chóng lên cấp.

Lúc này, Ngô Thiếu Thần chắc chắn không thể trả lời cô được, bởi vì cậu đang bận "chơi" với Ngân Lang Vương.

Cậu xông lên chém một kiếm rồi bỏ chạy, sau đó dẫn Ngân Lang Vương đi "tản bộ". Đây là chiêu quen thuộc của cậu. Có 【Thuấn Hồi Dược Tề】 nên dù mạo hiểm, cậu vẫn không gặp nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ tốn chút thuốc thôi. Mà thứ cậu có nhiều nhất hiện tại chính là thuốc. Chém xong một đao, hứng chịu một đòn tấn công, cậu lập tức uống một bình thuốc đỏ (trung). Nếu đầy máu mà bị gầm rú trúng, cậu uống một bình thuốc đỏ (lớn), luôn duy trì trạng thái đầy máu để phòng bất trắc. Nếu bị tấn công mà máu chưa kịp hồi đầy, thấy Ngân Lang Vương chuẩn bị gầm rú, cậu tranh thủ uống ngay một bình 【Thuấn Hồi Dược Tề】. Thời gian chuẩn bị hai giây của ác lang hoàn toàn đủ để cậu uống thuốc.

Cứ như vậy, Ngô Thiếu Thần luôn duy trì trạng thái cảnh giác cao độ, chiến đấu với Ngân Lang Vương hơn một giờ. Sau tiếng hú dài của Ngân Lang Vương, toàn bộ Ngân Lang trong phạm vi năm trăm mét tính từ nó điên cuồng lao về phía này.

"Ối giời ơi, chơi lầy vậy!" Nhìn hơn một trăm con Ngân Lang lao tới, Ngô Thiếu Thần dựng tóc gáy chửi thầm.

Rất nhanh, hơn một trăm con Ngân Lang dưới sự dẫn dắt của Ngân Lang Vương đuổi theo Ngô Thiếu Thần. Đáng tiếc, tốc độ của chúng không đủ, số lượng nhiều hơn nữa cũng vô ích.

"Hắc hắc, đuổi không kịp ta chứ gì, tức lắm phải không?" Ngô Thiếu Thần chế nhạo. Thực ra cậu đã sớm biết sẽ có tình huống này và đã nghĩ ra cách đối phó.

Kỹ năng này thực chất giống chiêu gọi bầy của Dã Trư Vương. Với người khác thì là tai họa, nhưng với cậu thì vô nghĩa, vì cậu không định đối đầu trực diện với chúng. Kệ xác chúng nó bao nhiêu sói, dù sao tốc độ của chúng cũng không nhanh bằng cậu, đuổi không kịp cậu. Mà tốc độ của Ngân Lang Vương cao hơn Ngân Lang thường 10 điểm, nên nếu chạy cùng một hướng, Ngân Lang Vương sẽ nhanh chóng tách khỏi đàn và lại biến thành đơn độc chiến đấu.

Quả nhiên đúng như dự đoán, thậm chí còn tốt hơn. Vì Ngân Lang Vương mở tốc độ tối đa, lập tức thoát khỏi đại đội.

"Haha, như vậy mới vui." Ngô Thiếu Thần vui vẻ nói rồi lại quay về chiến đấu 1v1. Với lối đánh "buồn nôn" của Ngô Thiếu Thần, Ngân Lang Vương kiên trì được hai tiếng bốn mươi phút, cuối cùng vẫn không cam tâm ngã xuống dưới những nhát chém của cậu.

"Đinh, chúc mừng ngài đã tiêu diệt Thanh Đồng Boss 【Ngân Lang Vương】, nhận được 200 danh vọng, 20000 điểm kinh nghiệm. Điểm kinh nghiệm đã đủ, xin mau chóng chuyển chức, nếu không không thể tăng cấp."

"Đinh, thiên phú đặc tính phát động, số tầng độc tố có thể cộng dồn thêm 1."

Cùng lúc đó, một thông báo toàn server lại vang lên khắp Hạ Hoa.

"Toàn server thông báo: Chúc mùng người chơi Trần Phong đã tiêu diệt Thanh Đồng cấp Boss Ngân Lang Vương, trở thành người chơi đầu tiên của toàn server tiêu diệt Thanh Đồng cấp Boss, hệ thống ban thưởng 500 danh vọng, 20 kim tệ, 20 điểm thuộc tính tự do, xin thông báo!”

Thông báo toàn server vang lên ba lần liên tiếp, khiến người chơi toàn Hoa Hạ nghẹt thở.

Mãi ba giây sau, các kênh chat nổ tung.

"Không đùa đấy chứ, Thanh Đồng cấp Boss? Cả hội mình đến giờ còn chưa đánh xong con Dã Trư Vương, thằng Trần Phong này đã giết Thanh Đồng cấp Boss rồi?"

"Fake thôi, ai biết thuộc tính của Ngân Lang Vương không?"

