Ngô Thiếu Thần tiến vào khu vực tân thủ, nhận ra mình không thể nào ra tay được. Người chơi đông nghịt, chen chúc nhau. Hễ thấy Thỏ Rừng xuất hiện là cả đám nhào tới chém loạn xạ. Dù vậy, Ngô Thiếu Thần vẫn để ý thấy vài nhóm người có vẻ được huấn luyện bài bản, phối hợp ăn ý, ngồi chờ ở gần các điểm Thỏ Rừng hay xuất hiện. Họ phân công rõ rằng: người thì canh me đánh đòn kết liễu, người khác thì phụ trách đánh cho Thỏ gần chết, rồi để một người duy nhất hưởng trọn chiến lợi phẩm. Dù là kiểu nào thì cũng hiệu quả hơn đám đông hỗn loạn kia nhiều. "Đây chính là sức mạnh của công hội sao?", Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ.
Trong lòng Ngô Thiếu Thần sốt ruột. Đến giờ hắn còn chưa sờ được cọng lông Thỏ nào. Cứ thế này thì chắc chắn bị bỏ xa mất. Nhưng hắn lại không muốn tranh giành với người khác. Giành không lại thì chớ, mà có khi cướp được một con thì cũng chẳng ăn thua gì.
"Lẽ nào phải đến khu vực quái cấp hai?", Ngô Thiếu Thần vừa nghĩ vừa tiếp tục tiến lên. Đi xem sao cũng tốt, dù gì cũng hơn là đứng đây nhìn người ta tranh nhau. Quái vật cấp năm trở xuống sẽ không chủ động tấn công, chỉ cần không chọc vào chúng là được.
Lúc này, vài người chơi đang chờ Thỏ Rừng hồi sinh gần đó thấy Ngô Thiếu Thần một mình đi về phía khu vực quái cấp hai. Một thanh niên thấp bé nói: "Mấy người xem kìa, thằng nhóc đó chẳng lẽ định đến khu vực quái cấp hai à?"
"Chắc vậy, đoán chừng ở đây không tranh nổi nên định vào trong liều mạng. Ha ha, đợi nó vào rồi sẽ thấy tuyệt vọng thôi. Lão tử lúc đầu cũng nghĩ như nó, sau nhìn thuộc tính quái cấp hai bên trong chỉ còn nước ba chân bốn cẳng chạy về." Một thanh niên hơi mập nói.
"Mập, mày từng vào rồi à? Quái bên trong lợi hại vậy sao?" Thanh niên thấp bé hỏi.
"Ừ, không phải thứ mà người chơi hiện tại có thể đối phó được, trừ khi cả đám xúm vào đánh hội đồng, nhưng như thế thì chẳng bõ. Thôi thì cứ chăm chỉ farm Thỏ Rừng đi." Mập vẻ mặt vẫn còn sợ hãi nói.
Ngô Thiếu Thần đi một hồi lâu thì cuối cùng cũng thấy những loại quái vật khác: một bầy Sơn Dương đang nhởn nhơ gặm cỏ, ngó nghiêng xung quanh. Ở đây lại không có người chơi nào cả. Nhiều Sơn Dương như vậy mà không ai đánh. Ngô Thiếu Thần tung một cái Động Sát Thuật.
【Sơn Dương】
Cấp độ: 2
Sinh mệnh: 300
Vật lý công kích: 21
Phòng ngự vật lý: 8
Tốc độ: 7
Kỹ năng: Chống Trả: Sơn Dương cúi đầu dùng cặp sừng trên đầu húc vào mục tiêu, gây ra 120% sát thương vật lý, thời gian hồi chiêu 5 giây.
Nhìn thuộc tính của con Sơn Dương này, khóe miệng Ngô Thiếu Thần lại giật giật. Rốt cuộc hắn đã hiểu vì sao ở đây không ai thèm đến. Đây là thuộc tính của quái cấp 2 sao? Mẹ nó, cấp 2 mà đã có kỹ năng rồi? Thần Dụ đang nghĩ cái gì vậy? Với thuộc tính này thì giai đoạn hiện tại ai chịu nổi cơ chứ.