"Không biết, chưa thấy Ngân Lang Vương bao giờ, nhưng chắc chắn nó mạnh hơn Dã Trư Vương nhiều. Thằng Trần Phong này trâu bò vậy?"

"Mọi người vào xem đi, có người post thuộc tính của Ngân Lang Vương lên diễn đàn rồi. Má ơi, thuộc tính này còn trâu hơn Dã Trư Vương cả đống, mà nó cũng giết được?"

"Dựa vào dựa vào dựa vào, thằng Trần Phong này rốt cuộc là thần thánh phương nào mà mạnh thế?"

Lúc này, tại Tân Thủ Thôn 97, hơn một trăm người chơi được huấn luyện bài bản, phối hợp ăn ý, trang bị đầy đủ đang công lược Dã Trư Vương. Dẫn đầu là một thanh niên hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, mặt mày cương nghị. Trong ánh mắt lộ ra vẻ hưng phấn khi nhìn con Dã Trư Vương sắp bị tiêu diệt. Anh ta là cao thủ có tiếng trong giới game online, đồng thời là hội trưởng Ngạo Thế Thiên Hạ của công hội lừng lẫy Ngạo Thế Quần Hùng.

Dưới sự phối hợp ăn ý của hơn một trăm người, cuối cùng Dã Trư Vương ngã xuống dưới chân họ. Nhưng mọi người còn chưa kịp reo hò thì một thông báo toàn server vang lên.

Sau khi nghe xong, mọi người im lặng. Tâm trạng hưng phấn khi đánh bại Dã Trư Vương tan biến không còn. Họ là người của Ngạo Thế Quần Hùng. Giống như tên công hội của họ, người chơi trong công hội đều là những cao thủ ngạo khí ngút trời. Nhưng trong trò chơi này, Trần Phong lại đi trước họ một bước, khiến họ sao có thể vui nổi.

Ngạo Thế Thiên Hạ thở dài nói: "Thu thập chiến lợi phẩm, nhanh chóng lên cấp."

Tại các Tân Thủ Thôn khác, từng cao thủ nổi danh cũng im lặng khi nghe thông báo toàn server.

Tân Thủ Thôn 8365...

"Tao lạy, lại là đại thần ở Tân Thủ Thôn mình à? Thật nở mày nở mặt cho Tân Thủ Thôn 8365. Sau này ra đường tao có thể khoe là cùng Tân Thủ Thôn với đại thần Trần Phong."

"Đúng đấy, quá đỉnh. Chuyện này tao có thể chém gió mấy năm.”

"Mà này, có ai gặp đại thần Trần Phong chưa? Ở Tân Thủ Thôn lâu vậy rồi mà chưa thấy mặt mũi đâu?"

"Chưa. Đại thần có chủ động lộ ID đâu, đứng trước mặt mày cũng không biết ấy chứ."

"Cũng đúng, đại thần toàn khiêm tốn thôi. Chỉ muốn nói Trần Phong uy vũ."

"Anh Trần Phong ơi, add friend em đi, gặp mặt hẹn hò các kiểu luôn á?"

Quân Lâm và những người khác im lặng nhìn nhau sau khi nghe thông báo hệ thống. Khoảng cách này hình như ngày càng xa thì phải...

"Thật muốn xem người thế nào mà có thể tạo ra nhiều kỳ tích đến vậy." Quân Lâm cảm thán.

Giờ phút này, Tô Mộ Tuyết kinh ngạc nhìn danh sách bạn bè. Đây là "có chút việc" cậu nói à? Cậu làm "chút việc" mà cả Hạ Hoa chấn động luôn đấy.

Thảo nào nãy giờ không trả lời tin nhắn. Hóa ra là đang đánh boss. Lúc đầu thấy Ngô Thiếu Thần không trả lời, cô cũng không định nhắn nữa. Nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được tò mò gửi một tin qua.

"Trần Phong, cậu làm thế nào giết được Thanh Đồng Boss vậy?"

Một lúc sau, đối phương trả lời bốn chữ:

"Cầm kiếm chém thôi!"

"..."

Sau khi trả lời tin nhắn của Tô Mộ Tuyết, Ngô Thiếu Thần hưng phấn nhìn đống đồ rơi ra, lại đến màn nhặt đồ kích động lòng người.

Tốc độ tay của dân FA 24 năm không phải dạng vừa. Một đống đồ chỉ mất vài giây là nhặt sạch. Cậu vội mở túi đồ ra xem xét.

Tổng cộng thu được 3 kim 64 ngân, ba món Thanh Đồng trang bị, ba món Hắc Thiết trang bị, sáu món trang bị trắng, hai tấm quyển trục, một quyển sách kỹ năng, một quả trứng, một cái ma hạch (đồ nhiệm vụ).

"Thật sự sảng khoái!" Ngô Thiếu Thần hưng phấn nói, đúng là đánh boss vẫn sướng nhất, lại có một mẻ béo bở!