Đột nhiên hắn nhớ tới thiên phú của mình: "Đánh giết quái vật có cấp độ cao hơn bản thân năm cấp sẽ tăng một điểm sát thương độc tố". Vốn còn tưởng không khó, chẳng mấy chốc mình sẽ trở thành cao phú soái, cưới bạch phú mỹ, bước lên đỉnh cao nhân sinh, giờ xem ra mình đã nghĩ nhiều rồi. Nếu quái vật cứ tăng trưởng thuộc tính kiểu này thì lấy cái gì để farm thiên phú đây?
Không cam tâm, Ngô Thiếu Thần tiếp tục đi về phía trước, đến một ngã ba. Phía trước là một rừng trúc, bên trái dẫn vào rừng rậm, bên phải hình như là bãi cát, chắc là ra biển. Không ngờ trong game cũng có biển. Nghĩ vậy, Ngô Thiếu Thần đi về phía bên phải. Coi như không đánh quái thì đi ngắm biển cũng được.
Chẳng bao lâu sau, hắn quả nhiên thấy một bãi biển. Phía trước là biển cả bao la.
"Phong cảnh đẹp thật. Đây thực sự là game sao? Cứ như là một nơi có thật vậy." Cảm nhận gió biển, Ngô Thiếu Thần dang hai tay ra hít sâu vài hơi rồi nói: "Trong thế giới thực, không khí trong lành thế này sớm đã không còn nữa rồi." Trò chơi này khiến người ta hoàn toàn đắm chìm vào bên trong.
"Ngọa tào, cua to vậy!", dư quang của Ngô Thiếu Thần đột nhiên thấy một con cua to bằng cái chậu rửa mặt từ trong cát trồi lên, khua hai cái càng lớn nghênh ngang tiến về phía này.
Ngô Thiếu Thần tung Động Sát Thuật rồi ba chân bốn cẳng chạy còn nhanh hơn thỏ.
【Cự Hình Cua】
Cấp độ: 4
Sinh mệnh: 800
Vật lý công kích: 45
Phòng ngự vật lý: 15
Tốc độ: 8
Kỹ năng: Song Kìm Giết: Vung vẩy hai càng lớn liên tục hai lần gây ra 70% sát thương vật lý lên mục tiêu. Thời gian hồi chiêu 10 giây.
Chạy xa rồi Ngô Thiếu Thần vẫn còn sợ hãi nhìn con cua từ xa, miệng lẩm bẩm: "Đồ chó má, ai bảo đây là game cho người chơi vậy? Con cua này dễ dàng giết người như giết con. Thế này thì còn đường sống cho ai nữa?"
"Haizz, thế này thì làm ăn gì. Xem ra vẫn phải ngoan ngoãn quay về tranh giành Thỏ Rừng với bọn nó thôi."
Đang định rời đi thì Ngô Thiếu Thần bỗng thấy một con rùa biển to lớn đang chậm rãi bò trên bờ cát. Vì tò mò, Ngô Thiếu Thần tung một cái Động Sát Thuật.
【Rùa Biển】
Cấp độ: 5
Sinh mệnh: 1800
Vật lý công kích: 50
Phòng ngự vật lý: 40
Tốc độ: 3
Kỹ năng: Bụi Gai Hộ Thuẫn: Ngăn cản đòn tấn công kế tiếp, đồng thời phản hồi 50% sát thương của đòn tấn công đó cho người tấn công. Thời gian hồi chiêu 10 giây.
Nhìn thuộc tính của con Rùa Biển này, ai nấy chắc đều sẽ không chút do dự quay đầu bỏ chạy. Điển hình phòng cao máu trâu, phòng ngự tận 40, lại thêm 1800 máu, dù có lên cấp thì cũng chẳng ai muốn đánh với loại quái vật này, lợi ích quá thấp.
Nhưng giờ khắc này, trong mắt Ngô Thiếu Thần lại lóe lên một tia sáng. Đúng vậy, thuộc tính của Rùa Biển là một tồn tại không thể vượt qua đối với tất cả người chơi cấp 0, phòng ngự tận 40 điểm thì căn bản không ai phá nổi. Nhưng sát thương của Ngô Thiếu Thần lại bỏ qua được phòng ngự. Và Ngô Thiếu Thần nhắm trúng chính là tốc độ của Rùa Biển. Tốc độ 3, hắn có thể thả diều nó.
Dù bị nó đánh một cái, với chỉ 50 công kích thì nó cũng không thể giết ngay được hắn, vì phòng ngự của hắn có 6 điểm, nó chỉ có thể đánh rụng 44 máu. Kỹ năng duy nhất của nó hoàn toàn vô dụng với hắn, dù sao đánh nó không phá phòng, cưỡng chế rơi 1 máu thì dù có bị phản lại toàn bộ cũng chẳng hề gì. Mà sát thương độc tố của hắn lên nó là 60 điểm một phút, nó không có khả năng hồi máu, vậy thì 30 phút vừa vặn có thể hạ độc chết nó. Mà 30 phút về làng tranh giành Thỏ Rừng thì chưa biết có cướp được một con không.
Quan trọng nhất là hiện tại hắn đang là cấp 0, Rùa Biển vừa vặn cao hơn hắn năm cấp, có thể kích hoạt đặc tính thiên phú. Haha, làm thôi!
Nghĩ là làm, Ngô Thiếu Thần nhanh chóng tiến về phía Rùa Biển. Rùa Biển cấp năm cũng không chủ động tấn công người chơi. Ngô Thiếu Thần đến bên cạnh Rùa Biển vung kiếm gỗ đập vào mai rùa.
-1
-1
Một con số -1 màu đỏ xuất hiện trên đầu rùa đen, không phá phòng cưỡng chế rơi 1 máu. Ngay sau đó một con số -1 màu trắng đại diện cho sát thương thực cũng xuất hiện trên đầu Rùa Biển.
Rùa Biển tốc độ di chuyển chậm, nhưng tốc độ phản ứng thì lại rất nhanh. Sau khi bị Ngô Thiếu Thần chém một kiếm, nó liền rướn cổ ra cắn Ngô Thiếu Thần.
-44
Chỉ có 50 máu, Ngô Thiếu Thần lập tức còn đúng một chút máu, sợ hãi ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Lúc này ưu thế tốc độ liền thể hiện ra. Rùa Biển chậm rãi đuổi theo phía sau, chỉ có thể nhìn Ngô Thiếu Thần càng lúc càng xa, còn trên đầu nó thì liên tục hiện lên con số -1 màu trắng. Thanh máu của nó đang giảm với tốc độ cực kỳ chậm.
Chạy xa rồi Ngô Thiếu Thần quay lại cười đắc ý với con Rùa Biển chậm chạp phía sau: "Nhóc con, đuổi theo ta đi.”
Đáng thương Rùa Biển chỉ có thể lê bước chậm chạp, từng bước một kiên trì đuổi theo Ngô Thiếu Thần.
10 giây sau, Ngô Thiếu Thần vừa từ từ hồi máu với tốc độ 1 máu một giây, vừa châm chọc con Rùa Biển. Trong Thần Dụ, nhân vật và quái vật đều như nhau, 10 giây sau khi không tấn công hay bị tấn công sẽ coi như thoát khỏi trạng thái chiến đấu, HP sẽ từ từ hồi phục với tốc độ 1% mỗi giây. Mà khi sinh mệnh không đủ 100 thì mặc định hồi phục 1 điểm mỗi giây. Trong tình huống không có dược thủy thì chỉ có thể hồi máu kiểu này.
Cứ như vậy, Ngô Thiếu Thần dùng đấu pháp vô lại này để kéo dài thời gian với Rùa Biển, tính toán thời gian, khi thời gian trúng độc sắp hết thì lại quay lại bổ một đao, bổ xong lại chạy. 60 giây trúng độc hoàn toàn đủ để hắn hồi đầy máu trước mỗi lần bổ đao.
